Tags

Cô cũng chỉ có thể mắng anh ta, rủa anh ta chết sau lưng như vậy thôi, nếu anh ta mà biết được thì nhất định sẽ chém cô thành tám mảnh rồi ném xuống biển cho cá ăn, cô biết anh ta có thể làm được điều đó.

Cuộc sống như vậy, khi nào thì mới là kết thúc? Hải Nhạc tuyệt vọng nghĩ thầm.

Cô thật muốn mau chóng lớn lên, mau chóng rời khỏi tên ác quỷ bò ra từ địa ngục này!

“Tạ Thư Dật, tôi nhất định sẽ đi khỏi nơi này cho anh xem!” Hải Nhạc nắm chặt tay thành hai đấm nói.

Cô sẽ lên cấp ba, đến lúc đó, nàng có thể ở kí túc xá trong trường, cô đã chọn được một trường học có khu ký túc xá nữ, từ đó trở đi là sẽ rời khỏi tên ác ma này!

Lúc này ở dưới lầu Tạ Thư Dật đã mặc xong quần áo, nằm dài trên ghế sa lon, liếc nhìn cô gái đang vừa mặc váy vừa dùng ánh mắt say đắm nhìn mình, miệng phun ra vài chữ: “Cô, lập tức lăn khỏi nhà tôi.”

Cô gái sợ hãi, trễ như vậy, cô có thể đi đâu?

“Học trưởng, anh đừng đuổi em đi mà, anh đã dẫn em lại đây, sao có thể đuổi em đi như thế được? Đã trễ thế này, em không có chỗ để đi, với lại trên đường còn có thể có yêu râu xanh nữa, em sợ lắm.”

Những tưởng rằng đã xảy ra quan hệ với anh rồi thì có thể làm cho anh nhìn cô bằng con mắt khác, xem ra cô đã nghĩ sai rồi.

“Tôi không giữ người qua đêm, là cô tự nguyện lại đây, lúc nãy tôi cũng không ép buộc cô.” Tạ Thư Dật lạnh lùng nói, “Nếu cô còn dài dòng thì về sau đừng hòng bò lên giường tôi nữa, suy cho cùng thì cô cũng chỉ là một trong những bạn gái của tôi mà thôi, lập tức biến mất cho khuất mắt tôi! Ngoài cửa tự động sẽ có người đưa cô về nhà!”

“Anh đừng bỏ em, em đi là được.” Cô gái sợ Tạ Thư Dật sẽ không bao giờ quan tâm cô nữa, rưng rưng mặc váy vào.

Biết rõ anh ấy nổi tiếng là một hoa hoa công tử, nhưng mà, ai bảo cô yêu anh đây? Có thể quan hệ với anh đã là yêu cầu hèn mọn nhất của cô rồi, cô cũng không hy vọng anh ấy sẽ yêu mình.

Cô gái mở cửa ra, lưu luyến nhìn Tạ Thư Dật một cái, đáng tiếc Tạ Thư Dật lại không thèm nhìn cô lấy một lần, cô đành phải cất bước rời đi.

Tạ Thư Dật đứng dậy rót một ly rượu đỏ nhấp nhẹ vài ngụm, vốn tưởng rằng uống chút rượu thì tâm tình sẽ thoải mái hơn một chút, nhưng trong lòng hắn vẫn cứ buồn bực khó chịu.

Từ khi mười tám tuổi, bên cạnh hắn sẽ không thiếu đàn bà, gái, chỉ là thứ điểm tô cho đời hắn mà thôi, trong mắt hắn, đàn bà đều là ngực to óc trái nho chỉ dùng cho đàn ông “giải quyết”, chỉ có thể thỏa mãn thân thể nhưng lại không cách nào thỏa mãn trái tim luôn trống rỗng của hắn, cho tới bây giờ cánh cửa trái tim hắn đều chưa từng vì bất kỳ người nào mà mở ra.

Hắn ngẩng đầu nhìn, khung cửa sổ kia vẫn luôn tối om.

Vừa nghĩ tới bộ dạng bình tĩnh lúc nãy của cô gái kia, cơn tức trong lòng hắn lại một lần nữa dâng lên.