Tags

“Đau, đau quá, Liên Nhi, em nhẹ một chút…” Tả Phỉ Nhạn đau nhe răng trợn mắt.

“Công chúa, Liên Nhi đã rất nhẹ.” Nhìn một mảnh dấu đỏ hẹp dài kia trên người công chúa, Thủy Liên lại rơi nước mắt, nàng hi vọng biết bao nhiêu mình có thể thay công chúa nhận những thứ kia.

“Công chúa, người còn có bụng nói giỡn, nô tỳ đã vội muốn chết.” Thủy Liên quýnh lên nước mắt lại mãnh liệt tràn ra.

Tả Phỉ Nhạn nhịn không được liếc Thủy Liên một cái, nàng biết mình có nói thêm nữa cũng là vô dụng, nha đầu thích khóc như vậy thật là thế gian hiếm có.

“Điệp Nhi, em thoa thuốc cho ta, Liên Nhi em đi lấy một chén canh hạt sen cho ta uống, tự nhiên ta nhớ mùi vị kia quá.” Tả Phỉ Nhạn thè lưỡi đáng yêu.

“Vèo… Công chúa, người cứ nói người tham là được rồi, còn nói xạo mhớ nhung mùi vị gì nữa.” Thủy Điệp không thèm nể mặt cười ra tiếng.

“Điệp Nhi không được vô lễ, công chúa muốn ăn cái gì chỉ cần nói một tiếng, nô tỳ lập tức chuẩn bị.” Công chúa muốn ăn là tốt rồi, chỉ sợ công chúa không ăn.

“Điệp Nhi, em đi lấy một tấm khăn lông lạnh cho ta.” Đợi Thủy Liên đi, Tả Phỉ Nhạn dặn Thủy Điệp đang giúp nàng rịt thuốc.

“Khăn lông lạnh? Công chúa muốn lấy khăn lông lạnh làm gì?” Thủy Điệp ngưng tay xoa thuốc, ngẩng đầu hỏi đầy khó hiểu.

“Em cứ đi lấy cho ta là được rồi, đừng hỏi.” Để cho bọn họ biết lại phải than thở tới lui, kinh tâm táng đảm nửa ngày.

“Vậy để nô tỳ giúp công chúa thoa thuốc xong sẽ đi lấy ngay.”

“Ừ.”

Nhắm lại đôi mắt trong veo như nước, không ngờ Thủy Điệp với Thủy Liên thoa thuốc cao tay như nhau, nàng thoải mái buồn ngủ bèn nhắm mắt vù vù thiếp đi mất.

“Công chúa, công chúa…”

“Công chúa tỉnh…”

“Không xong, Liên Nhi, công chúa phát sốt, nóng lắm rồi.”

“Vậy truyền thái y.”

“Tôi giúp công chúa đắp khăn xong liền đi truyền thái y, còn cô phải đi báo cho Thái hậu, Thái phi một tiếng, chúng ta chia nhau mà làm.”

“Vậy ai sẽ ở đây trông nom công chúa?”

“Tôi đi gọi ma ma qua chăm sóc công chúa.”

“Được rồi!”

Líu ríu ầm ĩ hết, Tả Phỉ Nhạn muốn mở mắt ra mà không mở được, từng bóng người cứ trôi nổi bập bềnh giữa không trung, nàng muốn ngăn cản Thủy Liên, Thủy Điệp nhưng cổ họng lại như bị thứ gì ngăn kín, không thể phát ra bất kỳ tiếng nào, chỉ có thể trơ mắt nhìn hai người vội vội vàng vàng rời đi tẩm cung.

“Công chúa? Trời ạ, sao lại nóng như vậy?” Âm thanh trầm thấp vang lên bên tai Tả Phỉ Nhạn, nàng không biết là ai, nhưng giọng nói nghe rất êm tai.

“Tại sao không có ai chăm sóc cho người? Thủy Liên, Thủy Điệp đâu? Khăn lông nóng vậy cũng không biết đi đổi cái lạnh, may mà ta tới đây xem thử.” Tiếng nói trầm thấp như đang oán trách, lại như đang yêu thương nàng, ngực Tả Phỉ Nhạn thật ấm áp, đã rất lâu không ai quan tâm nàng như vậy.

Nàng thèm được cha mẹ ở thế kỷ hai mươi mốt quan tâm, nhưng trước giờ bọn họ đều chẳng hề quan tâm nàng, bọn họ chỉ biết kiếm tiền rồi đi dự tiệc, từ nhỏ đã quăng nàng cho người hầu chăm sóc.

Về mặt vật chất nàng chưa bao giờ thiếu, nhưng ấm áp nơi tâm hồn tới giờ chưa từng có ai cho.

Bây giờ, cuối cùng đã có người có thể bổ khuyết hơi ấm thiếu thốn cho nàng, nàng thật sự muốn biết người ấy là ai.