Tags

Một đóa hoa trắng nhiễm vài giọt máu đỏ tươi theo gió bay xuống trên làn váy đỏ lửa, trên dưới đối lập rõ ràng.

Bờ môi mọng cong lên, khuôn mặt đẹp diễm lệ vô song khác thường quyện thêm chút lười nhác lãnh ngạo, nàng làm cho người ta cảm giác tựa như băng như lửa, giống như như thứ mâu thuẫn nhau hòa làm một, làm cho không ai có thể đoán được suy nghĩ trong lòng nàng, trừ đôi mắt hút hồn kia.

Kịch liệt tiếng vang phiêu rơi trên mặt đất, thương lục cây trúc mãnh liệt lay động, như có vật thể rơi xuống đi xuống.

“Cô giết hắn như vậy, không sợ mẫu phi cô sao?” Giọng nói thấp thuần như rượu ngon chậm rãi vang lên từ phía sau chiếc mặt nạ hồ ly tinh xảo.

“Sợ, nhưng hắn muốn hại Nhạn Nhi của ta, ta không thể không giết hắn.” Tả Phỉ Tuyết thu hồi sợi xích bạc không dính bất kỳ một giọt máu nào quấn ngang hông một lần nữa, ánh mắt lười biếng tản ra liếc về phía cô gái ăn mặc quái dị đang đứng bên đầm nước đùa giỡn nam tử áo đen, khóe miệng không tự chủ cong lên một nụ cười ấm áp.

“Tả Phỉ Tuyết, ta không biết tại sao cô lại ngăn cản ta gặp nàng, nhưng tới thời điểm đó, nàng sớm muộn gì cũng sẽ biết, dù sao quan hệ giữa ta và hắn cũng không thể nào xóa sạch được.” Trong tiếng nói thấp thuần truyền ra chút cảnh cáo nhàn nhạt.

“Phiên, chúng ta khó tránh khỏi đánh một trận.” Trong giọng Tả Phỉ Tuyết không tự chủ lộ ra niềm say đắm nhè nhẹ, than khẽ.

Nếu như có thể lựa chọn, nàng không muốn đánh một trận với hắn.

“Hi vọng cô làm được, đừng quên, quan hệ giữa nàng và cô, còn nồng hơn cả máu.”

Làn áo lửa đỏ chớp động, bóng người đã biến mất.

Đôi mắt phía sau mặt nạ đã bị ưu thương nồng đậm bao trùm, thân thể của hắn giống như bị cắt nát, từ từ hòa làm một cùng cây cỏ xanh rờn, một giọt nước mắt lóng lánh chảy xuống trên lá trúc, giống như thủy tinh trong suốt lóe sáng.

“Được rồi, coi như ta thua ngươi, Lục Điệp tiểu tỷ tỷ.” Nam Cung Mộ không cam lòng gọi, cùng lúc đó ánh mắt cũng liếc về phía rừng trúc cách đó không xa, nơi đó vừa mới hiện lên một bóng lửa đỏ cùng một sắc tím nhạt, trong không khí còn trôi mùi máu tươi nhàn nhạt, làm cho chân mày hắn nhíu chặt.

Xem ra nơi này không thể ngốc lại được nữa, phải sớm nói cho Thanh Phong.

“Tại sao là tiểu tỷ tỷ a?”

“Tại sao a?”

“Ta không muốn làm tiểu tỷ tỷ, ta muốn làm đại tỷ tỷ…”

“Uy uy uy… A Mộ đệ đệ, tại sao ngươi lại dùng sức kéo ta như vậy a!”

“Nha nha nha… Tại sao ngươi lại dùng nội lực cắt bè tre nhanh như vậy được a? Có phải muốn làm ta ngã vào trong nước không a?”

“Im miệng…”

Một trận rống giận, kèm theo cột nước bay lên giữa không trung, tản ra rơi xuống, giống như từng hạt trân châu, trong hồ đủ màu lay chuyển, mỹ lệ cực kỳ.

“A Mộ đệ đệ, không ngờ ngươi lại lãng mạn như vậy, đẹp quá!” Tạp âm biến mất, kế tiếp là những lời ca ngợi vô tận.