Tags
Là ai đang dùng chủy thủ bén nhọn đâm nàng từng đao? Là ai đang ôn nhu gọi nàng đấy? Là ai dùng tay bóp chặt cổ nàng làm cho nàng không thể nói chuyện?
Tia lạnh lẽo nhẹ bồng bềnh giữa không gian kia, ăn mòn trái tim nàng, ăn mòn chút lý trí còn sót lại của nàng.
Nàng đang chiến đấu với ác ma ư?
Mở đôi mắt đau xót vô lực ra, bốn phía trắng xoá một mảnh, không còn tiếng mặc trúc sàn sạt, không còn vùng trắng mờ ảo, chỉ còn lại tiếng đàn du dương ma quái vẫn mãi quanh quẩn bên tai mà thôi.
Di chuyển, đây là thế nào? Toàn thân đều đau thấu xương, nàng gian nan chậm rãi đứng lên từ dưới mặt đất dơ bẩn.
“Nơi này là chỗ nào? Có ai không?” Nàng dùng chút khí lực còn lại la lên, nàng kiễng chân trông ngóng, không ai có thể nghe nàng gọi cả!
Nhưng từng trận âm thanh vọng lại, nói cho nàng biết nơi này trừ nàng ra, không còn bất kì kẻ nào tồn tại.
Một cây đàn cổ, một quyển cầm phổ xem không hiểu, một lư hương tỏa khói nhẹ lượn lờ phiêu đãng, còn cả một cây chủy thủy tản ra hành quang rét lạnh.
Mặc trúc đi đâu rồi? Từng phiến từng phiến mặc trúc đi đâu rồi?
Còn cái nữ tử kia đâu? Còn cái nữ tử muốn nàng chết kia đâu?
Vì sao mà đều biến mất không thấy nữa!
Nàng gian nan bước đến trước đàn ngồi xuống, ngón tay run rẩy khảy dây đàn vài cái, một làn điệu bi ai đến tim đau thắt từ từ tràn ra, đây là đàn gì? Vì sao mà lại phát ra âm thanh thê lương đau xót đến vậy? Không thể cảm nhận được dù chỉ một tia nhân khí?
“Không ngờ ngươi mà lại có thể đứng lên?” Thanh âm mỹ diệu kia lại vang lên, quanh quẩn mãi trong không gian.
“Ngươi là ai?” Trên tay bừa bãi một trận, dây cầm huyền bị đè dưới tay.
“Ta là Ma Dụ, bây giờ là chủ nhân của ma cầm này.” Tiếng nói lạnh đến không có tình cảm dù một tia, vì sao lại nghe mỹ diệu động lòng người như vậy? Tựa như giọng hát mỹ nhân ngư giữa đêm khuya.
“Ma cầm?”
Khó trách, khó trách không phải đàn bình thường. Nàng từng nghe nói đến ma cầm, trên đời chỉ có ma cầm có thể phát ra những thanh âm ma quái như vậy, dây đàn mỏng manh chỉ dùng những sợi tóc của nữ tử đã chết từng có oán hận thâm sâu chế tác mà thành.
Mỗi một sợi bền vững chắn chắn vô cùng, mỗi một sợi đều có nỗi đau thấu xương, đàn ra tiếng lại càng nhiếp hồn đoạt phách.
Người đàn phải có tạo nghệ cực cao, phải có một trái tim băng lãnh không có thất tình lục dục, càng phải có được năng lực có thể khống chế ma cầm.
“Coi như ngươi có chút kiến thức, ta vốn chỉ tưởng rằng công chúa hoàng thành đều là bình hoa trưng trên tường vách tường thôi, không có mỹ mạo, thực chất chỉ là một thứ bao cỏ.” Giọng điệu trào phúng không lưu một tia tình cảm kia, từng câu đâm thẳng đến chỗ sâu nhất trong lòng người.
“Chỉ sợ rằng ngươi đã nhìn lầm rồi!” Gắng gượng chống thân mình lên, đáp lời cao ngạo, nàng không thể dễ dàng tha thứ cho tôn nghiêm cao quý của mình lại bị chà đạp trước mặt một người lãnh huyết vô tình thế này.
Ma cầm là cái gì chứ? Cho dù ma âm có thể khống chế nàng một lúc, cũng không thể khống chế được nàng một đời, chỉ cần nàng còn sống, thì sẽ có cơ hội thoát ra khỏi ma âm này.
Nếu giọng nàng ta có thể truyền vào, vậy cũng thể hiện rằng nàng cũng có thể tìm được cửa đi ra ngoài, nơi này chỉ là một cái không gian ảo tưởng mà nàng dùng ma cầm chế tạo ra mà thôi, một cái không gian dùng để theo dõi ý thức nàng, chầm chậm từ từ tra tấn nàng đến chết.
“Ai phái ngươi tới giết ta?” Ma Dụ là sát thủ cao nhất trong tổ chức sát thủ, có thể phái nàng xuất mã, nhất định là người có quyền thế.
“Sát thủ sẽ không lộ ra người mua của mình là ai, sát thủ chỉ để ý cầm tiền mua mạng.” Ma Dụ lạnh lùng giễu cợt, sau đó cười lạnh, như là đang cười Tả Phỉ Nhạn ngây thơ, tiếng cười kia tựa như từng tòa núi băng vô hình đang di chuyển về phía Tả Phỉ Nhạn.
“Là người trong cung sao?” Nàng có thể đoán ra mơ hồ, nhưng vẫn chưa thể xác định hoàn toàn.
“Lục công chúa, ngoại giới đều truyền cho ngươi là một cái bao cỏ, hôm nay gặp mặt, ngươi vẫn có suy nghĩ! Chỉ có điều, ngươi vẫn sẽ không còn sống mà đi ra ngoài! Ma âm này, trừ phi ta chết, bằng không sẽ không dừng lại.” Lời nói âm ngoan của Ma Dụ vang vọng như ma chú.
“Ta nhất định sẽ giải trừ! Ta nhất định sẽ rời khỏi nơi này!” Tả Phỉ Nhạn muốn phát thệ, hoặc như là nói cho Ma Dụ nghe vậy, không ngừng lặp lại, trong đó có một sự kiên định chân thật vô cùng.
“Ta chờ, trừ phi ta chết!” Thanh âm lạnh như băng mỹ diệu kia từ từ phai nhạt.
Nàng cảm giác khí huyết toàn thân cứ không yên, sau khi bị ma âm quấy nhiễu, suy nghĩ của nàng cứ trở nên nóng nảy liều lĩnh, toàn thân tràn ngập ham muốn thèm máu, nàng khát vọng muốn giết người, nàng khát vọng muốn giết chết kẻ muốn hại nàng này.
Một cỗ sức mạnh không biết từ nơi nào đến, nàng ngưng thần bắt đầu đàn ma cầm, nàng muốn dựa vào chính sức lực của mình để tiếp xúc với ma âm này!
‘Lục điệp hồn’ phải không? Lục Điệp công chúa nàng không sợ, ma âm có thể trấn trụ hồn nàng, nhưng không thể trấn được tâm trí của nàng, tâm trí của nàng, nàng sẽ dùng hết tất cả nghị lực mà chống cự.
Trong đầu chọn lọc một làn điệu vui vẻ, nàng muốn mượn một giai điệu vui để quất vào ma âm ai oán ghê hồn này.
Nhưng lại nghĩ không ra điệu gì vui cả, chỉ độc tiếng “Thập diện mai phục” kia cứ luôn quanh quẩn trong đầu mãi không đi.
Chẳng lẽ “Thập diện mai phục” có thể giải?
Nếu có thể, nàng muốn chữa ngựa chết thành ngựa sống.
Nàng không tin, nàng sẽ không phá nổi ma âm này.
Nàng lại ngưng thần một lần nữa, cười lạnh nói, liệu ma cầm ai oán của ngươi có thể ngăn cản được “Thập diện mai phục” hào hùng khí thế?
Nàng tưởng tượng được thấy khí phách hùng tráng của “Thập diện mai phục”, nàng mường tượng sát khí trong từng tiếng đàn.
Giống như cả trời đất đều bị nàng mang vào một trường chiến tranh, nơi nơi tràn ngập khói lửa thuốc súng, nơi nơi là tiếng ngựa hí vang trời, nơi nơi là chiến sĩ phất cờ hò reo, dưới chân máu chảy thành sông, thây phơi đầy đất!
Cái loại khí thế kinh tâm động phách này, cảnh tượng thiên quân vạn mã càn quét hùng tráng vĩ đại kia, từng màn đều hiện lên ở ngay trước mắt.
Tiếng đàn càng ngày càng cao, “Thương…” Có lẽ là dây đàn không chịu nổi khí thế bộc lộ tài năng một cách đường hoàng đó, dây đàn đứt, tiếng đàn trở nên vỡ nát, giống như sự giãy dụa cuối cùng của bọn tù binh chờ chết.
“Phốc…” Một ngụm máu tươi nóng hổi phun ra khỏi miệng Tả Phỉ Nhạn, máu nhuộm ma cầm.
“Phốc…” Cùng lúc đó, sau màn lục sa không ngừng phấp phới trên lầu hai Túy Tiên Phường, người mặc áo trắng mang khăn che mặt cũng phun máu tươi, máu đỏ vẽ ra từng đóa hoa yêu diễm trên nền áo trắng.
“Ma Dụ, ngươi sao rồi?” Hải Lan lo lắng tiến lên đỡ.
“Không ngờ… không ngờ, nàng lại có thể phá tan ma âm, lại có thể làm cho ma cầm đứt dây.” Nhìn ma cầm đã đi theo nàng mười năm, hai mắt Ma Dụ nổi lên nước mắt lạnh lẽo.
“Ma Dụ, vì sao ngươi phải làm như vậy?” Hải Lan không hề quên lí do đi lên hỏi nàng.
“Lan Nhi, ta không phải là ngươi, ta là sát thủ, nhưng, từ hôm nay trở đi, chỉ sợ ngay cả tư cách làm sát thủ ta cũng không có.” Dây đàn đứt, cũng giống như sinh mệnh của nàng, cũng sắp kết thúc ngay tại giờ phút này, sinh mệnh của nàng đã hòa hợp làm một với ma cầm từ lâu.
“Ma Dụ, ngươi có thể thoát ly, ngươi có thể thoát ly giống như ta a!” Trên gương mặt xinh đẹp của Hải Lan, sớm vương đầy nước mắt, nàng không biết rốt cuộc là Ma Dụ đang chấp nhất cái gì.
“Lan Nhi, ngươi không hiểu, ngươi không hiểu, nay sau này, sợ là chúng ta sẽ không bao giờ có thể gặp lại nhau nữa.” Lan Nhi là người duy nhất trong cuộc đời nàng cảm thấy vui vẻ mỗi khi tiếp xúc.
“Chỉ bởi vì dây đàn bị đứt sao?” Nàng không phải không biết, ma cầm và Ma Dụ giống như một thể liên hợp, nếu một bên đã bị tổn hại, thì một bên khác lập tức cũng bị đại thương nguyên khí.
***
Thập diện mai phục_Tỳ bà.