Tags
Đã rất lâu rồi tôi đã yêu cái chất trữ tình của các ca khúc Pháp. Mỗi lần nghe những bản nhạc Pháp, tự nhiên thấy lòng mình lắng đọng, rất nhẹ nhàng mà cũng rất sâu sắc, rất da diết, rất ấm nồng, vừa lịch lãm, sang trọng mà cũng vừa gần gũi, quyến rũ.
Lớn lên khi ít nhiều đã đi qua niềm vui và nỗi buồn, như một sự hình thành thói quen tôi lại thấy mình đâu đó qua những đổi thay của dòng thời gian.
Tôi chưa từng được nhìn thấy tuyết rơi để cảm nhận tận cùng màu trắng cô đơn ấy. Có chăng, cũng chỉ là những đợt gió rét mướt mang hơi thở của mùa đông,hay những vùng mây xám trĩu xuống hoá thân làm cơn mưa nhạt nhoà buông từng lời tê buốt. Về một tình yêu dang dở… Về một sự chia xa… Một sự tất yếu của đời người.
Một buổi chiều vắng, với khói thuốc cùng nỗi cô đơn ám ảnh bên tiếng râm ran của lũ sẻ chuyền cành mới thấy chiều hoang đến vậy…
“Tombe La Neige”, bản nhạc vút lên như gọi tên miền quá khứ, như phủ tuyết trắng rơi làm giá buốt tâm hồn…
Ngoài kia tuyết rơi đầy
em không đến bên anh chiều nay
ngoài kia tuyết rơi rơi
trong băng giá tim anh tả tơi

Là ảo giác sao? Tay vẫn ấm, ngực vẫn đập mạnh mẽ từng hồi… Chỉ là, chiều hôm nay sao mà lạnh quá, một buổi chiều không nghe tiếng chân em đến. Có chút mơ hồ nhận ra… chia xa, con đường quen dẫn tới tình yêu đã bị màu trắng lãng quên phủ kín. Mơ hồ thôi… Để vẫn chờ mong dù biết mình vô vọng, để vẫn biết nhịp yêu đương còn thổn thức nhưng cũng biết “băng giá”… “tả tơi”…
Đâu đây đám tang u buồn
Mắt ai buông lệ thẫn thờ
Lũ chim trên cành ngu ngơ
Khóc thương ai đời bơ vơ
Một chiều buồn, một mùa đông tê buốt, một xa xăm dáng hình, một cô đơn vây kín, một màu trắng biệt ly… Nhưng đã hết đâu, dường như vẫn còn chưa đủ để làm một mùa đông trở nên thê lương, vẫn đâu đây một khúc tiễn đưa người. Là tiễn đưa một linh hồn về với đất mẹ hay tiễn đưa một tình yêu về miền kí ức? Giọt lệ trắng kia đang khóc cho mùa đông là khóc riêng cho mình đây? Là do tuyết trắng sao? Hay tự lòng mình lặng chìm đến thế…
Không có em vuốt ve đêm này
Môi mắt anh xanh xao hao gầy
Tuyết vẫn rơi đầy trên cây
Giông tố như vô tình qua đây
Chờ đợi một buổi chiều để nỗi buồn níu gọi màn đêm. Vẫn thế, ánh mắt sẫm đen màu tuyệt vọng, bờ môi khô đắng gọi tên và không gian vẫn trắng của tuyết rơi trên nền hy vọng. Sự vô tình như phong kín khắp cả không gian…Chờ làm gì? Đợi làm gì? Không phải biết đã chẳng còn hy vọng sao?
“Idiot…”
Tình ơi ta xót thương thân mình!
Vắng em căn phòng giá lạnh
Nỗi cô đơn nào không đau
Nhớ thương bao giờ qua mau
Rốt cuộc lại trở về độc thoại với chính mình, đối diện với niềm đau. Xót xa khi tình yêu đã bay về phương trời khác… Một căn phòng giá lạnh phủ vây một con tim giá lạnh, một không gian cô đơn gói buộc một nỗi đơn côi… “Giờ bên em tuyết trắng hay ngày đang có nắng? Liệu rằng em có nhớ mưa này chăng?”
Từng ngày chờ mong điều gì…?
Có đôi khi, ngỡ tâm đã bình yên, thì một chút kỉ niệm cũng có thể dậy nên sóng lòng dữ dội. Như… những bông tuyết kia… Thì ra vẫn thế… Là những gì đã đi qua nhưng biết đâu có khi ta sẽ nhìn lại, để biết người hơn, biết đời hơn… Để biết giữ gìn từng chút ấm cho nhau dẫu ngoài kia không gian mùa đông đang đến… tự bao giờ.
Nỗi nhớ thương bao giờ sẽ qua?
(Sưu tầm, có chỉnh sửa)
**********
Tombe la neige_Adamo.
Bản đẹp.
Salvatore Adamo sinh ngày 1/11/1943 tại Sicile, Italia. Ông là một trong những ca sĩ gạo cội của dòng nhạc Pháp và được coi là linh hồn của âm nhạc Pháp.
Salvaltore Adamo qua các thời kì 😉





Dịch:
Ngoài kia tuyết rơi mau
Người không đến khiến tôi buồn rầu.
Ngoài kia tuyết rơi lạnh
Như ngăn bước chân êm người tình.
Trông ra trắng xóa (trên) cây cành
Rét căm thêm vào vắng lạnh
Thế gian như lặng câm thôi
Tuyết không bao giờ ngưng rơi.
Em muốn qua thăm tôi một chiều
Nhưng tuyết rơi rơi thật nhiều
Tuyết ngăn chân người em yêu
Không tới thăm được tôi.
Tombe La Neige_Salvatore Adamo
Download here.
Tombe la neige
Tu ne viendras pas ce soir
Tombe la neige
Et mon coeur s’habille de noir
Ce soyeux cortege
Tout en larmes blanches
L’oiseau sur la branche
Pleure le sortilege
Tu ne viendras pas ce soir
Me crie mon désespoir
Mais tombe la neige
Impassible manege
Tombe la neige
Tu ne viendras pas ce soir
Tombe la neige
Tout est blanc de désespoir
Triste certitude
Le froid et l’absence
Cet odieux silence
Blanche solitude
Tu ne viendras pas ce soir
Me crie mon désespoir
Mais tombe la neige
Impassible manege