Tags

“Mẫu hậu!” Tả Dận Hạo vừa bất đắc dĩ, vừa khó hiểu, đối với gương mặt thất thường kia của mẫu hậu, hắn thật sự không biết nên làm thế nào.

“Trước tiên mẫu hậu nên nói việc gọi nhi thần tới có chuyện gì?” Hắn trở nên thông minh, sẽ không lập tức ngồi xuống bên cạnh mẫu hậu, nếu như ngồi xuống một cái, sẽ thể hiện hắn đã đáp ứng một nửa.

“Vi thần Mộc Thanh Phong tham kiến bệ hạ.” Mộc Thanh Phong đứng lên từ chiếc ghế gỗ lim hành lễ quân thần với Tả Dận Hạo.

“Thanh Phong miễn lễ, một năm qua thế nào? Thân thể có khỏe không?” Hắn vẫn nhớ khi Thanh Phong rời khỏi kinh thành, còn đang nhuốm bệnh rất nặng, sở dĩ phải ở lại Tử Linh Sơn một năm, là vì muốn điều dưỡng thân thể, dược liệu trân quý trên Tử Linh Sơn cần cái gì có cái đó.

“Tạ bệ hạ quan tâm, thân thể Thanh Phong tốt lắm.” Trải qua một năm điều dưỡng, thân thể của hắn có cải thiện rất lớn, bây giờ chỉ có mỗi đầu tháng mới bị ho nhẹ mấy ngày.

“Vậy thì tốt, chờ một lát ngươi trở về phủ, mang mấy cây Thiên Sơn tuyết liên trở về bồi bổ.” Hắn thoạt nhìn vẫn cứ gầy yếu như vậy, thật làm cho Tả Dận Hạo có chút lo lắng.

“Được rồi, được rồi, biểu huynh biểu đệ hai người các con cũng đừng có thảo luận những chuyện đó nữa. Lại đây, ai gia có việc thương lượng với các ngươi.” Thái hậu bắn cho Thái phi một ánh mắt, Thái phi lập tức phân phó người đóng kĩ tất cả cửa điện, tất cả những người không phận sự cũng lui ra khỏi điện.

“Hoàng nhi, con ngồi xuống trước.” Nhi tử này, lão nhân gia bà cũng gọi hắn ngồi xuống, cứ ngồi bên kia, thật làm cho bà khó nói những lời tiếp theo.

“Mẫu hậu cứ nói trước đi!” Mẫu hậu càng gọi hắn ngồi xuống, hắn lại càng cảm thấy có bí ẩn.

“Muội muội a! Ngươi nhìn hoàng nhi hắn, ai gia kêu hắn ngồi xuống, hắn vẫn không cho ai gia thể diện, xem ra hắn thật không cho ai gia mặt mũi, muội muội a! Ngươi nói ta đây làm Thái hậu , sao mà một chút quyền lực cũng không có a!” Thái hậu diễn cực tốt dựa vào trên vai Thái phi khóc, khăn thêu trong tay đã thấm ướt một nửa.

“Bệ hạ, ngươi nhẫn tâm nhìn Thái hậu khóc như vậy sao?” Thái phi không đành lòng cầu tình, trong bọn họ, nàng vĩnh viễn đứng trung gian, vĩnh viễn phải mở miệng cầu tình một người kia.

“Mẫu phi…” Đối mặt với mẫu phi ôn nhu như nước, Tả Dận Hạo cũng không nhẫn tâm đấu với mẫu hậu, không cam lòng ngồi xuống.

“Bác, người đừng khóc, Dận Hạo đã ngồi xuống.” Mộc Thanh Phong khẽ mỉm cười, đúng lúc chen chân vào gánh chuyện.

Chỉ có trong lúc không có người bên cạnh, Mộc Thanh Phong mới có thể gọi tên Tả Dận Hạo.

“Hừ… Các ngươi cũng có cùng mưu đồ xấu xa.” Thái hậu trẻ con hừ nói, hất cái khăn nửa ẩm ướt kia ra, trên gương mặt lộng lẫy ung dung không có một tia nước mắt.

“Biết ngay là mẫu hậu giả khóc, mà mẫu phi với Thanh Phong nhất định là đồng lõa.” Mỗi lần đều như vậy, mà hắn cũng bó tay với mẫu hậu, luôn luôn sẽ khuất phục dưới dâm uy của người, nếu như có hoàng muội ở đây, nhất định sẽ chống trả giúp hắn.

“Hoàng nhi a, con cũng đã đến tuổi nên lập Hậu.” Thái hậu vô tội nói ra một câu có thể đông cứng người khác, Tả Dận Hạo dùng ánh mắt không thể tin được khiếp sợ nhìn mẫu hậu, hắn không có nghe lầm chứ? Hắn chưa từng nghĩ tới!