Tags
“Mộ…”
“Đừng niệm, đừng niệm! Ta bảo ngươi đừng niệm! Chết tiệt, ngươi không nghe thấy sao? Lỗ tai bị điếc à…” Tả Phỉ Nhạn từ giữa không trung rơi xuống trên mặt đất, ôm đầu đau đớn thét chói tai, thân thể không ngừng quay cuồng, tơ bạc rơi tán loạn đầy đất, đến đâu cũng đều là một mảnh hỗn độn.
“Thanh Phong nàng sao vậy?” Nam Cung Mộ có chút lo lắng hỏi, vừa rồi lúc đánh nhau với nàng, nếu không phải Thanh Phong gọi hắn lại đúng lúc, chỉ sợ một chưởng kia giáng xuống, nàng sẽ mất mạng
“Có người đang đọc chú ngữ với nàng.” Mộc Thanh Phong nhìn bốn phía cảnh giác, chẳng lẽ những người đó vẫn chưa chạy?
“Không phải ngươi nói bọn họ biến mất sao?” Vừa rồi khi đánh nhau, hắn phân tâm một chút để nghe bọn hắn đối thoại cùng với những chuyển động bất thường trong không khí kia.
“Là biến mất, nhưng người chắc chắn vẫn chưa có đi xa.”
“Hiện tại chúng ta nên làm cái gì bây giờ?” Nam Cung Mộ dùng ngón tay chỉ Tả Phỉ Nhạn đang không ngừng quay cuồng trên mặt đất.
“Ngươi đi điểm huyệt, ta thi châm giúp nàng.” Phân phó đơn giản.
“Ân.” Xem ra lúc này cũng chỉ có thể làm như vậy.
“Hừ… Biến ra… Ta bảo các ngươi biến ra…” Đôi mắt vốn đang nhắm bỗng trợn lên, bên trong phủ kín tơ máu màu đỏ tươi, làm cho ánh mắt vốn như hồng ngọc trở nên càng thêm quỷ dị dọa người.
“Chúng ta không thể bỏ mặc ngươi được, Nhạn Nhi, tỉnh tỉnh.” Mộc Thanh Phong dịu dàng khẽ nói, ngón tay nhanh như chớp liền rút ngân châm từ trong hộp gấm mang theo tùy thân ra.
“Ngươi muốn làm gì ta? Có phải muốn giết ta không? Có phải hay không?” Thấy hắn lấy ngân châm ra, Tả Phỉ Nhạn kinh hoảng hỏi.
“Không đâu, Mộ.” Mộc Thanh Phong cho nàng một nụ cười trấn an.
Cùng lúc đó, Nam Cung Mộ vội vàng điểm trụ tất cả các huyệt đạo của nàng, làm nàng không thể động đậy, mà Mộc Thanh Phong cũng dùng ngân châm giúp nàng trị liệu, hy vọng nhờ đó có thể giúp nàng bớt thống khổ một chút.
“Thanh Phong, Nhạn Nhi thế nào?” Giọng Tả Dận Hạo đầy lo lắng truyền đến, người cũng theo đó từ từ đi tới.
“Xem ra còn nghiêm trọng hơn so với trong tưởng tượng, thuật này không giống như là gần đây mới thi triển, mà đã ẩn nấp trên người mười mấy năm rồi.” Mộc Thanh Phong càng nói sắc mặt ôn hòa càng khó coi.
“Mười mấy năm? Làm sao có thể chứ? Điều đó không có khả năng?” Tả Dận Hạo lập tức phản đối.
Mười mấy năm? Khi những chữ này lọt vào tai Hoàng Phủ Vân Khanh, hắn giống như bị sét đánh vậy, ánh mắt ôm nỗi hận xuyên qua cánh cửa sổ khép hờ kia, nhìn phía nóc nhà đối diện, nơi đó mơ hồ có bóng người đang đón gió mà đứng, nhanh như chớp đã biến mất.
“Mộ, ngươi mau chóng đi thăm dò ra người biết dùng loại thuật này là ai, còn thêm chỗ ở hiện nay của Vũ Văn gia tộc nữa.” Mộc Thanh Phong trịnh trọng phân phó.
“Ân.” Xoay người một cái, người đã biến mất rồi.
Ước chừng nửa canh giờ, Mộc Thanh Phong dùng ống tay áo lau mồ hôi trên trán, chậm rãi đứng lên, tuy bộ dáng hơi chật vật nhưng vẫn không giảm thần thái ôn nhuận nho nhã như trước.
“Nàng hẳn là sẽ có thể ngủ mất một ngày một đêm, Dận Hạo, ngươi phải mang nàng hồi cung, sai người dùng tử linh chi, tuyết liên sắc thành thang nước cho nàng uống.”
“Cũng tốt!”
Tả Dận Hạo chậm rãi đi đến trước mặt Tả Phỉ Nhạn đã ngủ say, khom người ngồi xổm xuống, tay nhẹ vỗ về khuôn mặt vẫn còn mang nét đau đớn của nàng, nhẹ nhàng cúi đầu xuống, ấn một nụ hôn lên trán, giúp nàng khoác một chiếc áo choàng rộng rãi.
“Sau khi ngươi trở về, cũng uống một chút thuốc từ tử linh chi với tuyết liên, thương thế của người không nhẹ hơn nàng bao nhiêu cả.” Tuấn nhan tái nhợt kia, làm cho Mộc Thanh Phong cảm thấy hắn đang chịu khổ.
“Tả Dận Hạo…” Hoàng Phủ Vân Khanh không kềm chế được gọi hắn, “Mong rằng ngươi có thể chăm sóc Nhạn Nhi cho thật tốt, ta không hy vọng lại nghe được tin nàng bị thương nữa.”
“Vậy còn ngươi?” Nhíu nhíu mày.
“Ta phải về cốc chữa thương.” Hắn bây giờ, không có sức mạnh gì để bảo hộ Nhạn Nhi cả, hắn phải về cốc tĩnh dưỡng đầy đủ, thuận tiện tra xem người kia thế nào.
“Mấy tháng?”
“Khoảng chừng ba tháng.” Ba tháng là đủ rồi.
“Vậy ngươi đi đường cẩn thận.”
“Hoàng Phủ công tử, bình dược này ngươi cầm đi.” Mộc Thanh Phong đưa cho Hoàng Phủ Vân Khanh một lọ thuốc tự chế, thuốc này có thể làm cho người ta trong lúc đi đường không bị quá mệt mỏi.
Hoàng Phủ Vân Khanh bĩu môi, hơi trào phúng, nhưng vẫn nhận dược.
“Có thể được “Y thánh” ban thuốc, đúng là vinh hạnh của ta.” Thuốc Mộc Thanh Phong cứu người cùng với thuốc mà hắn độc chết giống nhau, ngàn vàng khó mua, trên đời khó cầu.
“Sau này còn gặp lại.” Ôm quyền chào hỏi lẫn nhau.
***
Long Ngâm Điện, nơi ở của lịch đại quân vương Đế Chi Quốc.
Mà lúc này, nơi đó trên long tháp đang nằm một người không phải quân vương, nàng chính là Tả Phỉ Nhạn đã mê man một ngày một đêm.
Dây buộc ánh vàng, màn sa trắng bạc phất phơ, ẩn ẩn có thể thấy một vị nam tử tuấn mỹ đầu mang ngọc quan, mặc long bào lụa trắng thêu chỉ vàng ngồi ở bên mép giường, cầm một chiếc khăn còn tỏa hơi ấm lau mặt cho người đang ngủ.
“Ân…” Ưm một tiếng, giống như sắp tỉnh lại
“Nhạn Nhi.” Tả Dận Hạo khẽ kêu, trong giọng nói pha chút run rẩy nhè nhẹ do vui mừng.
Lông mi tựa như chiếc quạt khẽ khàng run run, một hồ nước xanh như là đang bị sương mù che khuất.
“Hoàng huynh?” Giương mắt nhìn bốn phía xung quanh, nơi này lại chính là tẩm cung của hoàng huynh. (vâng, là nơi cô bò lên cả một năm trời đấy ạ~)
Sao nàng lại không thể nhớ rõ bất cứ chuyện gì thế này? Sao nàng lại có thể ở trên long sàng của hoàng huynh cơ chứ?
“Muội uống say, uống đến mức không phân rõ đông nam tây bắc, còn thiếu chút nữa phá luôn cả mái tóc.” Đôi mắt như hai viên kim cương đen mang theo cơn giận nhè nhẹ, bờ môi mỏng khẽ mở.
“Nha…” Không phải chứ? Cái đó thì chỉ có xong rồi, không biết hoàng huynh muốn trừng phạt nàng như thế nào đây, liếc liếc mắt lén nhìn vẻ mặt của hoàng huynh, xem có thể tránh qua một cửa hay không.
“Cái đó… cái đó…” Trong đầu Tả Phỉ Nhạn đang gấp rút tìm từ ngữ, hy vọng có thể giải thích cho hợp lý.
“Thanh Phong nói hết với huynh cả rồi.”
Nói rồi thu lại nét tức giận, nhẹ nhàng nhu nhu mái tóc nàng đã biến về lại màu đen, chỉ có điều là trong mắt vẫn còn óng ánh màu đỏ tươi chưa tan đi hoàn toàn, nếu không nghiên cứu kỹ, người thường sẽ cho rằng đó là tơ máu do ngủ không ngon mà có. (1 ngày 1 đêm, không ngon ghê
)
“Nói vậy… hoàng huynh tha thứ cho muội rồi?” Ánh mắt phấn khởi, không ngờ nhanh như vậy đã qua lọt, còn bớt cho nàng phải bịa chuyện.
“Ân, lần sau không dễ như vậy nữa đâu.” Sủng nịch điểm chiếc mũi nhỏ xinh của nàng.
“Biết rồi hoàng huynh.” Đủ mắt đủ môi (???), trong mắt ánh lên sự hoạt bát.
“Muội a! Thật sự là hết cách với muội luôn, về sau đừng làm huynh sợ nữa!” Ôm chầm lấy nàng một hồi, cảm giác được nhịp tim nàng đập, Tả Dận Hạo mới hài lòng.
Nhạn Nhi của hắn cuối cùng cũng tỉnh lại, hy vọng một màn kinh tâm động phách, tràn ngập máu tinh kia sẽ không xảy ra lần nữa.
Hai tay Nhạn Nhi không cần dính máu tươi, cuộc sống của Nhạn Nhi cũng không cần xuất hiện bóng tối, nàng chỉ cần hoạt bát phóng khoáng, vui vui vẻ vẻ đầy sức sống dưới ánh mặt trời, lâu lâu lại nháo ra vài chuyện là tốt rồi.
Nhạn Nhi như vậy mới phù hợp với tên của nàng, một nàng chim yến thích tự do tự tại.
“Hoàng huynh?” Cảm giác được hoàng huynh ôm tuy rằng rất tốt, nhưng mà chặt quá, nàng hơi hơi không thở nổi.
Hoàng huynh ôm dùng quá sức, tựa như muốn nhu nàng vào trong thân thể, chẳng lẽ hoàng huynh đang sợ nàng sẽ rời bỏ hắn ư?