“Công tử, ngài uống thêm vài chén.” Cô gái mặc áo yếm nhạt màu phối với váy dài màu hồng sơn chi nghiêng người tựa vào bên vai Tả Phỉ Nhạn, đôi mắt đẹp hàm xuân, không ngừng giúp Tả Phỉ Nhạn rót rượu.
“Mỹ nhân ân cần như thế, há sao lại không nhiều vài chén?” Không biết đây là chén rượu thứ mấy, nàng chỉ biết giọng nói của mình càng ngày càng nhẹ, tay càng ngày càng mất kiểm soát, không ngừng lưu luyến trên người cô gái gọi là Lam Yên này.
“Công tử, ngài không thể uống nhiều hơn nữa.” Thủy Liên đứng ở sau lưng nhận lấy chén rượu, ngăn cản nàng tiếp tục uống vào, sợ lỡ uống nhiều hơn nữa, sẽ bị lộ mất.
“Cho ta, bản công tử còn chưa có say, yêu nghiệt ngươi nói có đúng hay không?” Tả Phỉ Nhạn vừa nhìn Thủy Liên chằm chằm, ánh mắt vừa lướt về phía Hoàng Phủ Vân Khanh đang không ngừng dịu dàng thủ thỉ với hoa khôi Túy Tiên Phường Hải Lan.
“Thủy Liên, đưa chén cho hắn, yên tâm không sẽ xảy ra chuyện gì đâu.” Hoàng Phủ Vân Khanh ra hiệu cho Thủy Liên, đồng thời sâu thẳm trong con ngươi màu tím cũng hiện lên sự lo lắng.
“Thủy Liên có nghe không, bản công tử bảo ngươi đưa, ngươi cứ đưa đây.” Tả Phỉ Nhạn bất mãn, lảo đảo đứng lên, đoạt lấy chén rượu trong tay Thủy Liên ngửa đầu uống cạn.
“Tửu lượng công tử thật tốt, Lam Yên bội phục.” Lam Yên đứng lên, làm bộ sắp thêm rượu.
“Yên Nhi, muội đi xuống đi! Tả công tử uống nhiều rồi.” Hải Lan đang tựa nghiêng vào lòng Hoàng Phủ Vân Khanh ngăn cản động tác rót rượu của Lam Yên.
“Lan tỷ tỷ.” Lam Yên khó hiểu ngẩng đầu.
“Yên Nhi, muội đi lấy cây đàn của tỷ ra đây đi.” Hải Lan tiếp tục phân phó.
“Vâng, Yên Nhi đi ngay.” Nếu Hải Lan tỷ tỷ đã lên tiếng, nàng cũng không thể cứ ì ra đây nữa.
“Lan tỷ tỷ thật nhẫn tâm…” Tả Phỉ Nhạn bất mãn lầm bầm, uống rượu đỏ bừng cả mặt, làm cho thoạt trông nàng càng thêm xinh đẹp quyến rũ.
“Để Tả công tử chê cười.” Hải Lan cười một tiếng, giống như hoa lan nở rộ ngay trong nháy mắt.
“Xem ra… Xem ra…” Nếu không muốn trả lời, nàng cũng không hỏi tới, chỉ có điều là nhìn thấy tư thế Hải Lan cô nương tựa vào trong người yêu nghiệt đầy thân mật kia, làm cho nàng có chút không thoải mái, cảm giác, cảm giác thật chói mắt.
Tiếng đàn ung dung dương dương tự đắc, trầm thấp, du dương lên xuống vang lên trong Túy Tiên Phường, làm cho người ta có cảm giác như đang đắm mình trong ảo ảnh êm dịu.
Nàng mơ hồ nhìn thấy một gian phòng trúc xanh thẫm u tĩnh, có một bóng dáng màu trắng như ẩn như hiện, người đó đưa lưng về phía nàng, một suối tóc đen nhánh óng ả thả nghiêng sau tấm lưng nhỏ nhắn xinh đẹp, chung quanh một màn sương nhàn nhạt hòa cùng làn khói nhẹ tỏa ra từ trong lư hương lượn lờ phiêu đãng giữa không trung.
Đó là một cô gái, đây là suy nghĩ đầu tiên của nàng.
“Công tử… công tử… tỉnh… tỉnh…”
“Hoàng Phủ công tử, công tử bị làm sao vậy?”
Thủy Điệp gọi mang theo sự hoang mang vô tận nhìn về một mảng vải xanh lục phấp phới trên tầng hai, Thủy Liên thì nhìn Hoàng Phủ Vân Khanh đang tự mình thoải mái uống rượu cầu cứu.
“Bị tiếng đàn tuyệt vời mê hoặc.” Trước sau như một không thèm để ý, chỉ có điều lại nhiều hơn một mạt căng thẳng không dễ phát hiện ra.
“Tiếng đàn? Nào có tiếng đàn nào chứ?” Sao nàng lại không nghe được, Hoàng Phủ công tử có phải đang đùa không đây?
“Hoàng Phủ công tử, người mau cứu công tử.” Cho dù Thủy Điệp có gọi thế nào, công chúa cũng không tỉnh lại.
“Ta không có cách nào cả, chỉ có thể tự nàng tỉnh lại.” Đây là ma âm, hắn không thể nào giải trừ, trừ phi ma âm tự động biến mất.
“Công tử, Tả công tử có phải bị ma âm mê hoặc rồi không?” Dù sao Hải Lan cũng là người lăn lộn ngoài đời, nhìn thấy sự căng thẳng bị che giấu của Hoàng Phủ Vân Khanh, cũng đoán được phần nào.
“Ừ.”
“Ma âm? Đó là cái gì?” Cho tới bây giờ Thủy Điệp cũng chưa từng nghe nói, ánh mắt lại ném tới trên người gọi là Hải Lan cô nương này.
“Ma âm cũng là một loại tiếng đàn, chỉ có điều người nghe không hiểu âm luật sẽ bị lạc tâm trí, tựa như Tả công tử lúc này vậy, bề ngoài nhìn như đang hôn mê, nhưng thật ra thì đã bị dẫn vào trong không gian ảo ảnh.” Hải Lan cố ý nói cho đơn giản dễ hiểu.
“Người nghe không hiểu âm luật sẽ có chuyện? Nhưng mà công tử nhà ta thông hiểu âm luật, không hiểu âm luật ngược lại là ta với Thủy Liên mới đúng chứ.” Đây là lý gì hả trời?
“Tả công tử thông hiểu âm luật?”
Không đúng! Ma âm chỉ hữu hiệu với người không hiểu âm luật, chẳng lẽ…? Chẳng lẽ, đây là đàn riêng cho Tả công tử… không thể nào a! Ma Dụ nàng sẽ không bao giờ đặc biệt đánh đàn cho ai. Ánh mắt lướt về phía làn vải xanh đang chập chờn như làn sóng kia, Ma Dụ đang ở đó, nhưng nàng lại không biết rốt cuộc là Ma Dụ muốn làm gì.
“Đúng vậy, từ nhỏ công tử đã rất thích âm luật.”
“Các ngươi ở đây chờ ta.” Trước mắt vị Tả công tử này, rốt cuộc là đã đắc tội với Ma Dụ ở đâu, khiến cho Ma Dụ phải làm đến mức như vậy? Nàng thế nào cũng phải làm cho ra lẽ, không vì cái gì khác, mà chỉ vì Hoàng Phủ Vân Khanh, hắn vẫn luôn là người phu quân trong mộng của nàng.
“Đi một mình không sao chứ?” Hoàng Phủ Vân Khanh ngước đôi mắt tím rực rỡ lên hỏi.
“Không sao, ta sẽ không để cho Tả công tử xảy ra chuyện ở Túy Tiên Phường, ngài yên tâm đi!” Hải Lan tự nhiên xoay người, nhanh nhẹn bước đi.
“Hoàng Phủ công tử, chúng ta thật sự có thể tin tưởng nàng sao?” Hiển nhiên từ trong lời nói, Thủy Liên đã nghe ra, người gảy đàn ra ma âm đang ở trong Túy Tiên Phường này, mà vừa khéo lại có quen biết với Hải Lan cô nương, có thể các nàng là đồng lõa hay không?
Tại sao công chúa vừa ra cung, chuyện gì cũng cứ tìm tới công chúa chứ?
“Bây giờ cũng chỉ có thể tin tưởng nàng.”
Hoàng Phủ Vân Khanh lạnh nhạt mở miệng, dời thân đến bên người Tả Phỉ Nhạn, lấy trong bình bạch ngọc tùy thân ra mấy viên thuốc trong suốt tản ra mùi thơm ngát cho nàng uống, hi vọng nhờ nó, sẽ không tổn thương tâm trí của nàng.
Một cỗ mùi thơm ngát tản ra trong cơ thể, Tả Phỉ Nhạn nhẹ nhàng thở ra một hơi.
“Xin hỏi cô nương, nơi này là chỗ nào?” Nàng còn nhớ, mới vừa rồi nàng còn đang uống rượu ở Túy Tiên Phường, tại sao chỉ trong chớp mắt, nàng lại ở trong một khu rừng đầy trúc thế này?
“Lục Điệp công chúa, tiếng đàn có êm tai không?” Giọng nói tuyệt đẹp nhân gian hiếm có quyện với tiếng đàn từ từ chảy vào trong tai Tả Phỉ Nhạn.
“Rất êm tai, tiếng đàn này chỉ trên trời mới có, nhân gian khó nghe được vài lần.” Tiếng đàn này có thể nói là, tiếng đàn tuyệt vời nhất mà nàng từng nghe qua.
“Đáng tiếc, đáng tiếc, ngươi sẽ phải chôn vùi ở bên trong ma âm, đây cũng là bản “Lục Điệp Hồn” ta cố ý vì ngươi mà thêu dệt, chỉ có ngươi mới có vinh hạnh được nghe mà thôi.” Trong giọng nói tuyệt đẹp xen lẫn một tia tiếc hận nhàn nhạt.
“Tại sao?” Nàng đang sống vô cùng tốt đẹp, tại sao phải chết sớm?
“Bởi vì ngươi không nên tới Túy Tiên Phường.” Tiếng nói vừa dứt, tiếng đàn uyển chuyển lại tiếp tục với cao, giống như ngàn vạn mũi tên nhọn hoắt lao thẳng đến, từng mũi từng mũi đâm vào tim, đâm thủng từng lỗ hổng đau đớn trong tim.
“Tại sao không nên tới? Từ đâu mà ngươi biết ta là Lục Điệp công chúa?” Tả Phỉ Nhạn nằm sấp trên mặt đất, gắng gượng chống thân tàn đau nhức, vẫn kiêu ngạo hỏi.
Nàng không hề quên, người này vừa thấy mặt đã gọi nàng là Lục Điệp công chúa, chắc chắn là có quen biết nàng, rốt cuộc là ai, muốn tánh mạng của nàng? Chính là kẻ tung tin đồn kia sao?
Nàng không hiểu được, rốt cuộc là nàng đã đắc tội với ai! Nếu như lần này có thể sống sót thoát ra khỏi ma âm này, nàng nhất định sẽ bắt cho được kẻ chủ mưu! Nàng cũng muốn để cho người đó nếm thử cơn đau khoan tim này.
Đau đớn không ngừng tràn lan, nàng nhận ra mình đã không còn sức mà chống đỡ nữa!


thank nang nhieu tr hay lam
Truyen rat hay. tks nang
hope you like it 🙂