Tags

,

Sau bao nhiêu năm tháng, cuối cùng, ta vẫn không thuộc về nhau…

Một ngày xưa ấy, em là “sunshine” của đời tôi… Em đi vào đời tôi vô cùng đột ngột, làm bừng sáng cái thế giới luôn ảm đạm đen mịt mờ. Em mở ra một cánh cửa khác, một thế giới mới, một con người mới trong tôi.

Và tôi yêu em.

Em đẹp như nàng Bạch Tuyết trong truyện cổ tích ngày xưa, tinh khiết và thánh thiện như một vị nữ thần tôn quý, và rực rỡ như ánh nắng trời. Em làm đảo lộn tất cả mọi thứ trong thế giới của tôi, phá vỡ tất cả nguyên tắc, cho tôi biết đến cảm giác chờ mong một người, đau một người, sủng một người, biết được có thể làm người mình để ý hạnh phúc là thế nào…

Có một lần tôi bảo em rằng, “You are my sunshine”, em có còn nhớ chăng?

Đáng tiếc, tôi muộn. Muộn những 12 năm, muộn từ ngày em ra đời. Em yêu người ấy, người đàn ông đầu tiên trong cuộc đời mình. Khi thấy ánh mắt em nhìn anh ta, tôi biết mình vĩnh viễn cũng không là người em cần nhất. Vì ánh mắt đó… cũng giống ánh mắt tôi nhìn em vậy.

Vậy thì, hãy để tôi làm người bạn đồng hành cùng em. Là bờ vai cho em dựa vào mà khóc, vì hắn. Là người chăm sóc em, thay em lo lắng mọi thứ, vì em chống đỡ một mảnh trời, để em có thể an tâm thoải mái mà nhớ về… Những giây phút được ở bên em, cho dù chỉ như một người bạn, chính là những giây phút hạnh phúc nhất cuộc đời tôi. Tôi chỉ cầu được có một góc rất nhỏ trong tim em là đủ, thật hi vọng lại có thể đùa giỡn cùng nhau, lại có thể ăn những món em nấu như ngày ấy… Làm sao đây, có thể ngày mai, tôi sẽ không còn có thể gặp em nữa. Làm sao…?

Có phải chăng trong lòng em có một chút tôi không? Nếu không phải, tại sao em lại gắng sức làm những món tôi thích trong lúc mình đang mệt đến thế? Vậy là đủ rồi. Em đang hạnh phúc, và vì em nói rằng, nụ cười của tôi là “sunshine” của em, nên chắc chắn tôi sẽ luôn cười,vì em…

Thoáng chốc, tôi thấy mình thật đáng buồn. Cái gì mà “Chết dưới gốc mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu” chứ, trời biết tôi không muốn xa em đến dường nào! Nhưng mà, trần duyên chỉ vẻn vẹn bấy nhiêu thôi. Cái chết luôn khiến người ta già đi, tôi thấy mình cũng thật già với những suy nghĩ như vậy. Dù biết rằng những thứ em làm sẽ khiến bệnh tôi thêm nặng, nhưng đó là tấm lòng em, là công sức của em, là trân là bảo của tôi!!! Tôi chẳng muốn lãng phí, càng muốn ăn hết ngay bây giờ. Bởi, lỡ như ngày mai tôi không dậy…

Thôi thì thôi… chỉ có ngần ấy thôi. Em ra đi, hãy để cho tôi được theo em suốt quãng đường còn lại, thứ ngọc bội đã ở bên tôi suốt hai mươi mấy năm qua, cuối cùng cũng không bảo vệ được tôi qua cơn sóng dữ này, vậy thì, để nó theo hộ em đi. Hãy để nó thay tôi bảo vệ em lặng thầm, để mỗi khi nhìn thấy nó, em sẽ lại nhớ đã từng có một người như tôi trong cuộc đời em. Dù sao, trăm năm cũng là một khoảng thời gian quá dài, còn ai nhớ, ai quên đây…?

Em cứ sải cánh bay đi, bay thật cao, thật xa nhé, về với người em yêu…

Còn tôi, vẫn sẽ mãi ở lại đây, yêu em.

Vĩnh viễn.

************

Rất nhiều năm sau…

Một ngày đông, có một đôi vợ chồng tựa vào nhau ngắm pháo hoa bay lên trời soi sáng một hàng chữ “I love you forever”. Cô gái tựa vào lòng chàng trai, ngọt ngào “Ca, I – love – you- forever”. Chàng trai mỉm cười ấm áp, “Me, too”.

Cách đó không xa, một cô gái khác lặng lẽ nhìn cảnh tượng đó, lệ rơi đầy mặt, nhớ đến rất nhiều năm trước, chàng trai mình yêu suy yếu nằm trên giường bệnh, run run đưa cho nàng một tờ giấy ghi địa chỉ email và mật khẩu của mình. Sau đó, dùng một giọng cực kì yếu ớt mỉm cười dặn, “Thiến Thiến, đừng nói cho nàng, ta đã đi, nhớ rõ, hàng năm lễ Giáng Sinh dùng danh nghĩa của ta gửi cho nàng một tấm thiệp điện tử chúc mừng……”

Đó là câu nói cuối cùng của hắn với nàng, tình yêu suốt đời của hắn, có phải chỉ dành cho cô bé “búp bê” kia?

*********

You are my love_Yui Makino.

Đáng lý phải chèn “I will always love you” vào, nhưng mà thôi cái này đi…

Huhu Shi đi khóc đây huhuhu Shi muốn tự kỉ!!!!

Tội nghiệp quá àh… Dạo này Shi bị bấn “cấm luyến”. Tại sao không ngược nam chính mà đi ngược nam phụ làm gì!!!! Đọc đoạn cuối đo đỏ ở trên Shi thật sự khóc í. Sao trên đời lại có người như thế chứ!!! Oa oa oa cuối cùng lại chết….

Haizzz, nhịn không được mới phải viết một… ờ… phiên ngoại cho tên này. Đáng thương quá. Tự nhiên Shi lại tưởng tượng sau khi nam chính từ chối nữ chính thì nữ chính quay sang yêu nam phụ rồi nam phụ biến thành nam chính happy ending ha ha ha!!! Ôi lại điên, không hiểu sao Shi cực ghét truyện ngược mà lúc nào viết truyện cũng nghĩ ra cái thứ ngược vô đối không thôi. Hiu hiu hiu hiu

Thấy giông giống “P/S: I love you” nhỉ. Nhưng mà Shi buồn…..

Shi đi tự kỉ đây.

Nhân tiện, truyện này là truyện “Liên thiếu, chờ ta lớn lên”, Shi chỉ đọc convert thôi, chưa có nhà nào làm đâu.