Tags

Máu, nhất thời dồn hết lên não, hắn một bên nhằm về phía Tạ Hải Nhạc một bên quát như sấm: “Buông cô ấy ra!”

Đại Hắc Nha ngưng cưỡng bức Hải Nhạc, chuyển qua nhìn Tạ Thư Dật, thấy Tạ Thư Dật nhiều lắm chỉ là một tên tiểu tử vắt mũi chưa sạch, không khỏi cười khinh miệt: “Con tép khô từ đâu đến, còn muốn bắt chước người ta anh hùng cứu mỹ nhân nữa!”

Hải Nhạc cũng ngưng phản kháng, nước mắt lưng tròng nhìn Tạ Thư Dật, nàng run run môi kêu: “Tạ Thư Dật, Tạ Thư Dật, Tạ Thư Dật!” Tạ Thư Dật nắm tay thành quyền, nặng nề nói: “Mày tốt nhất buông cô ta ra, đừng ép tao động thủ!”

Đại Hắc Nha khiêu khích sờ sờ mặt Hải Nhạc: “Ông đây không buông đấy, thế nào!”

Tạ Hải Nhạc né không khỏi tay của hắn, nàng thống khổ nức nở, toàn thân run rẩy, bất lực và đau khổ nhìn Tạ Thư Dật.

Tạ Thư Dật nhìn thấy bàn tay heo của tên kia lại dám sờ mặt Hải Nhạc, làm cho Hải Nhạc thống khổ như vậy, phổi của hắn ngay lập tức muốn nổ ra vì giận, hắn đột nhiên tiến lên, một quyền đánh vào khuôn mặt thấy ghét kia, Đại Hắc Nha đang dương dương tự đắc, không ngờ rằng hắn sẽ động thủ thật, kêu thảm một tiếng, bị Tạ Thư Dật vừa vặn đánh, buông lỏng tay loạng choạng ngã ngửa xuống đất.

Mà Tạ Thư Dật thì lập tức kéo Tạ Hải Nhạc qua, đem nàng che sau lưng mình.

Tránh sau lưng hắn, Tạ Hải Nhạc lại thấy an ổn kỳ lạ, thân thể của nàng cũng ngừng run run, nàng thật không ngờ Tạ Thư Dật lại vì nàng ra tay, nàng lần đầu tiên cảm thấy lưng Tạ Thư Dật là to lớn như vậy, đủ vì nàng mà ngăn trở mọi phong ba.

Lúc đó, Hứa Chí Ngạn cũng chạy tới, sóng vai đứng cùng Tạ Thư Dật đứng, đem Hải Nhạc chắn phía sau hai người bọn họ.

“Thư Dật, hình như hai chúng ta đã lâu không cùng nhau đánh một trận.” Hắn nóng lòng muốn thử.

“Đúng là hơi lâu.” Tạ Thư Dật cởi áo khoác ra, đưa cho Tạ Hải Nhạc đang đứng sau lưng, “Cầm cho tôi, đừng làm dơ áo tôi đấy, cô lui ra phía sau, có động tĩnh gì thì cùng Nhã Nghiên vào ghế lô đóng cửa lại đừng đi ra!”

“Ân.” Tạ Hải Nhạc ngoan ngoãn cầm áo của hắn, từng bước một lui về phía sau, sau đó xoay người bỏ chạy, chạy đến cách đó không xa sợ hãi che miệng lại níu lấy Nhã Nghiên, Hứa Nhã Nghiên không khỏi gắt gao ôm nàng vào trong ngực an ủi.

Tạ Thư Dật cùng Hứa Chí Ngạn đều xắn tay áo, hai người dựa lưng vào nhau, bày thế sẵn sàng tùy thời phản kích.

Đại Hắc Nha bụm mặt, thấy máu mũi tí tách tí tách lách tách rơi xuống, hắn thẹn quá hóa giận: “Tụi bay còn đứng ngây đó làm gì? Lên cho tao!”

Một ít lâu la còn ở một bên ngẩn người tỉnh táo lại, tất cả hướng Thư Dật và Hứa Chí Ngạn đánh tới.

Mà nam sinh cùng đi với Thư Dật bọn họ thấy thế, cũng tham gia vào trận đánh lộn, tất cả mọi người xoay tay đánh nhau, tình hình biến thành một đám hỗn loạn, nữ sinh đều đứng một bên sợ hãi thét chói tai, rất nhanh liền kinh động ban quản lí VIP và bảo vệ Dạ Chi Hoàng Triều.

“Tất cả đều dừng tay cho tôi! Dạ Chi Hoàng Triều là nơi các người có thể quậy phá hay sao?” Ban quản lí VIP quát to một tiếng.