Tags

Tả Phỉ Nhạn nghiêm mặt lạnh, sát khí trong mắt càng ngày càng đậm đặc, “Buông ta ra, ta lặp lại lần nữa, đừng trách ta không nương tay.” Nội lực ngưng tụ trên tay càng ngày càng nhiều, như đang chuẩn bị cho hắn một kích nặng nề.

“Nhạn Nhi, cho dù muội có tấn công huynh, huynh cũng sẽ không buông muội ra, so với cho muội ngủ say, còn không bằng để huynh đến đánh thức muội.” Nếu phải đập nồi dìm thuyền, vậy hắn tất nhiên là ôm quyết tâm như vậy, giờ khắc này, trái tim hắn nói cho hắn biết, hắn không thể cứ vậy mà mất đi nàng.

Ánh mắt thâm thúy như là bầu trời đêm bị một miếng vải đen bịt kín, không có trăng sao lấp lánh, lại có vẻ thần bí khó lường.

“Chỉ bằng ngươi?” Tuy rằng bị hắn ôm, cũng không có nghĩa là, nàng thật sự không có sức để phản kháng.

Chỉ là… chỉ là, nàng không biết nên diễn tả như thế nào, nàng lại có chút mê luyến hương vị trên người hắn, làm cho nàng có loại cảm giác không muốn tổn thương hắn.

Túy Tiên Phường vắng lặng, ánh trăng sáng nhẹ nhàng xuyên qua cửa sổ rơi lên người bọn họ, tựa như khoác thêm che một tầng sa ánh trăng, có vẻ yên tĩnh mà yêu mỹ quỉ dị.

“Cho dù phải trả giá như thế nào đi nữa.”

Nương theo ánh trăng, tiếp theo là ánh nến, sự thâm tình, kiên định trong hai mắt, khiến cho người ta không thể nghi ngờ.

“Ngươi yêu ta?” Nhướng mày, khóe miệng cong lên một nụ cười đùa cợt.

“Yêu.” Không cần suy nghĩ nhiều, có lẽ giờ phút này, hắn đã biết tâm ý của bản thân mình.

“Nói thật sự là không chút do dự, nhưng ta không phải là cái thứ Tả Phỉ Nhạn rác rưởi ngu ngốc, đầu óc đơn giản kia.” Độ cong chế giễu càng ngày càng lớn, gần như hoàn mỹ, ánh mắt hơi phiền chán đảo qua những người ở đó.

“Nhạn nhi, phải thế nào muội mới có thể tin tưởng lời nói của huynh?” Trong ánh mắt Tả Dận Hạo hiện lên sự đau lòng, giọng nói thấp thuần cũng trở nên ưu thương.

Tả Phỉ Nhạn lạnh giọng mở miệng vô tình, “Trừ phi ngươi chết, các ngươi đều chết.”

“Ngươi đừng ra tay quá tuyệt (*).” Nam Cung Mộ cách bọn họ gần nhất, mỗi một câu của bọn họ hắn đều nghe thấy rõ ràng, hắn thật sự không thể tưởng tượng được, Tả Phỉ Nhạn sẽ nói ra những lời như vậy, quả thực so với lúc trước tưởng như hai người khác nhau.

(*) Tuyệt: ở đây là ngoan tuyệt, chặn hết đường lui

“Ra tay quá tuyệt? Không thấy a?” Nếu nói nàng tuyệt, vậy trên đời này sẽ không có người nào tuyệt nữa.

“Dận Hạo, điểm huyệt nàng.” Giọng Mộc Thanh Phong truyền vào tai Tả Dận Hạo, trên mặt Tả Dận Hạo hiện lên sự buồn bã, nhanh như chớp lấy tay điểm vài cái huyệt đạo quan trọng của Tả Phỉ Nhạn.

“Tốc độ còn chậm chút.”

Hai tay dùng sức ra một kích về phía trước, Tả Phỉ Nhạn bay ra phía sau, Tả Dận Hạo bị nàng đánh lui vài bước.

“Nhưng mà, huynh vẫn điểm trúng.” Tả Dận Hạo nhẹ nhàng cười một tiếng, ra vẻ bình tĩnh không sợ hãi giống như một kích của nàng chẳng là gì.

“Ngươi thật đáng chết.” Tay phải không động được, toàn thân đều có cảm giác vô lực.

“Huynh mà đáng chết, ngay cả muội cũng không cứu được!” Giọng nói của Tả Dận Hạo trở nên mất mát kì lạ.

Trong lòng quặn đau một trận, lạnh lùng nói, “Bây giờ ta không có tâm để ý tới ngươi.” Liếc mắt đã thấy Nam Cung Mộ đang dẫn đầu công kích về phía nàng.

Đây là một đêm tràn ngập gió tanh mưa màu, là một đêm che đậy không biết bao nhiêu sát khí.

“Dận Hạo, ngươi không sao chứ?” Mộc Thanh Phong nhanh chóng đi đến trước mặt Tả Dận Hạo, tay đặt lên mạch Tả Dận Hạo bắt mạch cho hắn.

“Ta không sao, mau đi quản Nam Cung Mộ, Nhạn Nhi bây giờ đánh không lại hắn.” Nhìn hai bóng người cứ nhấp nhô lên xuống, Tả Dận Hạo lo lắng thắt cả tim.

“Vậy ngươi uống cái này trước đi, cái này có thể giúp cho ngươi thông khí huyết, hết tức ngực.”

Một kích Dận Hạo chịu vừa rồi có ít nhất bảy tám tầng công lực, nàng không có đuổi tận giết tuyệt, xem ra lý trí vẫn chưa hoàn toàn bị nắm trong tay, mau mau làm cho nàng khôi phục lại, nếu thời gian qua tối hôm nay, chỉ sợ hậu quả thiết tưởng không thể chịu nổi.

Ánh mắt dịu dàng bị hờ hững thay thế, nhìn thẳng về phía nơi nào đó một chút, nơi đó, có lẽ, kẻ hạ “Khôi lỗi thuật” với Nhạn Nhi đang ở đó.

“Dận Hạo, ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ không để cho Nhạn Nhi có việc gì.” Cười ôn hòa với hắn một tiếng.

“Chính ngươi cũng cẩn thận.” Sau khi nuốt thuốc hắn đưa vào, quả nhiên ngực không còn quá khó chịu, khí huyết cũng thông thuận nhiều, chỉ là từng trận đau đớn kia không có giảm bớt, xem ra Nhạn Nhi ra tay thật sự rất nặng, một trận cười khổ tràn đầy khóe môi.

“Tả Phỉ Nhạn, ta xem ngươi có thể kiên trì bao lâu?” Không ngờ sau khi nàng bị điểm huyệt, vẫn còn mạnh như vậy, muốn chế phục nàng hoàn toàn, cần phải dùng thêm chút thời gian.

Hiện tại vì ngăn cản nàng mà Hoàng Phủ Vân Khanh cùng Tả Dận Hạo đều bị thương không nhẹ, mà Thanh Phong cũng đi tìm kẻ đang ẩn náu ở một nơi bí mật gần đó, chỉ có một mình hắn còn chưa bị thương tổn nghiêm trọng, chỉ có điều, trường bào màu xanh đen đã bị lợi khí bén nhọn xẹt qua, trên mặt cũng có không ít vết trảo.

Xem ra, nàng thật sự là một con mèo hoang danh phù kỳ thực a.

“Kiên nhẫn chờ đến lúc có thể giết chết ngươi.” Nếu hắn không đối chọi với nàng, nàng nghĩ rằng, nàng rất thích có một người khóe miệng vĩnh viễn lộ vẻ trào phúng như vậy làm bằng hữu. (sở thích quái dị 30)

“Vậy cũng phải xem khả năng của ngươi đã.”

Bóng người lần lượt đan xen, hồng sa cùng kiếm xoắn lại một chỗ, không thấy rõ đến cùng là bên nào sẽ thắng lợi trước.

“Nữ nhân của ngươi, thật đúng là không phải lợi hại bình thường.” Hoàng Phủ Vân Khanh tà dựa vào trên cột sơn đỏ, híp đôi mắt đào hoa lại, nói rất tà tứ.

“Đa tạ ngươi mấy ngày nay chiếu cố.” Tả Dận Hạo nghe ra sự trêu đùa trong giọng nói kia, nhưng vẫn nói lời cảm tạ rất chân thành.

“Không cần ngươi cảm tạ với ta, chiếu cố nàng là trách nhiệm của ta.” Hắn sẽ không vô duyên vô cớ đi chiếu cố một người không quen biết, mà trên cái thế giới này cũng chỉ có Nhạn Nhi, mới là người hắn muốn hết lòng chăm sóc mà thôi.

Trong mắt Tả Dận Hạo hiện lên sự không hài lòng, chất vấn, “Vậy ngươi xuất hiện ở bên cạnh Nhạn Nhi rốt cuộc là có mục đích gì?”

Chuyện người chuyện của bên người Nhạn Nhi, hắn đều rõ như lòng bàn tay, nhưng chỉ có Hoàng Phủ Vân Khanh này, ngoại trừ chi tiết là “Độc vương” ra, không thu được gì khác.

“Ngươi đừng uổng phí khí lực, ta sẽ không cho ngươi dễ dàng tra ra chi tiết của ta đâu.”

Đây là đánh giá của hai tên đại nam nhân, bọn họ tuấn mỹ như nhau, tà mị như nhau, nhưng một cái thì toàn thân tản ra hơi thở vương giả tôn quý, một cái thì toàn thân tản ra khí tức tà ác mê hoặc người khác, bọn họ là hai kẻ khác nhau. (Một nền Đồng Tước, khóa xuân hai Kiều 20)

“Không thấy những người đó.”

Mộc Thanh Phong nhẹ nhàng xoay người vài cái, rơi xuống ngay giữa Tả Dận Hạo và Hoàng Phủ Vân Khanh, trong tay cầm một tấm giấy bay mùi thơm lạ lùng.

“Mặt trên có độc.” Ánh mắt Hoàng Phủ Vân Khanh tối sầm lại, trầm giọng nói.

“Đúng vậy, loại độc này vô cùng hiếm thấy, không giống như là thứ trong Đế Chi Quốc, mà giống như là của Tây Lương Quốc, Hoàng Phủ công tử biết đây là độc gì chăng?” Với độc hắn chỉ biết da lông sơ sơ, không có hiểu sâu, cho nên nhất thời nửa khắc cũng không biết đây là độc dùng cái gì điều chế mà thành.

“Cái này không phải là độc của Tây Lương Quốc, mà là La Lan Quốc (**), chỉ có Vũ Văn gia tộc đã biến mất hơn năm mươi năm mới có thể có, đó là một loại xói mòn tinh tế lâu dài, không ngờ hôm nay lại tái xuất hiện ở Túy Tiên Phường.” Nếu có thể, hắn thật đúng là muốn gặp xem kẻ hạ độc kia là ai.

(**) La Lan Quốc: Roland Quốc, Shi thấy đây là thời Trung Hoa cổ đại, ai cũng phiên thành tiếng hoa nên để La Lan cho nó mượt

“La Lan Quốc? Làm sao bọn họ có thể xuất hiện ở Đế Chi Quốc chứ?” Vậy mà lại có người dám lẻn vào quốc gia của hắn, xem ra phải phái người tra cho rõ ràng một phen.