Tags
Gần đây, có lần tôi trả lời điện thoại từ một cú máy lạ, và hóa ra đó là một người bạn cũ,một người bạn mà tôi quen biết từ hồi còn nhỏ xíu. Chúng tôi hoàn toàn mất liên lạc và cũng chẳng nghe tin gì về nhau trong suốt một thời gian rất dài. Chính tôi cũng không hiểu tại sao anh ấy lại tìm được số điện thoại của tôi nữa.
Blue clouds_Yuki Kajiura.
– Chào Steve – Anh bạn tôi nói, giọng anh ấy thân thiện và hồ hởi như thể chưa từng có khoảng cách nào về thời gian, địa lý và tâm lý giữa hai chúng tôi, y như thể chúng tôi vẫn là bạn thân và nói chuyện hằng ngày trong nhiều năm qua – Tôi chỉ muốn xem anh đang sống thế nào, mọi việc có ổn không.
Chẳng hiểu vì lý do gì mà cuộc sống của hai chúng tôi không “gặp” nhau trong thời gian dài như thế. Nhưng thật tuyệt vời khi lại được nói chuyện với người bạn này. Anh ấy vẫn dễ thương y như xưa. Và tôi cứ tự hỏi tại sao chúng tôi không tìm cách liên lạc với nhau sớm hơn.
Chúng tôi nói chuyện với nhau một lúc lâu, và trước khi chào tạm biệt, anh bạn của tôi nói:
– Nếu anh cần tôi trong bất kỳ việc gì, tôi sẽ rất vui mừng được giúp anh, đừng ngại gọi cho tôi nhé.
Và tôi biết rằng anh ấy có ý như thế thật lòng chứ không phải chỉ là một câu xã giao.
Thực tế, cuộc điện thoại của người bạn cũ đã đến rất đúng lúc (như nhiều điều khác trong cuộc sống). Vào thời điểm ấy, tôi rất cần những lời động viên, khích lệ. Có nhiều việc trong cuộc sống của tôi đang đảo lộn. Công việc không như ý, gia đình đang khó khăn và tôi cảm thấy vô cùng cô độc,không có ai chia sẻ. Dù tôi chưa nghĩ ra việc gì mà anh bạn cũ có thể thực sự giúp, nhưng việc biết được rằng có người khác sẵn sàng ở bên cạnh giúp đỡ mình đã đủ khiến tôi thấy nhẹ lòng. Tôi tắt máy điện thoại với cảm giác ấm áp trong tim.
Và ngày hôm đó, tôi đã được học lại một điều rất quan trọng về cuộc sống: cuộc sống, về cơ bản, và trước tiên, là ở con người – không phải ở những kế hoạch và lịch trình, không phải những danh sách các việc cần làm hay một triệu nhiệm vụ còn chưa được hoàn thành. Mà là về con người.
Yêu thương và biết rằng mình được yêu thương là hạnh phúc lớn nhất trong sự tồn tại của mỗi chúng ta. Và đối với nhiều người, hạnh phúc có vẻ như là một nguồn cung hạn chế, thiếu thốn! Người bạn cũ đã nhắc tôi rằng chỉ yêu thương thôi là không bao giờ đủ; mà chúng ta còn phải thể hiện nó. Những cảm xúc trìu mến của chúng ta dành cho người khác có ý nghĩa gì nếu chúng ta không tìm ra cách để thể hiện cho họ biết?
George William Childs thì nói theo cách này: “Đừng giữ chiếc hộp bóng bẩy chứa đựng tình yêu và tình bạn của bạn bị đóng chặt cho đến khi những người mà bạn yêu thương đều ra đi. Hãy đem sự ngọt ngào đến cho cuộc sống của họ. Hãy nói những lời vui tươi, khích lệ khi đôi tai họ còn nghe thấy và khi trái tim họ còn có thể sung sướng và thấy hạnh phúc hơn. Những điều tử tế mà bạn định nói khi họ đã ra đi, thì hãy nói trước khi họ đi”.
Hạnh phúc lớn lao… có thể chỉ cách bạn một cuộc điện thoại mà thôi.
THỤC HÂN (Dịch)
Lời nhắn của Shi: đừng call như Shinichi là được =]]


🙂 call như Shinichi là thế nào hở chị?
có link đó, coi đi ❤