Tags

“Công chúa, nhìn đủ chưa?”

“Chưa, chưa nhìn đủ.” Đối với cái đẹp, nhất là người, Tả Phỉ Nhạn nàng chắc chắn sẽ không dễ dàng buông tha cơ hội ngắm nghía, nếu có thể, nàng sẽ còn chiếm làm của riêng nữa kìa.

“Công chúa…” Thủy Điệp thấp giọng kêu.

Trời ạ, lúc nào cũng có thể nổi máu háo sắc, tại sao hết lần này tới lần khác công chúa lại chọn lúc này đây?

Không thể phủ nhận, vị thái y này đúng là tuấn tú bất phàm, nhưng cũng không thể kéo dài bệnh tình của mình chứ?

“A? Làm sao thế? Thủy Điệp em gọi ta?” Tả Phỉ Nhạn ngơ ngác hỏi, chớp mắt một cái tiếp tục nhìn chằm chằm vị mỹ nhân này.

“Công chúa, nước miếng chảy ra.” Thanh âm mang cười nhắc nhở, nghe không ra là cười giỡn hay là thật tình.

“A? Có thật không? Thủy Điệp nhanh nhanh cầm khăn lau giúp ta.” Thật đáng chết, sao lúc này lại chảy nước miếng a? Mất thể diện trước mặt mỹ nhân thì làm sao bây giờ? Tả Phỉ Nhạn ảo não nghĩ, bảo Thủy Điệp cầm khăn.

“Công chúa…” Thủy Điệp hô khẽ, lau lau mồ hôi ứa trên trán, nhanh chóng bị công chúa bị chọc tức, thái y rõ ràng đang trêu chọc nàng, nhắc nhở nàng nên tỉnh lại, cuối cùng nàng vẫn nghe lời đem khăn đưa cho công chúa.

“Nha, không có nước miếng, ngươi gạt ta…” Đầu ngón tay chỉ lên vị thái y có thể nói là “đẹp như tiên” trước mặt, đôi môi đô chu ra.

“Công chúa, nếu ta không nói như vậy, người sẽ ngừng mê luyến bề ngoài của thần ư?” Chớp chớp mắt hỏi ngược lại.

“Á, cái này… cái kia…” Đúng nha! Nếu hắn không nói vậy, nàng chắc chắn còn đang đắm đuối vẻ đẹp của hắn, đều tại hắn, rõ ràng là đàn ông sao lại lớn lên đẹp như vậy, ai oán trừng hắn một cái.

Chậc, vô tội nhận cái nhìn này, thái y chỉ có thể lén lút sờ mũi, nghĩ thầm nàng công chúa này thật đáng yêu, hơn nữa còn có chút mất mát mà chính mình cũng không biết.

“Ngươi tên gì?” Không biết hắn tên là gì, Tả Phỉ Nhạn hỏi thẳng, gương mặt sốt cao nổi lên một rặng mây đỏ như đào mật thật mê hoặc.

“Mộc Thanh Phong.” Giọng nói dịu mát báo tên.

“Tên rất hay…” Người như tên, mờ mịt như một cơn gió.

“Tạ công chúa khen ngợi, vậy công chúa có thể để thần chẩn bệnh giúp người không?” Tới tẩm cung công chúa cũng đã mấy canh giờ, nhưng vị công chúa này luôn quên không cho hắn trị bệnh.

“Chờ một chút nữa được không?” Bĩu môi, Tả Phỉ Nhạn cò kè mặc cả, còn làm nũng kéo tay áo của Mộc Thanh Phong.

“Nhạn Nhi không được vô lễ…” Thái Hậu mới vừa vào cửa thấp giọng khiển trách.

“Mẫu hậu…” Tả Phỉ Nhạn bất mãn lầm bầm, tay vẫn không buông áo Mộc Thanh Phong.

“Thanh Phong thỉnh an Thái hậu.” Mộc Thanh Phong khom người về phía Thái hậu.