Tags

“Ai gia tuyên bố, lần tuyển tú này đến đây là kết thúc. Thải Y công chúa Tây Lương quốc làm Hậu, con gái Thừa tướng Lý Lăng là Hiền phi, cháu gái Thái sư Vương Y Họa là Lương phi, con gái Thụy vương gia Thượng Quan Vũ Hồng là Thục phi, con gái hộ quốc Đại tướng quân Bắc Cung Tinh Thần là Đức phi, các vị khanh gia có cảm thấy có gì không ổn hay không?” Mắt phượng đảo qua phía đám đông.

“Thái hậu thánh minh, chúng thần cẩn tuân ý chỉ.” Các vị trọng thần sắp hàng chỉnh tề đi ra khỏi triều.

“Tốt lắm, ai gia sẽ sai người an bài chuyện này.” Cười thản nhiên, ý bảo Dư công công đỡ bà rời khỏi lương đình.

“Mẫu hậu… E rằng hoàng huynh sẽ không đồng ý.” Xem ra mẫu hậu đang muốn tiền trảm hậu tấu, nàng có phải là nên vớt vát chút gì cho hoàng huynh hay không?

“Ai gia ra lệnh, cũng không phải cho hắn có quyền không tuân theo, trong hậu cung không có Hậu và tứ Phi, có ra dáng hậu cung không? Hậu cung đầy đủ, mới giống như một cái quốc gia hoàn chỉnh.” Thái hậu dừng bước, lớn tiếng phản đối.

“Nhạn Nhi, hôn sự của con cũng sắp rồi! Mấy ngày nay con cũng đừng có chạy loạn xung quanh nữa, ngốc trong Lục Điệp Cung học vài thứ lễ nghi cho ta, để tránh sau khi gả ra ngoài sẽ có người nói công chúa hoàng thất không được dạy dỗ.” Thái hậu lời nói xoay chuyển, lập tức thay đổi sự ôn hòa khoan thai thường ngày.

“Mẫu hậu, Nhạn Nhi… vẫn chưa nghĩ…”

“Nhạn Nhi, con đã nghe lời nói của mẫu hậu, Thủy Liên, Thủy Điệp đỡ công chúa hồi cung.” Thái phi ngăn Tả Phỉ Nhạn, nháy mắt một cái, Thủy Liên Thủy Điệp lập tức vọt tới kẹp Tả Phỉ Nhạn, khiến cho nàng không thể nói thêm gì nữa.

“Nhi thần đã biết, cung tiễn mẫu hậu, mẫu phi.” Còn có thể nói gì đây? Nói quanh co một hồi, cũng không được để cho nói ra, xem ra mẫu hậu đã quyết tâm muốn gả nàng ra ngoài rồi!

Thật ra thì nàng cũng không phải ghét lập gia đình như vậy, chỉ có điều là nàng cảm thấy đối với Vu Vĩ Kỳ có hơi không công bằng.

Thôi, thôi! Nói tóm lại, đều là họa từ trong miệng của nàng ra.

Trộm gà không được còn mất nắm gạo, làm bậy a!

“Công chúa, chúng ta hồi cung chứ ạ!” Thủy Liên thấp giọng năn nỉ, sự thất vọng trên trán công chúa, làm cho trong lòng nàng cảm thấy cực kì khó chịu, thân là thiếp thân nô tỳ của công chúa, lại không thể làm gì cho nàng cả.

“Hồi cung. Liên Nhi, không cần dùng giọng thương hại, thật ra thì ta không phải là người đáng thương nhất, đáng thương nhất chính là hoàng huynh.” Nhoáng một cái bị đút cho năm lão bà, hơn nữa phía sau đều là có quyền có thế.

Dụng ý của mẫu hậu rõ ràng như vậy, một là tăng thêm phi tử cho hoàng huynh, hai là mượn hơi thế lực trong triều, giúp hoàng huynh củng cố vương vị của mình.

Mặc dù hoàng huynh khinh thường làm như vậy, hoàng huynh có tài năng có thể cai trị thần dân của hắn, nhưng mẫu hậu vẫn cứ lo lắng, nhiều thế lực thêm một chút ngược lại sẽ hữu dụng hơn.

“Công chúa, nô tỳ cảm thấy bệ hạ không đáng thương! Hoàng hậu nương nương cùng bốn vị quý phi, nhìn vào dáng người mà nói, nhất định là mỹ nhân. Bệ hạ chắc chắn sẽ vui vẻ…” Thủy Điệp ngây thơ nói, nếu như nàng là nam nhân, có nhiều mỹ nhân như vậy nàng nên rất hạnh phúc mới đúng.

“Con nít ở nhà, biết gì mà nói!” Tả Phỉ Nhạn tức giận dùng sức cốc cái đầu hay mơ mộng của Thủy Điệp.

“Công chúa, đau…” Thủy Điệp che cái trán xuýt xoa liên tục, “Công chúa, cuối cùng người cũng có chút tâm tình phản ứng , mới vừa rồi giống như con cá chết í.”

“Điệp Nhi, không thể nói chuyện với công chúa như vậy.” Thủy Liên lập tức thấp giọng mắng Thủy Điệp miệng ăn mắm ăn muối, ánh mắt dò chừng bốn phía, chỉ sợ người có bụng nghe thấy những lời này sẽ làm lớn chuyện lên.

“Nha.” Nàng lại quên mất cẩn thận dè dặt!

Ai, nhìn hai tỳ nữ thiếp thân cẩn thận như vậy, Tả Phỉ Nhạn đã cảm thấy trong cung thật là bi ai quá! Nàng thật muốn tự do.