Tags
Phải làm gì đây khi bị cô bạn gái mình đang để ý ngang nhiên “phán” rằng em là chàng trai “đã thành niên mà chưa trưởng thành”, trong khi cô ấy chào đời sau em tới…mười ba tháng? Đau quá!
Ừ, tôi hiểu em. Đau lắm!
Đối với nam giới, được công nhận là “đã trưởng thành” chính là thành công đầu tiên cần phải đạt được, trước tất cả những thành công khác. Nghĩa là anh phải trở thành “một người đàn ông chân chính” trước khi trở thành bất cứ thứ gì khác trong đời.
Hoạ sĩ Nguyễn Đình Đăng, cũng là một nhà khoa học Việt sống tại Nhật đã viết về ngày trưởng thành của con trai mình như thế này:
Trong ngày trưởng thành, các bạn Nhật của con đeo cà vạt, vận kimono, tập trung tại toà thị chính,
nghe ông thị trưởng giảng đạo đức.
Sau đó chúng kéo nhau đi Shibuya và Harajuku
hát karaoke, rồi uống rượu say khướt.
Trong ngày trưởng thành, ký túc xá của con chìm trong đêm rét buốt,
tuyết dày một mét phủ ngoài sân.
Con ngồi trong phòng, trước laptop, thiết kế một toà nhà
dựng trên sa mạc Sahara.
Đối với người này, sự trưởng thành nghĩa là được phép uống rượu say khướt, còn với người khác nó nghĩa là bắt đầu hiện thực hoá một ước mơ.
Với em thì trưởng thành nghĩa là gì?
Thật tiếc là chúng ta không có một lễ trưởng thành như Nhật Bản và Hàn Quốc. Mười bốn tuổi, chúng ta có quyền làm chứng minh thư. Mười tám tuổi, được đi bầu cử và có đầy đủ quyền công dân. Mặc dù vậy, không có ai nghiễm nhiên được công nhận là đã trưởng thành vào tuổi mười tám. Cũng không ai làm lễ cho ngày nhận chứng minh thư hay lần đầu tiên đi bầu cả. Có phải vì không có dấu mốc rõ rệt nên chúng ta không có sự khao khát trưởng thành cũng như khao khát khẳng định sự trưởng thành của mình. Và vì thế mà có không ít thanh niên đến kỳ thi đại học vẫn không biết mình muốn học ngành gì. Tốt nghiệp xong vẫn không biết mình có ưa thích nghề này không. Bị công an giao thông phạt thì thưa rằng em không biết luật quy định như vậy. Và rất nhiều người khác dù đã vượt xa cái tuổi 18 mà vẫn hành xử như con trẻ.
Để chứng tỏ sự trưởng thành, em có thể học cách hành xử giống như những người trưởng thành. Tuy nhiên, sự trưởng thành không phải là để chứng tỏ. Thật ra, trưởng thành không phải là một thành tích có thể đạt được qua một đêm, mà là một quá trình diễn ra suốt cuộc đời. Chúng ta đạt đến sự trưởng thành ở từng khía cạnh khác nhau vào mỗi thời điểm khác nhau trong đời sống. Có thể em trưởng thành trong tiêu xài ở tuổi lên mười, khi đã biết trân trọng từng đồng bạc mẹ cho. Em có thể trưởng thành trong ứng xử ở tuổi mười lăm, khi biết bày tỏ thái độ tôn trọng người đối diện. Nhưng có thể đến năm ba mươi tuổi em vẫn chưa trưởng thành về tình cảm, nếu em còn tin rằng tình yêu không thể chỉ được cảm nhận mà luôn cần phải được chứng minh…
Dù sao thì việc bị gán cho cái mác “thành niên mà chưa trưởng thành” là thất bại đáng buồn đối với bất cứ ai. Tôi không biết vì sao cô bạn em khẳng định là em chưa trưởng thành và về phương diện nào. Nhưng nhìn từ một góc nào đó thì tôi cho rằng cô ấy đã nhận xét đúng. Có nhớ hôm kia em kể với tôi rằng từ miền Trung vào em “phải tự đi xe đò vào Sài Gòn, tự tìm nhà trọ, tự mua bản đồ và hỏi tìm đường đến điểm thi, không có ai đi theo cả”. Em kể với sự buồn bực không hề che giấu. Em trách cha mẹ mình đã không như hàng triệu người cha người mẹ khác, lặn lội đường xa để đưa con mình từ quê nhà ra thành phố dự kỳ thi đại học, theo xe ôm đưa con đến phòng thi, rồi ngồi vạ vật đợi con đến tận trưa ngoài cổng. Tôi lấy làm lạ. Đáng lẽ đó là điều em phải tự hào mới đúng, sao lại tủi thân? Mười tám tuổi và vẫn chưa muốn (hay chưa được phép?) tự đi thi một mình, lẽ nào em cũng là một trong những người trẻ đang tìm cách trì hoãn sự trưởng thành của mình?
Em có biết, cũng như tuổi già, trưởng thành là một quá trình không thể ngăn cản, trước hay sau, nhanh hay chậm chúng ta cũng buộc phải trưởng thành. Sự trưởng thành là kết quả của những biến cố, những vấp ngã, những va chạm, những kiến thức và những cảm nghiệm mà ta thu nhặt được trên đường đời. Nhưng cũng vì vậy mà sự trưởng thành có thể bị trì hoãn, cũng như có thể được thúc đẩy…một cách khách quan hay chủ quan.
Có người nói với tôi rằng con người chúng ta cũng như những cái cây, và có những người giống như cây bonsai vậy. Cây bonsai không phát triển về tầm vóc, nhưng nó vẫn trưởng thành.
Ở Mỹ, những trẻ vị thành niên trên 14 tuổi có thể trình Thỉnh nguyện thư lên Thẩm phán để xin hưởng Quyền trưởng thành. Người hưởng Quyền trưởng thành được hưởng một số quyền pháp lý của người lớn như ký hợp đồng, tự chọn nơi sinh sống, định đoạt tài sản riêng và tự ghi danh đi học…Tuy nhiên, người đó sẽ phải tự lo liệu tài chính cho bản thân, tự mua bảo hiểm y tế, nha khoa, xe cộ, tự trả các hóa đơn của mình.
Một người bạn của tôi tâm sự rằng, khi cha anh mất vào năm anh 13 tuổi, một phần con người anh đã chết theo ông, và phần còn lại trưởng thành gần như ngay lập tức, khi anh phải đối diện và xử lý tất cả những việc còn lại của gia đình, thay cha chăm sóc mẹ và hai cô em gái nhỏ. Không còn chọn lựa, vào năm 13 tuổi, anh buộc phải trưởng thành.
Em hỏi rằng làm sao để biết mình đã trưởng thành hay chưa ư? Tôi sẽ nói em nghe điều tôi nghĩ: em trưởng thành khi em đủ mạnh mẽ để trở thành một điểm tựa, dù là điểm tựa của bất cứ ai, kể cả chính bản thân mình.
Perfume de Verano – Soundtrack – 03 (Doo Bun Jjae Sarang).
A shoulder to cry on_Tommy Page.

Một bờ vai để tựa đầu.
Cuộc sống đầy ắp những buồn,vui,
Và những xa cách như dài thêm
Khi em phải đối mặt với thất bại
Và không còn gì đáng buồn hơn nữa
Khi em mặc cho những xúc cảm đó khiến em gục ngã.
Thật khó để hiểu được những cảm xúc của em
Khi có quá nhiều suy nghĩ em giấu kín
Nhưng có thể em sẽ dễ chịu hơn
Khi cho phép tôi được sóng bước bên em.
Điệp khúc:
Và khi em cần một bờ vai để tựa
Khi em cần một người bạn để tin tưởng
Khi cả thế giới bỏ mặc em đi nữa
Em vẫn sẽ chẳng cô đơn
Vì có tôi ở đó.
Tôi sẽ là bờ vai nơi em tựa
Tôi sẽ là người em có thể tin
Cho dù cả thế giới đã rời đi
Nhưng em vẫn chẳng cô đơn,vì còn tôi ở bên cạnh.
Trong mọi thời khắc
Khi tất cả đều chẳng như xưa
Và em cảm thấy như không còn gì có thể cứu vãn được
Đừng bỏ cuộc.
Tôi sẽ giúp em hoàn thành nó,
Và bước tiếp.
Ta bên nhau
Mãi đến cuối con đường
Tôi sẽ vẫn luôn là bờ vai cho em tựa đầu.
Tôi sẽ vẫn nắm tay em thật chặt
Mặc kệ thế gian nói gì đi nữa
Tình yêu chúng ta mãi luôn bền vững.
Ai cũng cần một bờ vai để tựa
Ai cũng cần một bạn để tin tưởng
Khi cả thế giới bỏ mặc em đi nữa
Em vẫn sẽ chẳng cô đơn
Vì có tôi ở đó.
Tôi sẽ là bờ vai nơi em tựa
Tôi sẽ là người em có thể tin
Cho dù cả thế giới đã rời đi
Nhưng em vẫn chẳng cô đơn,vì còn tôi ở bên cạnh.
A shoulder to cry on – Tommy Page
Life is full of lots of up and downs
But the distance feels further
When it’s headed for the ground
And there’s nothing more painful
Then to let your feelings take
you down
It’s so hard to know
The way you feel inside
When there’s many thoughts
And feelings that you hide
But you might feel better
If you let me walk with you
By your side
Chorus:
And when you need
A shoulder to cry on
When you need
A friend to rely on
When the whole world is gone
You won’t be alone
Cause I’ll be there
I’ll be your shoulder to cry on
I’ll be there
I’ll be your friend to rely on
When the whole world’s gone
You won’t be alone ’cause I’ll be there
All of the times
When everything is wrong
And your feeling like
There’s no use going on
You can’t give it up
I’ll help you work it out
And carry on
Side by side
With you till the end
I’ll always be the one
A Shoulder To Cry On Continued
To firmly hold your hand
No matter what is said or done
Our love will always continue on
Everyone needs a shoulder to cry on
Everyone needs a friend to rely on
When the whole world’s gone, you won’t be alone
‘Cause I’ll be there
I’ll be your shoulder to cry on
I’ll be there
I’ll be the one to rely one
When the whole world’s gone, you wont be alone
‘Cause I’ll be there
And when the whole world is gone
You’ll always have my shoulder to cry on