Tags

“Đã vậy thì tỷ tỷ, muội có lời cũng nói thẳng, nói không dễ nghe, tỷ cũng đừng để trong lòng, nói có dễ nghe đi nữa, tỷ tỷ cứ việc bày tỏ. Tóm lại, ngày hôm nay đi chỗ bệ hạ kia, cũng là ý của tỷ bảo muội đi thử, mặc dù không biết tỷ đang có dụng ý gì, nhưng muội cũng vẫn vui lòng mà đi, dù sao muội cũng đã lâu không gặp bệ hạ.” Tiếng nói mềm mại mảnh mỹ từ từ biến thành đanh đá chanh chua.

“Muội muội, nói chuyện nên cẩn thận! Tai vách mạch rừng. Hôm nay muội muội đi thăm bệ hạ, tất cả đều là do bản thân muội tưởng niệm bệ hạ vô cùng mà thôi, chuyện đó lại không hề có bất kỳ quan hệ trực tiếp nào với tỷ tỷ cả.” Khẽ vuốt trên tay Lan quý nhân, phủi phủi sự nóng nảy của nàng, trong lời nói cũng sáng tỏ bao nhiêu.

Vừa nghe nàng nói như thế, Lan quý nhân chán nản, ả phủi thật sạch sẽ.

“Như vậy theo ý tỷ tỷ, muội muội đây nên làm như thế nào?” Hung hăng rút tay về, dùng khăn gấm chà ngay chỗ mới vừa bị Hoàng quý phi vuốt nhẹ.

“Lúc nên ăn thì ăn, lúc nên ngủ thì ngủ, lúc nên chơi cứ chơi, khi cần giả ngu ngốc thì phải giả ngu, lúc nên xem diễn thì xem diễn… Muội muội, không cần tỷ tỷ nhiều lời, muội là người thông minh, phải biết nên làm thế nào, tỷ tỷ còn phải nhắc nhở một chuyện, người hoàng hậu chọn đã tiến cung.” Cũng đang gián tiếp nhắc nhở mình, mặc dù vị trí của nàng ở trong lòng bệ hạ sẽ không dễ dàng bị lung lay, nhưng cũng khó tránh khỏi sau khi hoàng hậu hậu cung được xác định, thế lực của nàng sẽ yếu bớt, lực chú ý của bệ hạ với nàng sẽ giảm bớt.

“Hoàng hậu? Gần đây tỷ tỷ nghe được tin đồn gì?” Lan quý nhân bối rối bắt được tay Ý Vận, nhưng cũng bị nàng xảo diệu né đi.

“Muội muội chớ vội, từ đây cho tới lúc chọn người cho Hậu vị còn có một khoảng thời gian nữa, nếu như muội muội muốn bắt được sự chú ý của bệ hạ lực cần phải nhanh lên.” Nhẹ nhàng cười một tiếng, làm cho nàng an tâm.

“Tỷ tỷ, sao muội muội đây có thể không vội chứ? Mặc dù muội muội thân là quý nhân, nhưng cũng không bì kịp danh hiệu Hoàng quý phi của tỷ tỷ, ở trong chốn hậu cung này, người mới mỹ lệ kiều mỵ luôn luôn được chào đón hơn người cũ như muội, huống chi muội còn là một tiểu thiếp lãnh cung.” Lan quý nhân chua xót nói, trong mắt chứa đầy nước mắt.

“Tiểu thiếp lãnh cung? Đường đường là quý nhân, ai dám nói muội như vậy?” Ý Vận bắt được trọng điểm, sâu xa hỏi.

“Còn ai vào đây nữa? Trong cung này có thể là ai chứ, còn không phải là Lục Điệp công chúa kia.” Nhắc đến Lục Điệp công chúa, Lan quý nhân liền hận không được xé nát nàng ta, sự chanh chua càng dồn dập.

“Muội muội lại chọc phải Lục Điệp công chúa bao giờ?” Lục Điệp công chúa cũng là đối tượng thù hận của nàng, chỉ có điều nàng sẽ không nói ra làm trò trước mặt người khác như Lan quý nhân, nàng là Hoàng quý phi dịu dàng đoan trang, không phải là tiểu thiếp đùa giỡn ngang ngược đầu đường.

“Một lời khó nói hết, muội với Lục Điệp công chúa không hợp nhau.” Lan quý nhân cũng chỉ trả lời qua loa, trực giác nói cho nàng biết, có một số việc không thể để cho Hoàng quý phi biết, dù sao cho tới bây giờ, nàng còn không biết Hoàng quý phi có phải là châu chấu cùng thuyền với nàng hay không.

“Nếu muội muội không muốn nói, thế tỷ tỷ cũng sẽ không làm khó muội, ta xem sắc trời không còn sớm, muội cũng nên hồi cung dùng bữa, tránh cho người Thải Hà Cung sốt ruột.” Ý Vận nhẹ nhấp thêm một ngụm trà, vuốt vuốt mí mắt hơi cay cay.

Nếu Hoàng quý phi đã hạ lệnh trục khách, vậy thì nàng cũng không tiện ở lâu, hôm nay đến chỗ này, một là vì muốn trút sự khó chịu trong lòng, hai là muốn mượn cơ hội nhục nhã nàng ta một phen, ba là thử dò xét nàng một chút, mục đích cũng đã đạt rồi. Từ từ đứng lên, khẽ khom người thỉnh an.

“Thế thì muội muội xin cáo lui.”

“Ân!” Mục đích Lan quý nhân đến nơi này là gì, nàng há lại không biết? Trong mắt hiện lên sự xem thường, ác độc, chẳng qua là thời cơ chưa tới thôi!