Tags
Một màn hai tỷ muội gặp nhau cảm động cũng không làm Tạ Thư Dật cảm động nổi, hắn bận chán nản mình đã hôn lầm người, hắn thậm chí ngay cả Hải Nhạc cũng nhận sai, lại đi hôn chị em gì đó của Hải Nhạc!
“Em à, trước giờ em sống có được không?” Hải Hoan chùi nước mắt trên mặt Hải Nhạc, hỏi.
Hải Nhạc nhìn Tạ Thư Dật một cái, sau đó lại nước mắt dâng trào nói với chị: “Em sống tốt lắm, mẹ cũng sống tốt lắm.”
“Tốt là tốt rồi.” Hải Hoan gật gật đầu, cũng lau nước mắt trên mặt mình.
Hải Nhạc nhìn nàng, hỏi: “Chị, vậy còn chị thì sao? Mấy năm nay chị sống có tốt không?”
Trì Hải Hoan cười gượng nói: “Cũng được.”
Hải Nhạc tò mò hỏi: “Vậy đêm nay sao chị lại có mặt ở đây? Là đi theo các bạn tới ăn cơm à?”
Trì Hải Hoan có chút xấu hổ, ấp úng nói: “Chị làm công ở trong này.”
“Cái gì?” Hải Nhạc Tạ Thư Dật gần như đồng thanh.
“Cha đã sắp phá sản rồi, cái xú nữ nhân kia, xoắn của ổng một số tiền lớn chạy đi với một tên tiểu bạch kiểm, ổng đã sắp vô lực xoay chuyển.” Lúc Hải Hoan nói lên, nước mắt lại chảy xuống.
Hải Nhạc khóc lên: “Chị thật đáng thương, mấy năm này chắc chắn chị sống không tốt, vậy mà sa sút đến nông nỗi phải đi làm công.”
“Ai da, đừng khóc được không? Khóc thành xấu xí luôn, khó coi chết đi được!” Tạ Thư Dật thấy Hải Nhạc khóc đến thương tâm như vậy, có chút đau lòng. (ew……..)
Trì Hải Hoan nhìn Tạ Thư Dật một cái, làm cẩn thận nghía Tạ Thư Dật, nàng ngây ngẩn cả người, hắn thật không phải là đẹp bình thường a! Vừa nghĩ tới hành động cưỡng hôn mới vừa rồi của hắn, trong lòng đột nhiên không còn tức giận như trước nữa. (lúc đầu đọc tới đoạn này là mình bắt đầu nghi nghi nha…)
Tạ Thư Dật sắc bén nhìn lại nàng, Trì Hải Hoan vội vàng chỉnh đốn thất thố của mình một chút, lại nhìn Hải Nhạc, ngập ngừng hỏi: “Hải Nhạc, anh ta là ai vậy?”
Hải Nhạc lau lau nước mắt, chần chừ nhìn Tạ Thư Dật một cái, nói với nàng: “Đó là anh hai.”
Tạ Thư Dật mất kiên nhẫn hừ lạnh một tiếng, cũng cho Hải Nhạc một cái ánh mắt uy hiếp.
“Anh hai?” Trì Hải Hoan có chút kinh nghi. (ngạc nhiên và nghi ngờ)
Hải Nhạc nghĩ nghĩ, có chút cố sức nói: “Mẹ gả cho một người cha, anh ta là con trai của người cha đó.”
Tạ Thư Dật lại hừ lạnh một tiếng.
“Được rồi, tiết mục chị em quen biết nhau nên kết thúcchứ?” Hắn có chút mất kiên nhẫn nói.
Kỳ thật bây giờ, đối với ai hắn đều có kiên nhẫn như nhau, nhưng lần này hắn cũng có chút không nhịn được.
Trì Hải Hoan này vừa xuất hiện, lực chú ý của Hải Nhạc, hoàn toàn chuyển lên trên người của cô ta hết! Phiền chết!
Hải Hoan suy nghĩ sâu xa nhìn hắn một cái.
“Em à, chị nghĩ, em sống hẳn là cũng không tốt lắm.” Nàng nói.
Hải Nhạc hoảng sợ, không nhịn được nói: “Làm sao chị biết?”
“Xem thái độ với cách nói chuyện của người kia thì biết.” Trì Hải Hoan nói.
Tạ Thư Dật kéo Hải Nhạc ra trước người, cười nhạt nói với Hải Hoan: “Ai nói? Em ấy sống không biết có bao nhiêu tốt nữa kìa!”
Tạ Hải Nhạc muốn tránh thoát hắn, Tạ Thư Dật lại sống chết cũng không buông ra, một màn này dừng trong mắt Trì Hải Hoan, trong mắt của nàng hiện lên một tia nghiền ngẫm.
“Lúc nãy anh đường đột với tôi, muốn nói thế nào?” Trì Hải Hoan đột nhiên nói.
Tạ Thư Dật có chút xấu hổ, sau đó trừng mắt nhìn nàng một cái, nói: “Cô cũng đã ra tay, sớm trả lại cho cô rồi!”
Hải Nhạc mạc danh kỳ diệu nhìn bọn họ, như mây trong sương mù.
“Hai người đang nói cái gì? Đường đột cái gì, ra tay cái gì?”
Tạ Thư Dật lại trừng mắt nhìn Trì Hải Hoan, Trì Hải Hoan mỉm cười, nói: “Không có gì, nói cho vui ấy mà, đúng rồi, hai người tới đây chơi với bạn đấy sao?”
“Đúng vậy a.” Hải Nhạc gật gật đầu, “Chị, đi với bọn em đi.”
Hải Hoan do dự một chút nói: “Chút nữa chị phải đi làm.”
“Chị thật vất vả a.” Hải Nhạc nhịn không được lại rơi lệ, “Có thể không làm không? Chị còn nhỏ như vậy.”
“Không làm?” Trì Hải Hoan thở dài một hơi, “Không làm chị sẽ chết đói.”
“Cha không chăm sóc cho chị sao?” Hải Nhạc tức giận hỏi.
“Chính ông ấy cũng tự thân khó bảo toàn, chỉ sợ chỉ có thể chăm sóc được chính ông ta thôi.” Hải Hoan chua xót nói.
“Chị… chị… chị lại sa sút đến tận thế này, sao lúc trước không đi theo mẹ với em chứ?” Hải Nhạc nước mắt rơi lã chã.
“Ai, em à, đừng nói những thứ này, cho chị điện thoại em đi, sau này chị sẽ tìm em, sắp tới giờ rồi, chị phải đi làm.” Hải Hoan nói.
“Nga, dạ, chị, chị không đi ăn cơm với bọn em sao? Khi nào thì xong việc, em chờ chị, đến lúc đó đưa chị về nhà gặp mẹ được không?” Hải Nhạc nói.
Hải Hoan có chút mừng rỡ, lại có chút chần chừ, còn có một chút hối hận khó hiểu, nàng nói: “Chị không biết mẹ có vui mừng khi nhìn thấy chị hay không nữa.”
“Mẹ nhất định sẽ rất vui khi gặp lại chị mà, chị, chị cũng là con gái của mẹ, làm sao mẹ có thể không vui chứ, mẹ lúc nào cũng nhớ chị hết.” Hải Nhạc vội vàng nói.
Hải Hoan mang theo một tia xấu hổ, nói: “Chị sợ mẹ trách trước kia không đi với mẹ.”
“Không có không có, mẹ nói, mẹ tôn trọng lựa chọn của chị, mẹ vẫn luôn nhớ chị lắm.” Hải Nhạc nói.
Nước mắt Hải Hoan lại lăn xuống, nghẹn ngào nói: “Là chị… là chị thật xin lỗi mẹ.”
“Chị không có lỗi với mẹ đâu, thật đó, khi nào thì xong việc, em chờ chị.” Hải Nhạc nói.
“Phải tới 12 giờ, chị làm ca tối.” Hải Hoan nói.
Đúng lúc này, có người lại đó quát: “Trì Hải Hoan! Giao ca rồi, còn đang lề mề cái gì? Lẹ lên!”
“Nga, tới liền!” Hải Hoan xoa xoa nước mắt, “Nhạc Nhạc, cho chị số điện thoại, bằng không, ngày mai đi, ngày mai chị sẽ đi gặp mẹ.”
“Cũng tốt, đến lúc đó em với bác Cương sẽ tới đón chị.” Hải Nhạc gật gật đầu.
“Bác Cương? Bác Cương là người cha kia sao?” Hải Hoan hơi hơi nghi ngờ.
“Không phải, là bác tài xế.” Hải Nhạc nói.
“Nga? Vậy… nhà mới của em, điều kiện gia đình rất tốt à?” Hải Hoan bật thốt. (tới đây là tớ nghi nghi rồi, uổng hồi nãy thấy khóc thương tâm mà tưởng…)
Tạ Thư Dật đứng bên cạnh khinh thường hừ lạnh một tiếng.
“Hết chưa vậy? Nhanh lên! Mọi người đang chờ sốt ruột đó!” Tạ Thư Dật nói.
“Nha.” Hải Nhạc lập tức tranh thủ ghi số điện thoại của mình cho chị, cũng trách cứ Tạ Thư Dật, “Sao anh lại có thể như vậy chứ? đó là chị của tôi!”
“Chị của em, không phải cũng là của tôi!” Tạ Thư Dật đảo mắt.
“Anh… thật sự không thể nói lý!” Hải Nhạc tức muốn chết.
“Không cần em nói lý! Đi thôi!” Tạ Thư Dật đã rất hết kiên nhẫn rồi, kéo Hải Nhạc bước đi, liếc cũng không thèm liếc Hải Hoan bên cạnh một cái.
Cho dù cô ta và Hải Nhạc giống nhau như đúc đi chăng nữa, thậm chí hắn nhận lầm còn hôn cô ta, nhưng, khi biết cô ta không phải là Hải Nhạc, trong lòng hắn thậm chí còn có chút bài xích, trực giác khiến cho hắn không thích cô gái này.
Đôi mắt của Hải nhạc, nhìn một cái sẽ lộ vẻ ôn nhu và trong trẻo, giống như chỉ cần liếc mắt một cái có thể nhìn thấu sâu trong nội tâm của nàng vậy, mà Trì Hải Hoan, trong mắt ánh mắt của cô ta, rất là lập lòe, làm người ta đoán không ra. Ánh mắt, là cửa sổ tâm hồn, hắn không thích ánh mắt lập lòe của cô ta, cho nên, hắn cũng không thích người này, cho dù cô ta có giống Hải Nhạc đi nữa!
“Chị, nhớ kĩ đêm mai a, em sẽ tới đón chị đó, buổi tối em về nhà sẽ nói cho mẹ, em đã tìm được chị.” Hải Nhạc quay đầu nhìn Hải Hoan nói.
Hải Hoan gật gật đầu: “Đi đi, đừng để bạn chờ lâu.”
Nàng đưa mắt nhìn hai người rời đi.
Người đàn ông này, là một người rất kỳ lạ, giống như, hắn xông tới lập tức hôn nàng, thì ra chỉ xem nàng thành Hải Nhạc thôi! Xem ra, hắn không chỉ là anh hai của Hải Nhạc đâu!
Nàng không nhịn được đưa thay sờ sờ môi của mình.
Đó là nụ hôn đầu của nàng, lại bị người đàn ông này xông lên lập tức hôn mất! Nàng thậm chí cũng không biết chuyện diễn ra thế nào, thậm chí ngay cả mặt của hắn cũng không nhìn thấy rõ ràng nữa, nhưng mà, kỹ thuật hôn của hắn lại rất cao siêu, nụ hôn kia, lại có thể làm cho tim nàng không tự chủ được đập dồn rồi, trầm mê mất!
Chỉ có điều, nàng vẫn còn có chút tức giận, nào có ai vừa tới lập tức hôn nàng như vậy? Vẫn còn có hơi quá đáng, nàng liền nâng tay cho hắn một cái tát biểu hiện sự tức giận của mình.
Còn tưởng rằng hắn là khách tới thích nàng muốn trộm hương, thì ra chỉ là xem nàng thành Hải Nhạc?!
Mặt Trì Hải Hoan, âm trầm xuống.
***
Có chuyện vui để xem rồi. Sóng gió bắt đầu từ đây…
Nói thật, Shi mệt đoạn giữa này lắm luôn áh, mà mỗi tội cái sóng gió nó kéo tới hết truyện, thành ra không làm không được. Oải quá àh…
Hải hoan này có phải tiểu 3 ko vậy muội?
èo, hehe hehehe đoán đi hí hí hí
Em thấy truyện này giông giống “nấc thang lên thiên đường”, không hiểu sao gợi nhớ lại.
Phim đó xem khúc cuối tức ko chịu nổi, chỉ thích khúc đầu khi 2nvc còn nhỏ
em cũng vậy, dễ thương cực kì, em xem tới khúc con em lấy bộ đồ anh main tặng cô chị ra mặc thì hết xem rồi, tức quá mà. truyện này nó…ờ…giống giống thì phải…