“Thật à? Hoàng huynh sắp về rồi ư? Vậy ta hẳn phải nhân lúc huynh ấy chưa hồi cung chơi nhiều nhiều hơn một chút, Trần tổng quản… Cám ơn ông nói cho ta biết, ta vọt đây!”

Một trận gió vù qua, Trần tổng quản đã không thấy bóng dáng xinh đẹp kia đâu nữa.

Chậc chậc chậc… Xe đạp của công chúa quả có thể so với Phong Hỏa Luân của Na Tra Thái tử.

“Công chúa, người chắc chắn là hôm nay sẽ đến nơi này du ngoạn ạ?” Thủy Điệp hỏi, giọng hơi run rẩy, thân thể cũng không nhịn được lạnh run.

“Chính là nơi này, thế nào?” Chỗ này có vấn đề gì à? Tả Phỉ Nhạn cười một tiếng thật giảo họat, nàng đã muốn đến chỗ này từ lâu, nhưng vẫn không có cơ hội.

Nguyên nhân rất đơn giản, nơi này có người bảo vệ, mà hiện tại cái người kia đang ở ngoài cung, cho nên nàng có thể vào trong xem xét.

“Công chúa, em khuyên người, vẫn là đừng vào thì tốt hơn.” Thủy Liên dịu dàng kéo xe công chúa lại, muốn ngăn cản công chúa tiến thêm một bước vào trong.

Nếu không ngăn công chúa lại, đến khi công chúa vào rồi thì hậu quả sẽ rất khó lường.

Triêu Dương cung, ý nghĩa như tên, chính là vầng thái dương sáng sớm, làm cho người ta có cảm giác vô cùng thần bí.

Trước giờ nơi này luôn được bệ hạ bảo vệ rất cẩn mật. Nếu muốn tiến vào Triêu Dương cung, phải xin được thánh chỉ của bệ hạ.

“Các em khuyên ta như thế, càng khơi dậy lòng – ham – muốn đi vào của ta đấy.”

“Hừ… Các em ai cũng không ngăn được ta đâu.” Tả Phỉ Nhạn nhẹ nắm ghi-đông nhấc lên, đầu xe cũng tự động bốc lên như có sự sống.

“Điệp Nhi, chúng ta nên làm gì bây giờ? Công chúa chạy vào rồi.” Thủy Liên yếu ớt xin giúp đỡ từ Thủy Điệp đang ngốc lăng một bên.

Bị Thủy Liên gọi, Thủy Điệp lập tức tỉnh táo lại.

“Cái gì làm sao bây giờ?” Bĩu môi.

“Chúng ta có cần đi Chính Ngọc môn chờ bệ hạ, nói cho bệ hạ biết công chúa đã xông vào Triêu Dương cung rồi không?” Thủy Liên sợ công chúa sẽ gây ra hoạ lớn mất.

“Đi Chính Ngọ môn tìm bệ hạ? Liên Nhi, có phải đầu óc cô đã bị ngã hồ đồ rồi không?” Tìm bệ hạ không phải là chỉ còn đường chết sao?

“Vậy chúng ta tìm ai đây?” Trong đầu Thủy Liên không thể nghĩ được kẻ nào, ngơ ngác nhìn Thủy Điệp giờ phút này rất có dáng chị cả.

“Tìm Thái hậu hoặc là Đông Thái phi.” Hai lão gia này là người hiểu rõ công chúa nhất, nên dù công chúa có phá ra chuyện gì thì cũng chỉ có các bà mới cứu được công chúa.

Lực phá hoại của công chúa không thể khinh thường, mà nghe…

“Ai? Ai đổ quần áo ta mới giặt xuống đất…”

“A… Bẩn quá, lụa cẩm trắng… Là ai không có mắt.”

“A… Con gián… Có con gián…”

“Công… công chúa… Làm sao người có thể đến Triêu Dương cung…”

Một lát sau, Triêu Dương cung đã thành gà bay chó sủa, mà người khởi xướng cũng đã sớm bị phát hiện ra.

“Vậy, chúng ta nhanh đi tìm Thái hậu cùng Thái phi đi, nếu lại muộn chút nữa, sẽ không thể cứu nổi công chúa mất.” Thủy Liên dùng tốc độ cực nhanh bò lên từ dưới đất, kéo Thủy Điệp đứng dậy bỏ chạy.

“Ai… Ai… Liên Nhi, cô đừng chạy nhanh vậy chứ! Sao chúng ta không xem diễn lại đi.” Thủy Điệp cực kì muốn ở lại xem vở diễn hấp dẫn vừa ra, nhưng bây giờ lại bị Liên Nhi khỏe như trâu kéo đi, khiến nàng không thể trốn thoát.

“Xong rồi lại xem.” Thủy Liên thấy Điệp Nhi ham vui như vậy liền khẽ nhíu mày, nhịn không được phê bình, “Nhìn nữa công chúa sẽ mất mạng, bệ hạ sắp trở về rồi đấy?”