Tags
“Anh làm gì?” Tạ Hải Nhạc cố gắng đẩy tay hắn ra, “Tôi không phải loại người anh nghĩa, tôi không phải nhân viên trong này! Xin anh tôn trọng một chút!” Hải Nhạc kinh hoảng nói.
“A, còn làm bộ thanh thuần nữa, tới nơi này không bán, vậy em tới làm cái gì? Hôm nay anh khó được tâm tình tốt, em hầu hạ anh thư thái, anh sẽ cho em gấp đôi giá!” Người nọ cười mỉa, lộ ra miệng đầy cau hun đen thật đen, Tạ Hải Nhạc nhìn đến thiếu chút nữa nôn mửa.
“Đúng vậy a, được lão đại của chúng ta nhìn trúng là phúc khí của cô a.” Người còn lại ôm ngực ở bên cạnh ồn ào.
Đại Hắc Nha đưa tay về phía khuôn mặt Hải Nhạc, nói: “Để cho anh tới nhìn xem khuôn mặt nhỏ nhắn này có mềm mại mịn màng không há?”
Sau đó, cái miệng phun đầy hơi rượu tanh tưởi chậm rãi chu về phía Hải Nhạc.
Hải Nhạc thiếu chút nữa bị mùi hôi hắn thở ra đánh gục, nhưng mà, nàng bị hắn gắt gao đè chặt, chỉ có thể liều mạng xoay đầu, giọng vỡ ra kêu: “Không cần! Không cần! Không cần a! Tôi không phải bán, tôi không phải!
Trong lòng nàng sợ hãi muốn ngất rồi, nàng chẳng qua là muốn một đường đi ra mà thôi, làm sao nghĩ đến đụng tới chuyện thế này chứ?
Người nọ “Ba” cho nàng một cái tát: “Con bà nó, mày giả bộ cái gì mà giả bộ? Tốt nhất là ngoan ngoãn, bằng không, tao sẽ làm cho mày ở Dạ Chi Hoàng Triều này cũng ở không xong đâu!”
Hải Nhạc bị đánh váng đầu chuyển hướng, nàng thê lương lớn tiếng quát lên: “Cứu mạng, cứu mạng a! Ai tới mau cứu tôi!”
Nhưng, có người nghe tiếng la vừa đi tới, nhìn thấy tình hình lại hốt ha hốt hoảng xoay người chạy ra, Hải Nhạc tuyệt vọng, nàng lớn tiếng kêu khóc: “Tạ Thư Dật, Tạ Thư Dật, anh ở đâu? Mau cứu tôi! Mau cứu tôi a!”
Tuy rằng hắn luôn khi dễ nàng, luôn không xem nàng là con người chỉ biến nàng thành đồ chơi cho hắn, hơn nữa, nàng cũng phi thường chán ghét hắn, chán ghét hận không thể rời đi hắn thật xa, không bao giờ muốn gặp hắn nữa, nhưng, ở thời điểm nguy hiểm nhất, người nàng nghĩ đến, cũng chỉ có hắn, có lẽ, là bởi vì hắn là người mà nàng quen thuộc nhất, cho dù có thể hắn sẽ không giúp nàng, nhưng mà, nàng vẫn không nhịn được la lên tên của hắn.
Nàng giãy dụa, cũng dùng hết toàn bộ khí lực, không cho người kia tiếp cận thân thể của mình, miệng không ngừng la lên: “Tạ Thư Dật! Tạ Thư Dật! Cứu tôi!”
Tạ Thư Dật đang bình thản ngồi trên sô pha uống nước đá, đôi tai bén nhạy của hắn, loáng thoáng nghe được dường như có người đang thê lương hoảng sợ la tên của hắn, trong lòng hắn rùng mình, không khỏi nghiêng tai lắng nghe, tiếng gọi ầm ĩ lại mơ hồ truyền đến như trước, đúng là gọi tên hắn, hắn không khỏi đột nhiên đứng dậy, nhìn chung quanh ghế lô bên trong một chút, cũng không thấy bóng Tạ Hải Nhạc đâu, băng ẩm trong tay bị buông ra loảng xoảng rơi trên mặt đất!
Hắn liều lĩnh dùng sức một tay đẩy cửa ra, lập tức xông ra ngoài, sau đó, hắn kiền thấy được một màn như vậy: Tạ Hải Nhạc đang bị một kẻ vạm vỡ đè vào tường, mà Tạ Hải Nhạc thì đang vừa khóc vừa dùng chân đá tán loạn về phía trước để phản kháng!