Tags
Thạch anh tím rực rỡ đắt tiền ở chung một chỗ với một thân đỏ tươi xinh đẹp kia mà lại không cảm thấy chói mắt, ngược lại cảm thấy càng thêm hài hòa.
Nhạn Nhi gọi nàng là đại hoàng tỷ, một tiếng này nàng đã đợi không biết bao lâu, trong lòng được an ủi bội phần, càng nắm tay nàng thêm chặt.
Trong nháy mắt đó nàng lại nhìn thấy trên mặt hoàng tỷ vẽ ra một nụ cười không có bất kỳ mị hoặc nào, khóe môi cong cong nhếch lên, giống như hai đầu chiếc thuyền bán nguyệt, trông rất đẹp mắt.
“Nhạn Nhi, nếu sau này có cái gì không như ý, chỉ cần nói tỷ tỷ một tiếng, tỷ tỷ nhất định sẽ giúp muội.” Môi đỏ khẽ mở, trong một khắc Tả Phỉ Nhạn cảm thấy, rốt cuộc Hồng Điệp công chúa này muốn làm gì?
Bây giờ nhìn lại thấy hoàn toàn không có ác ý, giống như là thật tâm muốn cho nàng tốt, vậy tại sao lúc đầu muốn xỏa bỏ tầng quan hệ này đây? Sự đề phòng mơ hồ lướt qua trong mắt, tay cũng thoát khỏi bàn tay nắm chặt của nàng mà không để lại dấu vết.
Xem ra, nàng vẫn đã tổn thương muội ấy, Tả Phỉ Tuyết vốn cũng không muốn tổn thương nàng! Nhiều lời vô ích, ngày sau nàng nhất định sẽ biết, tất cả đều là vì tốt cho nàng!
“Nhạn Nhi, nên khởi hành.” Mới vừa nghe thấy tiếng kêu mơ hồ phía ngoài, trong lòng có một cỗ tiếc nuối, tinh linh vui vẻ trong cung sắp rời xa, sau này còn thừa lại chính là nỗi nghi kị vô cùng vô tận mà thôi.
“Thế đại hoàng tỷ có thể đưa Nhạn Nhi một đoạn đường chăng?” Sắp ly biệt rồi, trong mắt nhiều hơn một mạt ưu thương.
“Mẫu hậu, mẫu phi các người đã khóc?” Mặc dù các bà che giấu vô cùng tốt, nhưng bọng mắt hơi có vẻ sưng đỏ kia, vẫn nói rõ các bà đã khóc.
“Nhạn Nhi, con có từng oán mẫu hậu?” Vốn là hôn sự của Nhạn Nhi có thể cử hành vào tháng sau, là bà đẩy hôn sự lên trước, khiến cho nó với hoàng nhi gả cưới cùng một ngày.
“Nhạn Nhi chưa từng oán mẫu hậu.” Oán? Nàng chưa từng oán, nàng chỉ là cảm thấy hoang mang mà thôi, giọng nói bình thường rất lớn giờ phút này trở nên mảnh nhu, mơ hồ lộ ra tiếng khóc nức nở khe khẽ.
“Nhưng mẫu hậu cảm thấy thật có lỗi với Nhạn Nhi.” Nhạn Nhi đang mặc trang phục lộng lẫy, càng phát ra vẻ quyến rũ mềm mại, so sánh với Hồng Điệp công chúa xinh đẹp như lửa bên cạnh kia, thì lại mỗi người một vẻ, Nhạn Nhi của bà trưởng thành, Nhạn Nhi của bà phải lập gia đình, không còn là cô bé nằm trên gối bà làm nũng nữa rồi.
“Mẫu hậu, Nhạn Nhi không nỡ rời xa mọi người.” Chẳng quản tơ lụa đắt tiền trên người, cầm làn váy thật dài lên chạy chậm, mũ phượng trên đầu đinh linh leng keng vang vang, làm cho nàng cảm thấy vô cùng khó chịu.
“Nhạn Nhi, cẩn thận một chút.” Thái phi lo lắng kêu, nàng chạy một cái, không biết có bao nhiêu người cũng lo lắng cho nàng cuồn cuộn.
“Mẫu phi, đừng lo, Nhạn Nhi không sao.” Ôm mẫu phi ôn nhu thiện lương đã có một thời gian ngắn không thể gặp, trong lòng thật sự không muốn.
“Mới vừa rồi mẫu hậu còn đang suy nghĩ Nhạn Nhi ta trưởng thành, nhưng trải qua lần chạy như vậy của con, mẫu hậu vẫn cảm thấy con không có lớn lên.” Mới nãy thật sự là bị nàng làm cho sợ đến tim cũng nhảy đến cổ họng rồi.
thanks nhá. háhá ở đây có 1 thành viên của hội độc thân nà ^^
định vào xem có chương nào mới hông dè đâu vô là gặp ngay chủ nhà uy hiếp t á
huhu sau này t sẽ không lấy chồng đâu chỉ ở nhà chăn dê dắt chó thôi. Thanks nhìu nha ^^
10 năm nữa tớ sẽ trưng cái này cho chồng bạn xem =))))