Tags

“Muội muội, muội cũng nói một chút, nha đầu điên này, lại muốn chơi cái thứ nguy hiểm kia.” Thái hậu híp mắt mang cười nhìn Đông Thái phi.

“Mẫu phi, người đang gọi Nhạn Nhi sao?” Tả Phỉ Nhạn buông xe đạp, sôi nổi chạy tới, ngấy trong lòng Thái phi.

“Nhạn Nhi hư, có mẫu phi, quên mất mẫu hậu.” Thái hậu ghen tị ngồi một bên nói, thỉnh thoảng còn dùng khăn thêu làm ánh mắt ai oán.

“Nhạn Nhi cũng nhớ mẫu hậu mà, mẫu hậu đừng giận, tức giận dễ mau già.” Tả Phỉ Nhạn cười xấu xa, vuốt vuốt nếp nhăn nhỏ xíu ở khóe mắt Thái hậu.

Động tác rất nhỏ đó của nàng lại làm tất cả mọi người ở Triêu Dương cung đều hít một hơi lạnh, Thái hậu tôn quý cỡ nào, sao có thể để công chúa tùy tiện đụng chạm như vậy? Cho dù công chúa vô cùng được sủng ái, cũng không thể làm ra động tác như vậy được? Thật trái lẽ thường.

“Thái phi kim an.” Ý Vận khẽ nhún người.

“Hoàng quý phi không cần đa lễ.” Thái phi ôn hòa cười với nàng.

Nụ cười ấy làm Ý Vận cảm thấy Thái phi thật hiền hòa, không như Thái hậu, rất nghiêm túc, làm cho nàng có cảm giác sợ hãi.

“Mẫu hậu, mẫu phi, Quý phi nương nương, Nhạn Nhi tiếp tục biểu diễn xe bay cho mọi người xem có được không?” Tả Phỉ Nhạn nháy mắt ngấy trên người Thái phi, cánh tay vờn quanh ở cổ Thái phi, y như con bạch tuộc.

“Nhạn Nhi vui là được.” Thái hậu và Thái phi cùng đồng thanh nói, các bà biết cho dù họ ngăn cản thế nào, nha đầu nghịch ngợm này cũng sẽ tìm mọi cách chơi tới bến.

“Không thể, công chúa là thân thể ngàn vàng.” Ý Vận khẽ hô ra tiếng, nàng chẳng tài nào ngờ được, công chúa vẫn còn muốn chơi.

“Hoàng quý phi nói quá lời, bản cung chẳng qua là da mỏng nhỏ người chút, không có gì đáng ngại, mời tập trung xem diễn, bảo đảm cho người cả đời khó quên.” Tả Phỉ Nhạn nhìn chằm chằm đôi mắt Hoàng quý phi, trong mắt hiện lên tia đùa dai, khóe miệng vẽ ra nụ cười như ác ma.

Ý Vận tao nhã rùng mình một cái, nàng có một cảm giác rất mãnh liệt rằng thế giới của mình sắp phải thay đổi đến nghiêng trời lệch đất, mà người khởi xướng chính là vị công chúa mặc đồ quái dị trước mắt này.

Mọi người kinh hoảng trước kỹ xảo điêu luyện của Tả Phỉ Nhạn thi triển trước mặt họ, làm cho bọn họ la hét liên tục, khiến Triêu Dương cung bị bao phủ giữa bầu không khí hoảng sợ.

Xe đạp bay vút lên trời, Tả Phỉ Nhạn nhẹ lộn ngược ra sau giữa không trung một cái. Khi xe rơi xuống đất, nàng lại nắm chặt cơ hội đáp xuống phía trên, giống như một con chim én.

Đoạn lụa buộc đuôi ngựa rơi xuống, một mái tóc đen óng ả bay lên theo gió, giống như những sợi rong biển. Nụ cười tràn đầy vui vẻ nghịch ngợm trên mặt, hấp dẫn từng người đang căng thẳng thần kinh.

Bọn họ như đang chìm đắm trong vẻ đẹp của nàng, tơ lụa màu trắng bao phủ lấy thứ gì đang ngọa nguậy, trông như một con nhộng, một con nhộng đang phá kén mà ra. Vài tiếng xé vỡ vang lên, Tả Phỉ Nhạn lại bay ra từ giữa đống tơ lụa.

“Công chúa nguy hiểm…” Không biết là ai la lên một tiếng.

“A…” Tả Phỉ Nhạn ngã bay ra ngoài, giống như chú bướm tàn mất đi đôi cánh, rơi từ giữa không trung xuống dưới.

Tất cả mọi người nhìn một màn không thể tin đó, “Trời ơi…” một tiếng.

Bọn họ không dám tưởng tượng, công chúa mới nãy còn bay trên trời thật đẹp như vậy, mà lại rơi xuống.

“Nhạn Nhi…” Sợ hãi kêu…