Tags

“Ái phi, nàng không sai, đừng gánh tội thay nó.” Tả Dận Hạo đau lòng muốn chết, ái phi vẫn quỳ xuống, bình thường sao có thể để nàng quỳ như vậy.

“Còn nhỏ? Nó đã 16, nên lập gia đình, Vận Nhi lúc nàng 14 đã tiến cung, 16 đã là Hoàng quý phi, nếu nó có một nửa biết điều của nàng, hoàng cung có thể đến mức gà bay chó sủa sao?” Tả Dận Hạo sẵng giọng liếc về phía hoàng muội đang ngã trên đất.

“Vậy sao? Nếu như ta có một nửa biết điều của Vận Nhi nhà huynh, ta đây sẽ không gọi là Tả Phỉ Nhạn. Xin ngài nhìn cho rõ ràng, ta là hoàng muội của ngài, chứ không phải là thê thiếp của ngài đâu.” Nàng là nàng, không thể đánh đồng với những người khác được.

“Ngươi ngang bướng không thể giáo hóa.” Tức chết hắn, trước giờ không biết nàng sẽ biến thành như vầy, xem ra gần đây hắn đều lơi lỏng quản giáo.

“Đủ rồi, phụ vương đã chết, không cần huynh giáo huấn ta, muốn giáo huấn cũng không tới phiên huynh, đương nhiên có mẫu hậu cùng mẫu phi.” Thật sự là chịu đủ cái sắc mặt kia rồi.

“Nhạn Nhi, đừng mạnh miệng với hoàng huynh con nữa.” Thái hậu cảm thấy thái dương nhức nhối, nhìn quan hệ một đôi trai gái nhà mình biến thành như vậy, vô cùng đau lòng.

Mà tất cả ngọn nguồn này đều là từ Ý Vận kia, nếu không phải tại nàng ta, hai người bọn họ quan hệ tốt như vậy cũng sẽ không xơ cứng đến mức như hôm nay.

“Thủy Liên, Thủy Điệp đi đỡ công chúa, chúng ta trở về Từ Ninh cung đi.” Kéo tay Thái phi muội muội bên cạnh, hai người cùng đỡ giữ lẫn nhau tiêu sái bước đi.

“Tỷ tỷ.” Thái phi lo lắng vỗ vỗ tay Thái hậu.

“Không có chuyện gì, hết thảy rồi sẽ tốt thôi.” Thái hậu khẽ đáp lời, trong lòng cực kì rõ ràng, hòa hỏa trước kia đều tan biến từ ngày hôm nay rồi.

“Nhi thần/ thần thiếp cung tiễn Thái hậu, Thái phi.” Giọng nói chỉnh tề to rõ vang lên sau lưng bọn họ.

“Ta không muốn ở trong hoàng cung nữa, mấy ngày tới huynh đưa ta ra cung, hoặc là gả ta ra ngoài đi.” Đi tới chỗ cổng vòm tròn, Tả Phỉ Nhạn dừng bước, giọng nói mỏi mệt yếu ớt như có như không.

“Muội muốn gả cho ai?” Tả Dận Hạo không kịp suy nghĩ hỏi ngược lại.

“Hắn, Vu Vĩ Kỳ.” Xoay người, Tả Phỉ Nhạn cong môi quyến rũ, nụ cười trả thù đầy mê hoặc, ánh mắt câu lấy cái nhìn chằm chằm của Tả Dận Hạo.

“Không phải muội rất ghét hắn ư?” Lồng ngực Tả Dận Hạo bỗng cứng lại.

“Chẳng lẽ hoàng huynh thân ái của muội không biết càng ghét nghĩa là càng yêu?” Tả Phỉ Nhạn tiếp tục cười hắn ngu dốt.

“Vĩ Kỳ, ngươi có chịu cưới hoàng muội của trẫm làm vợ không?” Tả Dận Hạo nghiêm túc hỏi người trong cuộc đang đứng một bên không lên tiếng.

“Vi thần nguyện nghe bệ hạ quyết định.” Vu Vĩ Kỳ ôm quyền, trong giọng nói không nghe ra tâm tình gì.

“Nếu như ngươi không muốn, ta có thể thay người khác cho nó.” Tả Dận Hạo cho là y không muốn, cho nên giúp y chừa một đường sống.

“Không phải hắn thì ta không gả, hoàng huynh cũng đừng hoài tâm đi giúp hoàng muội tìm người khác.” Ánh mắt xẹt qua hoàng huynh rơi trên người Vu Vĩ Kỳ, lại chuyển hướng về phía kẻ đang nở nụ cười nhàn nhạt, Hoàng quý phi.

Trong mắt Tả Phỉ Nhạn hiện lên khinh miệt, như đang nói, ngươi hài lòng chưa? Đây là kết quả ngươi muốn?

“Thần nguyện cưới công chúa làm vợ, có thể lấy được công chúa là phúc khí của thần.” Khinh địch mà liếc mắt như vậy, Vu Vĩ Kỳ quyết định giúp nàng, bất kể là vì lý do gì, hắn biết nàng công chúa thoạt trông điêu ngoa bốc đồng này thật ra không hư hỏng vậy, chẳng qua là ham chơi chút thôi.

************

Trong các tạo hình hồ ly tinh, Shi thích nhất là Đắc Kỷ của Phạm Băng Băng. Không chỉ khả năng diễn xuất tài tình qua ánh mắt, mà còn là vẻ yêu mị rất… “hồ ly”. Quyến rũ, thông minh, xinh đẹp, sắc sảo.