Tags
“Không, Ma Dụ, không phải ta không hiểu, mà là ngươi không chịu cho ta biết.” Ôm chặt thân thể lung lay sắp đổ của Ma Dụ, Hải Lan không muốn buông tay.
“Lan Nhi, nàng thật sự rất lợi hại, bị ma âm quấy nhiễu tâm trí, bị dây đàn đánh đứt gân mạch, sau khi tổn thương tâm mạch, còn có thể mạnh mẽ gượng thân thể phá tàn dậy, đi đàn trên ma cầm, hơn nữa còn lấy một loại khí phách ma cầm vốn không thể chịu nổi đi phá tan ma âm, ta bội phục nàng, chỉ có điều là, ta đã xem thường nàng.” Cái khăn che mặt của Ma Dụ bị gió thổi phất qua, lộ ra một gương mặt rất bình thản tự nhiên, trừ tiếng nói lạnh lùng mê hoặc kia, trừ suối tóc đen óng ả kia, chỉ sợ cuối cùng không thể tìm ra bất kì chỗ gì có thể hấp dẫn người khác nữa.
“Ma Dụ, tại sao ngươi phải làm như vậy? Ngươi không biết ngươi sẽ chết sao? Ma Dụ, ngươi ngốc quá, sao ngươi lại ngu như vậy chứ?” Nếu nàng biết sớm một chút, nàng nhất định sẽ ngăn cản Ma Dụ làm chuyện này.
“Lan Nhi, ta đúng là rất ngốc, vì một tên nam nhân không thương ta.” Ánh mắt Ma Dụ toả ra ánh sáng còn rực rỡ hơn những vì sao, “Nếu ta chết, hắn sẽ nhớ rõ trên đời này có một nữ nhân ngốc đã từng thương hắn chứ?” Khóe miệng lạnh lùng gợi dậy một nụ cười chua xót.
“Ma Dụ, hắn không đáng cho ngươi trả giá như thế, cho tới bây giờ hắn đều chưa từng liếc mắt qua ngươi một cái, hắn lúc nào cũng dùng nhiệm vụ để sử dụng ngươi.” Tất cả những việc này, nàng đều xem vào trong mắt hết, cũng bởi vì cái dạng này, nàng mới có thể thoát khỏi tổ chức sát thủ.
Nàng không muốn cả đời đều sống trong nỗi thống khổ khi giết người, không muốn cả đời đều sống trong bóng ma hắc ám.
“Lan Nhi, nếu có kiếp sau, ta muốn… Không, con người không có kiếp sau.” Nàng kỳ vọng rất cao, nam nhân kia cao không thể với tới, có cùng một thứ khí tức lãnh mạc như nàng, nàng vĩnh viễn cũng sẽ không có được chút tình cảm nào của hắn.
“Ma dụ, ngươi đừng nói chuyện, ta đi kêu lang trung, ngươi đừng nói chuyện, ngươi không có việc gì đâu mà.” Hải Lan không ngừng khuyên Ma Dụ, hơn nữa không mảy may lãng phí chút thời gian nào, ra hiệu Lam Yên đi lên cùng nàng gọi lang trung.
“Lan Nhi, đừng lo lắng cho ta, vô dụng, ta biết kỳ hạn của ta đã đến.”
Ma Dụ vươn bàn tay lạnh như băng, lau nước mắt cho Hải Lan, Hải Lan là nữ tử đẹp nhất mà nàng từng gặp. Mà Lục Điệp công chúa, là nữ tử dũng cảm nhất mà nàng, khi nàng còn sống, có thể nhìn thấy những nữ tử như các nàng, vậy là đủ rồi, nàng sống cũng không tính là uổng phí.
“Ma Dụ, đừng nói những lời ngốc nghếch, ngươi không có việc gì.” Nghe nàng nói những lời chán sống như vậy, Hải Lan sốt cả ruột, cơn tức từng chút từng chút dấy lên, nàng không cho phép Ma Dụ chán nản như vậy, nhất định sẽ có cách làm cho Ma Dụ khỏe lại, nhất định sẽ có.
Đúng rồi, Hoàng Phủ công tử, Hoàng Phủ công tử là “Độc vương”, vậy hắn nhất định sẽ có biện pháp cứu Ma Dụ.
“Ma Dụ, ngươi đừng vội, ngươi được cứu rồi.” Hải Lan vui vẻ vừa cười vừa khóc, gọi người quay lại kêu Hoàng Phủ Vân Khanh.
“Ma Dụ, vị Tả công tử kia ngươi có thể thả hắn ra không?” Hải Lan khẽ hỏi.
“Lan Nhi, ta sẽ không thể tiếp tục giam nàng được nữa.”
Xem ra Lan Nhi vẫn chưa biết thân phận của Lục Điệp công chúa, nàng đã không còn khả năng gì để mà tiếp tục đi giết Lục Điệp công chúa nữa rồi, sức mạnh tiềm tàng trên người Lục Điệp công chúa, mạnh hơn, dọa người hơn xa so với tưởng tượng của nàng, đó là một thứ năng lượng tàn phá.
“Nghĩa là, Tả công tử không có việc gì rồi phải không? Có phải hắn sẽ rất nhanh tỉnh lại không?” Cuối cùng cũng có thể cho Hoàng Phủ công tử một cái công đạo.
“Ân.” Giọng nói càng ngày càng yếu, trên mặt Ma Dụ nở một nụ cười nhẹ, làm cho gương mặt bình thản vô kỳ kia càng thêm quyến rũ.
“Ma Dụ, đừng ngủ. Ma Dụ, đừng ngủ…”
Lan Nhi, ta thật sự mệt quá, ta muốn ngủ một giấc đã, mí mắt nặng trịch không mở ra được.
Hẹn gặp lại, Lan Nhi!
Cả đời sau, nếu có thể, nàng vẫn muốn thích cái nam nhân lạnh lẽo vô tình kia, cho dù chỉ đứng xa xa nhìn hắn, nàng cũng cảm thấy mỹ mãn.
Nàng, kỳ thật thật sự rất ngốc.
“Hoàng Phủ công tử, người mau đến xem xem, Ma Dụ nàng… Ma Dụ nàng bị bệnh!” Hải Lan vừa bất lực khóc, vừa nói.
Hoàng Phủ Vân Khanh chỉ thản nhiên nhìn thoáng qua, “Không cứu, có lẽ như thế cũng là một loại giải thoát cho nàng.” Trên mặt hắn toát ra một sự ung dung vô cùng, xem như là một đáp án rất tốt vậy.
“Hoàng Phủ công tử, người cứu Ma Dụ với, nàng là bằng hữu tốt nhất của ta, ta không thể mất đi nàng.” Chắc chắn phải có biện pháp, nhất định có, nàng cảm nhận được trái tim Ma Dụ vẫn còn khí tức mỏng manh lưu động.
“Lan Nhi, ta là “Độc vương”, ta không phải là “Y thánh”, chuyện cứu người ta không giúp ngươi được, chỗ này còn mấy viên hộ tâm hoàn, ngươi hòa nó thành nước cho nàng uống đi! Hy vọng như vậy có thể…” Hắn vốn không muốn ra tay, nhưng thấy Hải Lan khóc thành như vậy, hắn không đành lòng.
“Cảm ơn Hoàng Phủ công tử, Yên Nhi, ngươi nhanh đi đổ chén nước trà lại đây.” Hải Lan không ngừng cảm tạ.
“Hoàng Phủ công tử, Ma Dụ nói, chờ một chút Tả công tử có thể tỉnh lại.” Hải Lan tràn ngập xin lỗi không dám nhìn vào khuôn mặt tuấn tú của Hoàng Phủ Vân Khanh.
“Ta biết rồi.” Mở chiết phiến ra, thong thả rời khỏi lầu hai.
Có lẽ… có lẽ lần này Nhạn Nhi tỉnh lại, sẽ là một trường gió tanh mưa máu.
Tiếng địch nhẹ nhàng chậm rãi như nước chảy quanh quẩn bên người Tả Phỉ Nhạn, làm nàng có cảm giác tâm bình khí hòa.
Là ai? Là ai đang thổi địch? Làn điệu trong lành nhu nhã quá.
Giữa chốn mờ ảo, nàng nhìn thấy bóng dáng Mộc Thanh Phong, người nam tử vĩnh viễn luôn nở nụ cười ôn hòa, nói chuyện dịu dàng ấm áp kia.
“Thanh Phong, là ngươi sao?” Tả Phỉ Nhạn ghé vào trên ma cầm, không chắc chắn khẽ hỏi.
“Nhạn Nhi, là ta, đi theo tiếng địch của ta, đi ra khỏi vùng sương mù này, đứng lên, ngươi nhất định có thể làm được.” Giọng nói ka vẫn cứ ấm áp lòng người như vậy.
“Ta tin tưởng ngươi.” Tả Phỉ Nhạn cũng nở nụ cười sáng lạng.
Cho dù toàn thân vô lực, đau đớn thấu xương, chỉ cần có lời cổ vũ dịu dàng kia, nàng cũng sẽ cố gắng khởi động một tia nghị lực cuối cùng, đi ra khỏi ma âm này.
Tiếng địch nhu hòa tụ lại, tựa như tia sáng dẫn lối, dẫn dắt Tả Phỉ Nhạn, lưu luyến bềnh bồng.
“Thanh Phong, ngươi còn ở đó không?” Lúc này nàng thật rất muốn nghe giọng nói của Mộc Thanh Phong.
“Nhạn Nhi, ta ở đây.” Giọng Mộc Thanh Phong giống như tùy thời đều ở ngay bên người nàng vậy.
“Có ngươi làm bạn, ta tuyệt không thấy cô đơn.” Nhắm hai mắt lại, cất bước đi tới, lắng nghe tiếng địch mơ hồ kia.
Thật lâu sau, giọng Mộc Thanh Phong không còn vang lên nữa, nhưng tiếng địch vẫn cứ làm bạn cùng nàng.
“Nhạn Nhi, tỉnh tỉnh…”
“Tiểu thư, tỉnh tỉnh…”
“Công chúa, người mau tỉnh tỉnh…”
“Nhạn Nhi, tỉnh lại đi! Ngươi đã an toàn rồi.”
Ai đó? Nàng mệt lắm, nàng rất muốn ngủ tiếp.
Nhấc mí mắt nặng trĩu, nhìn bốn người đang đứng ở trước mặt, “Di, vì sao các ngươi lại đứng ở trước mắt ta?” Từng bóng người cứ nhoáng lên nhoáng lên, nàng nhìn thật là khó chịu, nhắm hai mắt lại, bọn họ vẫn ở đó.
“Nơi này là chỗ nào?” Tả Phỉ Nhạn hỏi.
“Nơi này là Túy Tiên Phường a!” Hoàng Phủ Vân Khanh cười không đứng đắn, trong mắt ẩn ẩn toát ra sự lo lắng vẫn chưa tan đi.
thanks nàng! (ta lười cmt quá, đọc bao nhiêu chương h mới vác xác đến làm quen hì hì)
tr rất hấp dẫn nhưng nhiều bí mật, tình tiết khó hiểu quá làm ta loạn hết cả lên k nhớ nổi hì hì
nàng nhanh nhanh edit nhá, ta phải dừng lại đọc chậm k đến lúc lại k có cái mà đọc 😀
Ta sẽ cố gắng hết sức 🙂 Thankz nàng nhiều lắm.