Tags
Đôi cánh (The wings)_5 Dòng Kẻ.
Nhớ có lần lũ học trò chúng tôi ngồi chơi dưới sân trường, thầy dạy Toán đi ngang qua, thấy mặt đứa nào cũng ngơ ngẩn, bèn hỏi: Các em sao vậy? Chúng tôi gần như cùng ngắc ngứ: Thưa thầy, tự nhiên em thấy buồn buồn. Tưởng sẽ bị hỏi tiếp tại sao, không ngờ thầy chỉ nói nhỏ nhẹ: Ừ, mấy em hãy cứ buồn một chút cho vui!
Suốt cả tuần mưa dầm. Hôm đó cũng vậy, chẳng phải là “trời nhẹ lên cao” nỗi gì. Nhưng giá thử như có bị hỏi, có lẽ lũ học trò chúng tôi cũng sẽ chỉ trả lời là “chẳng hiểu sao tôi buồn”. Nhưng thầy lại khuyên đùa. “Hãy cứ buồn một chút cho vui”. Chẳng hiểu gì, nhưng cả đám chúng tôi cùng nhe răng cười. Lại thấy thêm một ngày mưa qua nhẹ nhõm như không.
“Buồn đã tới rồi một buổi sáng mưa rơi. Mưa đã cuốn mây về dĩ vãng xa vời. Ôi những bước chân chim có nhớ vườn hồng”… Thú thật là từ hồi tôi nghe anh thợ may sau xóm cứ tua hoài mấy câu đó, đến độ đám trẻ con cũng thuộc lòng, tôi cứ thấy ghét ghét và cho lời bài hát đó sao mà sến quá là sến. Hỏi anh ấy đó là bài gì, anh đáp: Tuổi Biết Buồn. Hỏi sao gọi là “biết buồn”? Anh đáp: “Không biết giải thích thế nào”. Tra trên google, thấy người ta dịch tiếng Anh 3 chữ đó là “I have learned sorrow”. Hỏi vài người lớn vì sao lại dịch thế. Dường như cũng chẳng ai trả lời được, cứ bảo: Lớn rồi biết. Tôi tự hỏi phải chăng là tôi chưa đủ lớn?
Có người bạn mở Album chỉ một bức ảnh chụp đám tang bà ngoại mà anh mặc áo tang, cười toe toét. Anh nói: Khi đó mình còn nhỏ quá, chưa biết buồn. Thâm chí lúc đó cứ nghĩ là được mặc áo mới mà không hiểu sao mọi người lại khóc. Khi còn bé, con người sống hồn nhiên. Khi lớn lên, con người sống tuổi biết buồn. Biết đối diện với nỗi buồn đến với cá nhân hay người thân quanh mình. Lớn hơn nữa, người khôn ngoan không chỉ biết, không chỉ đối diện mà còn gắng đối trị nỗi buồn. Buồn vì thế là suối nguồn lớn lên. Như Daisaku Ikeda viết, buồn là dưỡng chất cho sự trưởng thành. Để mỗi người trở nên một con người biết cảm thông và bao dung hơn, cũng là để trở nên tuyệt vời hơn.
Vì thế đừng sợ nỗi buồn. Mà hãy đón chờ giây phút đối diện nó. Buồn sớm quá khiến ta mất đi những tháng ngày trong trẻo. Như khi ai đó sớm để “oan tình đầy vơi mở rộng lưới giam bao người”, khiến chưa qua tuổi hồn nhiên mà “những mối dây tơ đã rối mù rồi”. Nhưng cũng chớ kéo dài tuổi hồn nhiên hoài mãi. Để đến khi to đầu mà trong đám tang vẫn nghĩ mình đang mặc áo mới. Để khi thăm đồng loại, đồng bào vừa qua biến cố thiên tai mà đi lại vẫn mang khóe môi cười mỉm mỉm của “tuổi hồn nhiên”.
Em đang chia tay với hồn nhiên để bước vào tuổi biết buồn?
Cứ nhẹ nhõm đón nhận đó như là dấu hiệu của sự trưởng thành, em nhé!
***
Và một câu hỏi: Ta đã biết buồn chưa?
Cánh chim liệng khắp nơi, cánh chim mỏi rã rời
Tìm miền đất mới nơi xa xôi
Mưa lay động đất trời, gió như quật ngã tôi
Màn đêm buông trôi đi tôi tiếc gì
Lướt qua miền tối tăm, sớm nao đã tới được
Vùng trời tôi mong đã hiện ra
ĐK:
Một luồng ánh sáng đã rọi ngang qua
Và tôi biết từ đây tôi đã mang một cuộc đời riêng
Ngọn đồi hoang vắng những rặng cây quay vào nhau
Tiếng đàn chim nháo nhác bay khi tôi chào đời
Và rồi tôi lớn lên đuổi gió và vượt mây trên trời xanh luôn khát khao cuộc đời tự do
Ngọn đồi hoang vắng, những rặng cây dõi nhìn theo từng sải cánh đang vút bay chân trời còn xa
***
Những cánh chim bay về đất yên lành, có đôi lời này
Những cánh chim bay về đất yên lành, cùng xây tổ ấm
Nhớ lúc tôi vẫn còn bé non dại, núp dưới cánh mẹ
Nay tiếng chim con ríu rít như là chính tôi ngày xưa