Tags
Đêm, và mưa lại rơi những giọt tí tách từ mái hiên…
Có lẽ, thời tiết ngoài ấy, trời đã lập đông. Chỉ một cô bé biết, ngồi lại cạnh mình bên góc quán cóc ven đường giờ đây chỉ là những kỉ niệm. Những nỗi nhớ của em về một mùa gió lạnh ở thành phố quê hương đang mơn man quay trở lại. Và hình như, em cũng đang có cảm giác gió lạnh chập chờn ở nơi xứ nắng này. Đâu đó trong đêm yên tĩnh, tiếng gió xao xác đang đưa vầng trăng nhích dần lên cao. Đêm thứ bao nhiêu không nhớ, cô bé ngồi trong góc quán quen ấy và lặng im thức trắng cùng phố…
Đêm nằm mơ phố_Thùy Chi.
Hà Nội trong mỗi người mỗi một khác biệt. Với những người lớn tuổi, Thăng Long cổ kính với những bức tường thành đổ vỡ. Dưới con mắt người nghệ sĩ, Hà thành như một cô gái đẹp dịu dàng thướt tha trong tà áo dài Việt. Và đa số du khách biết đến Hà Nội khi hương hoa sữa mùa thu đã ngấm ngầm đi vào nỗi nhớ.
Còn cô bé của tôi thì muốn nhớ đến thành phố của mình với buổi sớm sương giăng trên các nẻo đường. Khi đã sống ở Hà Nội và rời đi tới những miền đất khác, trái tim cô bé ấy vẫn ghi đậm cảm xúc bảng lảng những hình ảnh quá đỗi thân quen. Và chỉ có bấy nhiêu về nơi ấy, khi đã xa rồi thành phố, khi đã lặng im rồi những hình ảnh thân quen,..
Ngày ấy, khi tiếng còi rúc lên hồi tiễn biệt, em ngồi trong toa tàu hướng ánh mắt vô hồn ra ngoài khoảng không sân ga, đưa tay ra ngoài cửa sổ, em biết nắng đang nhảy nhót trên bàn tay mình, gió đang vỗ về chia sẻ và ở đâu đó hương hoa sữa thoảng đưa rất nhẹ. Vậy là em sẽ rời Hà Nội và đi vào Nam.
Đưa tiễn em lần cuối là con gió mùa thu chợt lạnh. Em chỉ cảm thấy thế. Em không thấy những nỗi buồn trên gương mặt của ai đó, không biết người nào tiễn đưa em đứng ngoài kia ôm mặt khóc…
Giờ thì ngày cũng như đêm, em đánh rơi ý niệm về thời gian và không gian để mà mong muốn bất kể điều gì. Có lẽ, em đã muốn nhìn thấy ai ngoài kia lần cuối. Nhưng rốt cuộc, bất lực trước những cảm giác mới, em bật khóc. Tàu chuyển bánh và mang theo tất cả vào ký ức xa rời ánh sáng…
Cô bé lẳng lặng ngồi nghe bên thềm mưa ngày một nặng hạt. Không chút ánh sáng. Ngoài đường chắc không còn ai lai vãng. Ngồi sát vào góc tường, lục tìm trong chiếc túi đeo bên mình, em lấy tai nghe và lần tìm những phím bấm trên chiếc mp3. “Đêm nằm mơ phố” mang nhiều hàm nghĩa và trong nỗi khát khao của em, một lần tìm lại ký ức sáng. Bỗng nghe đâu đó tiếng thở dài. Nghe quen quá! Nhưng rồi tiếng nhạc nhẹ chầm chậm lướt đi…
Đêm đêm nằm mơ phố, trăng rơi nhòa trên mái
Đi qua hoàng hôn ghé thăm nhà.
Em như là sương khói, mong manh về trên phố,
Đâu hay một hôm gió mùa thu.
Đã có lần em thấy từ khung cửa sổ phòng mình cả căn gác mái đắm trong một màu vàng huyền ảo dưới ánh trăng. Trăng thì chẳng bao giờ vỡ đâu, em nghĩ thế. Nhưng giờ đây trong bóng đêm hoàn hảo, em mơ ước lại được về căn gác ấy, ngồi nơi thềm trăng và hát.
Nhưng giờ điều duy nhất em làm được, là tưởng tượng trong tăm tối một chút ánh sáng nhỏ nhoi. Và dường như em đã tự huyễn hoặc mình bao lần rồi những thứ chỉ còn tồn tại trong kí ức.
Nhớ làm sao, những con phố lá vàng rơi, nhớ thành cổ rêu xanh nghìn tuổi, nhớ những sớm sang mùa sương giăng quanh những con đường em đi bên người ấy…
Giờ đây, đến một cảm giác về gió cũng rất mơ hồ nếu em không thấy tóc mình bay lên, không biết nắng nếu em không thấy nóng khi đi chân trần trên đất, không biết trời sắp mưa vì không thấy thấy mây giông trên đầu.
Nhưng điều buồn nhất với em là không thể cảm thấy sương rơi bên mình dù đã rất cố gắng đưa tay về trước tới khi ướt đẫm nước trong lòng tay. Thứ mà đơn giản em có thể nhìn thấy được mỗi hoàng hôn, thứ như khói trắng lửng lơ trong không trung. Sao thật khó, thật nhớ, thật buồn.. Em không thể có cảm giác với điều làm em nhớ nhất về Hà Nội được nữa, vì em không thể nhìn thấy…
Đâu hay mùa thu gió, đêm qua mặc thêm áo,
Tay em lạnh mùa đông ngoài phố
Đêm xin bình yên nhé, con đường vàng ánh trăng.
Đèn dầu khuya quán quen chờ sáng.
Tiếng nhạc chậm buồn và tiếng hát lảnh lót giữa thu không cứ luồn vào trong ký ức, khơi dậy hình ảnh ngày thời tiết chuyển mùa. Nhưng em chỉ cảm nhận được ánh đèn leo lét trong quán từ một nguồn hơi ấm nhỏ nhoi cạnh mình. “Đêm nằm mơ phố” như nói lên nỗi niềm trong em. Nó đã quá nhẹ với xót xa và đau đớn nhưng vẫn da diết và dễ dàng để em bật khóc.
Em không biết ở Sài thành trời có đổi gió bất ngờ như ngoài Bắc hay không. Nhưng đêm hôm nay em cứ mang theo áo khoác và ngồi chờ điều kì diệu của mình đến. Một ngày nào đó tay biết lạnh mùa đông, biết thứ mật vàng ánh trăng theo gót về nhà, thì giờ đây em cứ ủ dột bên ánh đèn dầu tù mù của người chủ quán cóc. Chiếc ghế gỗ cứ chực nghiêng qua một bên, em sợ nó đổ nếu không nhìn thấy nó khập khiễng. Ừ nhỉ, em chênh vênh nhận ra mình đâu nhìn thấy…
Ngoài trời, ánh trăng có đi qua những đám mây đen dày mà rót xuống con đường buồn im vắng?… “Con đường vàng ánh trăng…” Chợt có tiếng ho khẽ. Em khẽ hỏi người chủ quán: “Đường phố mùa này ở Sài Gòn vàng vọt quá bác nhỉ?” Người chủ quán cất giọng trầm khàn trả lời: “Đêm nào chẳng vậy, cháu. Đèn cao áp đầy đường mà.” “À…” em bật lên tiếng thốt khẽ. Em quên mất, em không nhớ ra ánh đèn thành phố thế nào. Em mỉm cười, đôi mắt xa xăm hát khe khẽ theo bài hát…
Đêm đêm nằm mơ phố, mơ như mình quên hết,
Quên đi tình yêu quá vô cùng.
Sương giăng Hồ Tây trắng, đâu trong ngày xưa ấy,
Tôi soi tình tôi giữa đời em
Có một điều ước trong đêm nay, em đã chờ đợi cả năm rồi, hình như chừng đó thời gian thì phải, cái nắm tay ấm áp và những lời thì thầm kể chuyện đường phố. Em đã hầu như chỉ biết đến cuộc sống buồn tẻ nơi căn phòng tràn ngập hương hoa tử đinh hương nồng nàn mỗi buổi sớm, tiếng đôi chim trong lồng líu lo hót, tiếng chú mèo quá đỗi hiền lành cứ cuộn tròn vào lòng em ngủ,… Và em chỉ đến cái quán cóc này một tháng nay để nghe không khí Noel đã về. Người ta đi chơi nhiều quá, còn em thì ngồi đây, từ lúc còi xe inh ỏi, tiếng bước chân loẹt xoẹt qua lại, tiếng người nói râm ran không một giọng Bắc…
Không còn nhớ nổi trong ngày xưa ấy, sương có giăng mắc trên những cành thông, có thấy cái lạnh thấu da nhưng vẫn cảm thấy ấm áp bên bạn bè, có nhìn thấy ánh trăng buồn bã thay vì những ánh đèn trang trí khắp đường phố. Em lại ngồi đây, đôi mắt đã chết, cái nhìn đã hết, đâu còn gì niềm vui, không ông già Noel nào cho em được cảm giác xưa ấy. Em ngồi tới quá khuya và điều ước của em có lẽ phải được thực hiện rồi, nếu được… Em bật khóc và lần này em không giấu được tiếng thổn thức nữa…
“Em có muốn nhớ lại ngày bên anh không?”
Và chỉ có thế, em nín bặt, ngẩng lên, nhớ lại điều gì đó,… tiếng thở dài, tiếng ho nhẹ, giọng nói này,… tất cả là của… Anh!?
Em đưa tay về trước. Lần tìm hình dạng khuôn mặt ấy, đôi mắt ấy, đôi môi ấy,…
Em sửng sốt quá.
Lẫn trong những giọt nước mắt, của em, của anh, đôi mắt em như lại nhìn thấy vùng ký ức sáng. Ở đó, đêm nằm mơ phố lại về…
***
Đêm nằm mơ phố_Thu Phương.




Đêm Nằm Mơ Phố
Download here.
Đêm đêm nằm mơ phố, trăng rơi nhòa trên mái
Đi qua hoàng hôn ghé thăm nhà
Anh như là sương khói mong manh về trên phố
Đâu hay một hôm gió mùa thu.
Đâu hay mùa thu gió, đêm qua mặc thêm áo
Tay em lạnh mùa đông ngoài phố
Đêm xin bình yên nhé con đường vàng ánh trăng
Đèn dầu khuya quán quen chờ sáng.
Đêm đêm nằm mơ phố, mơ như mình quên hết
Quên đi tình yêu quá vô cùng
Sương giăng Hồ Tây trắng đâu trong ngày xưa ấy
Tôi soi tình tôi giữa đời anh.