Tags
Nàng hơi tỉnh táo lại một chút, nhưng cũng không sợ hãi, chỉ tiếp tục kháng nghị, “Uy, thật nóng……”
“Vậy thì làm chuyện càng nóng hơn một chút.” Giọng nam nhân trầm thấp mà mềm nhẹ, giọng nói chính là cố tình không thỏa hiệp.
Tô Thanh Diệu bất đắc dĩ, đơn giản không giãy dụa nữa, nhẹ nhàng đáp lại hắn, “Sao lại đến đây?”
“Không phải có người mong ta lại đây.”
“Ai nha?” Nàng vô tội nháy mắt mấy cái.
“Hừ.” Nam nhân trừng mắt liếc nàng một cái, lực đạo của động tác càng thêm lớn.
“Huynh nhẹ một chút.” Tô Thanh Diệu cắn môi, không dám phát ra âm thanh quá lớn. Bây giờ bọn họ chính là đang danh phù kỳ thực “yêu đương vụng trộm”.
“Ta nói rồi, đừng có không lưu lại đường lui cho mình…… Ngô!” Nam nhân thét lớn một tiếng. Nữ nhân này miệng thì trách cứ hắn, đồng thời lại duỗi tay niết đùi hắn.
“Huynh tới tính toán sổ sách với muội?” Nàng không vui hỏi.
Cho dù coi là nợ, cũng phải là nàng tính trước chứ.
“Không dám, ta chỉ tới nhắc nhở muội, muội cũng sắp phải làm quả phụ.” Trong giọng nói lại nhiều một tia lỗ mãng.
Tô Thanh Diệu nhíu mày, vịn chặt cánh tay rắn chắc, “Nghiêm trọng như thế? Đối phương lợi hại như vậy.”
“Đối phương tuyệt không lợi hại.” Ít nhất với hắn mà nói thì là như thế, hết thảy đều ở trong lòng bàn tay hắn.
“Vậy huynh……”
“Muội lợi hại!” Trong bóng đêm, giọng nói nam nhân lại thêm một tia ẩn nhẫn, “Muội sắp làm ta tức đến hộc máu có biết hay không!”
Tất cả ám chỉ, nàng đều không thèm nhìn, hắn muốn nàng thế nào, nàng liền không như thế ấy, từ đầu chính là hạ quyết tâm đến quấy rối.
“Người ta là đại phu mà, dù sao cũng không thể thấy chết mà không cứu được……” Như vậy vô cùng hổ thẹn với lời sư phụ dạy a. “Hay là, huynh đang chê muội “vướng bận” phải không?”
“Muội còn dám nói?” Hắn đã nói đủ rõ ràng, người nào đó lúc ấy cũng một bộ cực kì vui vẻ, vậy mà giờ dám đi kết sổ? Ưu thế đều bị nàng chiếm đi, nào có đạo lý như vậy.
“Được rồi, muội hay nói giỡn.” Tô Thanh Diệu thức thời cầu xin tha thứ.
“Cái gì cũng có thể lấy ra vui đùa, nhưng không cho phép hoài nghi ta.” Như để trừng phạt, lại là một nụ hôn sâu, hơn nửa ngày mới thở dốc cúi đầu nói. “Nói cứu người, muội cũng biết lai lịch đối phương là cái gì, có đáng giá cho muội cứu hay không?”
“Cái đó……Trúng độc là thật.” Ngô, nàng cảm thấy môi có hơi sưng lên.
“Đồng ý với ta,” Thanh âm nam nhân thoáng khàn khàn, “Tuyệt đối không được để bản thân lâm vào nguy hiểm nữa.”
“Đương nhiên, chuyện này còn cần huynh dạy sao?” Nàng cọ cọ hai gò má vào ngực hắn.
“Còn nữa, không được quấy rối ta.”
“Được.” Tô Thanh Diệu cực kỳ phối hợp, dù sao định nghĩa của từ “quấy rối” là do chính nàng đề ra.
“Hơn nữa……” Nam nhân thét lớn một tiếng, “Nữ nhân, cảnh cáo muội, lại vào cái loại thời điểm này mà nhéo ta nữa, ta cắn muội nga!”
“Là huynh được một tấc lại muốn tiến một thước trước.” Hắn nghiện ra lệnh cho người ta à?
“Hắc!” Nam nhân cười tà không có ý tốt, “Ta sẽ cho muội biết cái gì mới gọi là được một tấc lại muốn tiến một thước.”
Ngay sau đó, trong phòng truyền đến tiếng nữ tử hô nhỏ.
Còn có khí lực phản bác hắn, nhất định là hắn cố gắng không đủ. Nam nhân tăng cường xâm lược, cố gắng kéo lực chú ý của nàng về lại chuyện quan trọng trước mặt.
Thế là xuân tiêu một khắc, phù dung trướng ấm, xuân ý hoà thuận vui vẻ.
Khi mặt trời vừa hé rạng đông, nam nhân đứng dậy mặc quần áo, quay đầu lại, không ngạc nhiên khi thấy trong mắt cô gái đầy tỉnh táo.
Hắn cúi đầu hôn lên đôi môi còn có chút sưng đỏ của nàng, sau một lúc lâu mới lưu luyến rời đi, “Sắp rồi, chỉ mấy ngày này nữa thôi.”
Nữ tử cười dịu dàng, trong mắt lại hiện lên nét bướng bỉnh, “Huynh lúc này giống như hái hoa tặc nga.”
Sáng sớm, trong màn, một nam một nữ, áo rách quần manh, tình cảnh này với những hình dung trong miệng tiên sinh kể chuyện thật là giống quá đi.
Dục họa vừa dấy lên trên người nam tử lập tức bị dập hết, hắn lạnh lùng “hừ” nói. “Tô Thanh Diệu, muội chờ ngày chân tướng rõ ràng đi!”
Xem ra ngày lành của nàng cũng không còn được vài ngày, đến lúc đó sẽ chờ bị hắn quang minh chính đại tử hình.
Đại phu không thể tiếp xúc bệnh nhân chính là một người rảnh rỗi, Tô Thanh Diệu ngủ một giấc thẳng đến giữa trưa mới vừa tỉnh dậy. Rửa mặt chải đầu thỏa đáng xong, tinh thần sung mãn bước ra cửa phòng, đã thấy có người chờ ở đó từ sớm.
Tiểu nha hoàn Thảo Hỉ cười hì hì nói: “Tô đại phu, nhị phu nhân cho mời.”
“Nga?” Tô Thanh Diệu ngẩn ra, đánh giá tiểu nha hoàn trước mặt không để lại dấu vết, thân mật hỏi: “Ngươi đứng đây chờ đã lâu?”
Không biết là người của ai đây.
Tiểu nha hoàn lắc đầu, “Không lâu, buổi trưa trang chủ mới thông báo nô tỳ, trang chủ nói nếu khi nô tỳ đến, cửa phòng Tô đại phu vẫn còn đóng chặt, phải đứng ngay bên ngoài chờ, chớ quấy rầy.”
Thì ra là người của Doãn Úy Lam.
Tô Thanh Diệu gật gật đầu, “Chúng ta mau đi thôi.”
Nàng đi theo tiểu nha hoàn quanh co một đường, cuối cùng cũng đến cái hành lang gần sân Văn Tương Vân ở nhất, chỉ có điều lần này vừa quẹo một cái đã qua đến một tòa sân khác.
“Nhị phu nhân, Tô đại phu đến.”
Vừa vào cửa, Tô Thanh Diệu liền chú ý đến Doãn Úy Lam đã ở đó, không khỏi hơi hơi bất ngờ. Mặc dù vậy nàng vẫn không quên lễ nghĩa đi đến trước mặt Diêu Phượng Kiều.
Vị nhị phu nhân này đã không còn hoa y nùng trang năm đó nữa, quần áo thanh sam cực kì mộc mạc, trên nét mặt cũng không thấy nửa phần ương ngạnh, chỉ còn dư một chút lạnh nhạt, ba phần tiêu điều.
“Nhị phu nhân.”
“Tô đại phu biệt lai vô dạng.”
Nàng cười dịu dàng, rồi mới nhìn về phía Doãn Úy Lam, “Trang chủ, chào buổi sáng a.”
Doãn đại trang chủ vẫn giữ bộ dạng lạnh như băng như trước, xa cách “Hừ” một tiếng.
“Tô đại phu, hôm nay mời cô đến, kỳ thật là muốn thỉnh giáo cô một việc.” Diêu Phượng Kiều ấm áp nói.
“Chưa nói tới thỉnh giáo, phu nhân có việc gì, xin cứ việc hỏi thẳng, Thanh Diệu nhất định tri vô bất ngôn.” Nếu là “không biết”, vậy nàng sẽ lực bất tòng tâm.
“Kỳ thật là liên quan đến độc trên người nha đầu Tương Nhi, ta muốn hỏi một chút, Tô đại phu nay nắm chắc được mấy thành?”
Nàng giật mình, “Nhị phu nhân đây là hoài nghi năng lực của Thanh Diệu?” Bị người ta tin nghi cái gì cũng được, nhưng bản lĩnh giữ nhà lại là chuyện khác.
“Không, không, Tô đại phu trăm ngàn lần đừng nghĩ nhiều,” Diêu Phượng Kiều vội vàng giải thích, “Ta chỉ muốn biết tình trạng của Tương Nhi, dạo này, nó đã không còn sợ lạnh như lúc trước nữa, lại còn có dấu hiệu chuyển tỉnh.”
“Văn cô nương tỉnh?” Nàng giả bộ kinh ngạc.
“Sao vậy, Tô đại phu không biết?” Diêu Phượng Kiều tăng xông.
“Thật ra, vì sự an toàn của Văn cô nương, Thanh Diệu cũng không được cho phép tiếp xúc cô ấy quá nhiều, có lẽ là tin tức hạ nhân truyền đến có sai sót, không để ý điểm ấy đi.” Nói xong, nàng nhẹ liếc nam nhân ngồi một bên một cái.
Vẫn giữ một bộ lão thần nhàn hạ như trước, Doãn Úy Lam mặt không đổi sắc nói, “Chắc là hạ nhân chưa nói rõ ràng.”
Tô Thanh Diệu thầm liếc trắng mắt trong lòng. Hắn còn dám nói a.
Diêu Phượng Kiều lại hiển nhiên rất tin tưởng không hề nghi ngờ, “Thì ra là thế. Úy Lam, Tô đại phu là ân nhân của Hiểu Kiếm sơn trang chúng ta, ngay cả cô ấy con cũng đề phòng thì thật không thể nào nói nổi nữa rồi.”
“Úy Lam đã biết.” Hắn đối với Nhị nương này vẫn thập phần kính trọng.
“Một khi đã như vậy, Tô đại phu, sau này Tương nhi xin làm phiền cô chăm sóc nhiều hơn, nó là đứa bé mệnh khổ, nếu… nếu là thiên ý trêu ngươi, xin Tô đại phu cần phải nói lại đúng sự thật, để cho ta có chuẩn bị tâm lý từ trước……”
Chuẩn bị cái gì? Tô Thanh Diệu cười lạnh trong lòng, ngẩng đầu lại đối diện với ánh mắt có hơi phức tạp của Doãn Úy Lam.
Nàng thầm thở dài, miệng cười không thay đổi nói: “Nhị phu nhân yên tâm, Văn cô nương “nhất định” sẽ bình an vô sự.”
Trong chớp mắt vẻ mặt Diêu Phượng Kiều tựa hồ như cứng đờ một chút, lập tức nói: “Úy Lam, con mang Tô đại phu lại chỗ Tương Nhi xem bệnh đi, ta mệt mỏi.”
“Vâng.”
Ra khỏi cửa viện, Tô Thanh Diệu lại trở về bộ dạng chết mê chết mệt Doãn Úy Lam, quả thực là chỗ nào cũng viết toạc ý đồ, cuối cùng hắn không nhịn được mở miệng, “Tô đại phu, xin chú ý cử chỉ của cô.”
“Cử chỉ của tôi có chuyện gì?” Nàng cúi đầu đánh giá chính mình. Không cái gì không đúng, rất đoan trang a.
“Lỗ mãng.” Hắn hừ lạnh một tiếng, dặn dò nha hoàn bên người: “Đưa Tô đại phu trở về nghỉ ngơi.”
“Gì? Đợi chút,” Nàng nhíu mày ngăn cản, “Trang chủ, nhị phu nhân muốn ta đi thăm Văn cô nương.”
“Không cần.”
Tô Thanh Diệu thở dài, “Doãn đại trang chủ, ta đã ba ngày không hề tiếp xúc bệnh nhân của ta, ta là đại phu không phải thần tiên, như vậy ta khó mà cho thuốc.” Khi nói chuyện, nàng vô tình cố ý giương cao giọng, dẫn tới không ít ánh mắt hạ nhân đây đó.
Doãn Úy Lam hít sâu một hơi, khi quay người lại một lần nữa, đã trở lại không khác bình thường chút nào, “Tô đại phu, cô muốn ta nói thẳng sao? Ta không tín nhiệm cô.”
“Huynh không cần tín nhiệm ta, thứ huynh phải tin nhiệm là y thuật của ta cùng với phẩm hạnh đạo đức của một người thân là đại phu.” Nàng có nguyên tắc của nàng, bằng không cũng đừng bảo nàng chữa, nếu đã ra tay vốn không có chuyện cứu người cứu một nửa được.
“Phẩm hạnh đạo đức?” Trong mắt hắn hiện lên khinh miệt, cười lạnh, “Tô đại phu, cô chắc chắn cô có những thứ đó chứ? Theo ta được biết, có những người trở mặt như lật sách, ngày hôm qua hứa hẹn vừa ngủ dậy xong có thể quên sạch sành sanh không còn một mảnh, quả thật có thể so sánh với sư tỷ dể quên của người nào đó.”
Khỏi cần nghĩ, sư tỷ ở kinh thành xa xôi nhất định đang đánh hắt xì.
Tô Thanh Diệu muốn cười, lập tức lại cảm thấy không ổn, ho khan một tiếng, nghiêm mặt nói, “Ta chỉ là hoàn thành trách nhiệm thân là đại phu của ta mà thôi, lời trang chủ nói thứ cho Thanh Diệu không hiểu.”
“Ta nghĩ Tô đại phu không biết thân thế của nàng cùng tầm quan trọng.”
Hắn không muốn để cho ai đó mạo hiểm chỉ một chút.
“Ta có nắm chắc.” Cuối cùng Tô Thanh Diệu nói ra bốn chữ này.
Doãn Trạm Thanh vừa mới tới nghe vậy không khỏi ngẩn ra.
Tô đại phu từng nói, nàng chưa từng bảo đảm gì với bệnh nhân hoặc thân nhân, vậy thì nay vì đại ca, nàng xem như ngoại lệ?
Ánh mắt Doãn Úy Lam nhìn Tô Thanh Diệu lại không hề có kinh hỉ, ngược lại nhiều thêm một tia nghi ngờ.
Vậy mà nàng lại vẫn cười đến ung dung, “Ta hoàn toàn nắm chắc, nói như vậy được chưa? Hi vọng trang chủ có thể để cho ta chẩn trị Văn cô nương cho thật tốt.”
“Đại ca,” Doãn Trạm Thanh cũng tiến lên khuyên nhủ…… “Huynh còn băn khoăn cái gì nữa? Làm cho Văn tỷ tỷ khang phục nhanh một chút, không tốt hay sao?”
Tô Thanh Diệu có thâm ý khác liếc nhìn Doãn Úy Lam một cái, không có gì ngạc nhiên lại bị người ta trừng dữ dội, nàng cũng không để ý, tự mình đi về phía cái sân gần ngay trước mắt.
“Tô Thanh Diệu.” Không biết vì sao, trong lòng hắn lại lộ ra một chút bất an.
Nàng đứng lại, chờ câu tiếp theo của hắn.
“Cô tốt nhất nên nhớ kỹ lời hứa của mình.” Doãn Úy Lam trong lời nói có hàm ý.
Tô Thanh Diệu cười gật gật đầu, “Yên tâm.”
Doãn Trạm Thanh kinh ngạc nhìn hai người này, đột nhiên cảm thấy hình như hôm nay bọn họ có gì hơi khác.
Câu “Yên tâm” kia nói ra tự nhiên quen thuộc như vậy, cứ thế làm cho hắn hoài nghi rốt cuộc là Tô đại phu muốn đại ca đừng lo lắng cho ai? Là Văn tỷ tỷ trong phòng, hay là là…… chính cô ấy?
Đại ca đang lo lắng cho Tô đại phu?
Nhìn qua huynh trưởng vẫn mặt không chút thay đổi như trước, Doãn Trạm Thanh càng thêm rối rắm.
Có chuyện đó sao?
hjh nhu ta ko duoc hju j may.
Sao thế bạn?