Tags

Phó Thừa Phong nghe tiếng quay đầu nhìn lại, đã thấy sau lưng Dung Ức đứng hai tên tiêu sư, vẻ mặt vô cùng bất lương. Phó Thừa Phong lập tức nhận ra không đúng, lập tức kêu lên: “Ức Nhi, cẩn thận.”

Lời còn chưa dứt, Dung Ức đã bị hai gã này tóm lấy hai tay không thể động đậy. Cùng lúc đó, một giọng nói trầm thấp hùng hậu vang lên phía sau: “Đưa khâm phạm triều đình đến quan phủ đi.”

Phó Thừa Phong lập tức quay đầu lại, cả giận nói: “Từ tổng tiêu đầu, ngươi đây là có ý gì?”

Người nói, cũng chính là tổng tiêu đầu của tiêu cục, Từ Thanh Sơn, đi đến bên cạnh Phó Thừa Phong, nặng giọng trách cứ: “Phó Thừa Phong, uổng công ta xem ngươi như bằng hữu, không nghĩ đúng là nhìn lầm ngươi. Chuyện ngươi ở Nhật Nguyệt sơn trang hủy trong sạch của Vân tiểu thư lại nhất quyết không nhận nợ, hại Vân tiểu thư hàm oan tự sát, đã lan truyền khắp trên giang hồ rồi. Vân minh chủ khoan hồng độ lượng, tha cho ngươi khỏi chết, ngươi không chỉ không hối cải làm lại cuộc đời, lại phạm tội cướp ngục tày trời này. Vân trang chủ đã phát Anh Hùng Lệnh, chiêu cáo toàn võ lâm, tróc nã ngươi tên vong ân phụ nghĩa này.”

Phó Thừa Phong ngửa đầu cười to ba tiếng, nói: “Khá lắm chiêu cáo toàn võ lâm! Vân Hận Đông thật sự là một lão hồ li, người tốt người xấu đều bị hắn dọn sạch. Lúc trước ở Nhật Nguyệt sơn trang thả ta rời đi là nhân từ, hiện tại bắt tên bại họai võ lâm ta đây thì là đại nghĩa. Thật không hổ là minh chủ võ lâm, Phó Thừa Phong ta bội phục sát đất.”

Từ Thanh Sơn thấy trong lời Phó Thừa Phong lộ vẻ châm chọc, không khỏi nhíu mày, nói: “Chuyện đã đến nước này, ngươi không cần ngụy biện nữa. Niệm tình hai người chúng ta từng kết giao, chỉ cần ngươi chịu nhận tội, ta sẽ xin Vân minh chủ cho ngươi, để ngươi được toàn thây.”

Phó Thừa Phong: “Ý tốt của ngươi lòng ta lĩnh . Chỉ tiếc tạm thời ta cũng chưa muốn chết. Niệm tình ngươi còn nhớ chuỵên cũ, ta cũng nhường một bước, chỉ cần ngươi lập tức thả Ức Nhi ra, ta sẽ để lại một con đường sống cho Thiên Sơn tiêu cục của ngươi.”

Ngữ khí của Phó Thừa Phong thập phần tự tin, cuồng ngạo. Loại tự tin, cuồng ngạo này cả đời Từ Thanh Sơn chỉ từng nhìn thấy ở một người. Lúc đó hắn còn rất trẻ, đi theo phụ thân đến Thiếu Lâm Tự tham gia đại hội võ lâm. Hắn nhớ rõ người kia dùng một tư thái ngạo thị quần hùng, ánh mắt bễ nghễ (~ đứng từ trên cao nhìn xuống) tất cả, nói một câu như vầy: “Kiếp này thứ ta muốn có nhất chính là thuốc giải đoạt hồn đan. Về phần minh chủ võ lâm, nói thật, ta không quá muốn hạ mình làm bạn với những “quân tử” đó.”

Sự tự tin và cuồng ngạo này là tầm cao mà hắn vĩnh viễn cũng không đạt được, bởi vì hắn không có can đảm đi ngược lại tòan thế giới. Mà người đó có. Hiện tại, hắn lại thấy được lọai khí chất này trên người Phó Thừa Phong, như thần làm cho người ta theo không kịp, như ma làm cho người ta vừa nghe thấy đã sợ mất mật.

Nhưng Phó Thừa Phong lại khác với người đó, bởi vì trên người Phó Thừa Phong còn có khí chất nho nhã. Nếu như nói người kia là ma, như vậy, Phó Thừa Phong chính là thần.

Từ Thanh Sơn nhìn thiếu niên trẻ hơn hắn hai mươi tuổi trước mắt, một loại cảm giác sùng kính bỗng nhiên sinh ra. Hắn thưởng thức hắn ta, từ lần đầu tiên hắn nhìn thấy hắn ta đã bắt đầu thưởng thức. Tiếc là thời điểm đó loại khí chất này còn chưa hiển lộ, cho nên hắn chỉ xem hắn ta như một mầm non mới của võ lâm mà thôi.

Là cái gì thay đổi hắn?

Từ Thanh Sơn bỗng nhiên nghĩ đến một vài lời đồn đãi trên giang hồ gần đây, nghe nói Phó Thừa Phong thích một nữ nhân, có thể vì nàng liều lĩnh làm bất cứ việc gì, thậm chí bội bạc với thiên hạ đệ nhất mỹ nhân. Hắn nghị, nữ nhân đó nhất định chính là vị cô nương trước mắt này.

Từ Thanh Sơn đánh giá Dung Ức hồi lâu, chưa thấy thứ gì giống như có thể vượt qua thiên hạ đệ nhất mỹ nhân được. Bỗng nhiên, ánh mắt nàng nhìn thẳng vào hắn nở nụ cười một chút. Nụ cười này cực kì tinh khiết, tinh khiết đến mức khiến hắn ngây cả người. Hắn khó mà tưởng tượng được một kẻ tội phạm giết người bị triều đình truy nã, khi bị bắt lại còn có thể cười đến tinh khiết như vậy, giống như nàng không phải là phạm nhân trong tay hắn, mà là một người qua đường hữu duyên, để tỏ ra thân thiện, nàng mới nhẹ nhàng cười một cái vậy.

Từ Thanh Sơn bừng tỉnh đại ngộ, thì ra đây là nguyên nhân mà Phó Thừa Phong thích nàng. Trong cái giang hồ này, chỉ sợ rốt cuộc không thể tìm ra một nữ tử nào tinh khiết như thế nữa, cho dù bị giam trong tù, vẫn có thể bình thản chịu gian khổ như cũ.

“Đáng tiếc.” Từ Thanh Sơn thở dài một tiếng, nói: “Các ngươi đều là nhân trung long phượng, lại đi lên con đường tà đạo. Ta có lòng tha cho các ngươi một con đường sống, cũng không thể làm chuyện có lỗi với toàn bộ võ lâm.”

“Nếu như con đường trái ngược với Vân Hận Đông gọi là tà đạo, ta đây đã vô cùng may mắn mình đã đi lên tà đạo. Ta tin rằng nàng cũng có suy nghĩ giống ta.” Phó Thừa Phong nhìn về phía Dung Ức.

Dung Ức nói: “Ngươi đừng chuyện gì cũng kéo ta vào, suy nghĩ của ta không giống ngươi tí nào.”

Phó Thừa Phong chỉ cảm thấy trên đầu có một đàn quạ đen thật lớn bay qua, đối diện với kẻ địch mạnh, nàng không thể xem xét đến việc mạng nhỏ của nàng mạng nhỏ đang nằm trên một ý niệm của hắn, mà cho hắn vài phần mặt mũi được à?

Từ Thanh Sơn cũng cực kì kinh ngạc. Cô nương này không mở miệng ra thì là tuyệt sắc giai nhân, vừa mở miệng một cái thì hoàn toàn là một cái bình hoa đần độn a! Đối diện với kẻ địch mạnh, nào có chuyện nội chiến chứ?

Thì ra cô nương này không phải là bình thản chịu đựng gian khổ, mà căn bản chính là vẫn chưa hiểu rõ tình trạng bản thân a!

Từ Thanh Sơn yên lặng cảm khái cho đôi mắt mờ của mình, càng ngày càng nhìn người không chính xác. Lúc này bỗng nhiên lại nghe nàng nói: “Ta chưa bao giờ cho rằng con đường mình đi là tà đạo. Cha nương ta đều nói, lương thiện mười tám đời tổ tông nhà chúng ta đều tập trung hết lên một mình ta, ta là người lương thiện chính trực nhất trong nhà ta đó. Con đường ta đi, phải là chính đạo.”

Từ Thanh Sơn bị lời nói này làm kinh sợ. Trên người nàng làm sao có nửa phần đần độn khí chất, đó là tự tin, tự tin đến mức vô cùng ngạo mạn. Nhưng loại ngạo mạn này lại không hề khiến người ta chán ghét tí nào, ngược lại còn có chút sùng kính, giống như trời sinh nàng nên tôn quý như thế.

Phó Thừa Phong nghe câu sau của Dung Ức lập tức chuyển sang vui mừng, cười nói: “Đúng, con đường ngươi đi là chính đạo, ta đi theo ngươi đi chính đạo. Làm cho những tên tà ma ngoại đạo này đều gặp quỷ đi!”

“Không nên không nên. Phật viết: phổ độ chúng sinh. Chúng ta là người chính trực, hẳn phải phổ độ những tên tâm thuật bất chính này.” Dung Ức nói như thật.

“… Ngươi thật vĩ đại.”

“Ân, không cần sùng bái ta.”

“…” Lời này nghe thế nào đều mang theo một cỗ đần độn. Nhưng vì sao từ trong miệng nàng nói ra lại làm cho người ta không tìm thấy tí đần độn nào hết vậy nhỉ? Thật là quái dị. Phó Thừa Phong bỗng nhiên cảm thấy Dung Ức quả thực chính là ông trời phái tới để cho hắn mở rộng tầm mắt, thì ra thế giới rộng lớn, thật sự không thiếu cái lạ.

Lúc này, Dung Ức lại nói: “Từ tổng tiêu đầu, ta có thể thương lượng với ngươi chuyện này không?”

Từ Thanh Sơn còn chưa kịp phục hồi tinh thần lại, nghe vậy ngây ra một lúc với vẻ hơi thất lễ mới nói: “Chuyện gì?”

Dung Ức: “Ngươi có thể đưa ta đến kinh thành không?”

Cái này… Đương nhiên là không thể. Từ Thanh Sơn rất muốn thể hiện một chút khinh bỉ với hành vi biết rõ còn cố hỏi của nàng, nhưng lo đến vết xe đổ, hắn nói vô cùng nghiêm túc: “Ta phải đưa ngươi đi gặp quan phủ chỗ này.”

“Nhưng mà ta muốn đi kinh thành.” Dung Ức nói.

“…” Loại chuyện này ngươi muốn thì có thể muốn được à? Ngươi hiện tại là khâm phạm triều đình đấy cô nương ạ!

Dung Ức: “Bằng không như vầy đi. Chúng ta trung hòa một chút, ngươi đưa ta đến quan phủ kinh thành. Thế nào?”

“Cái này… Không phải là không được, nhưng ta chỉ là tiêu đầu của một tiêu cục, không có quyền áp giải ngươi đi kinh thành.” Từ Thanh Sơn nói.

“Lời này ngươi đã nói sai rồi.” Dung Ức nói: “Tróc nã khâm phạm triều đình, mỗi người đều có trách nhiệm. Ngươi là dân chúng đương triều, có quyền cống hiến vì sự ổn định và hoà bình lâu dài của quốc gia.”

Từ Thanh Sơn ngạc nhiên, rốt cuộc trong đầu cô nương này đang tính toán cái gì? Sao nghe như nàng hoàn toàn không ý thức được khâm phạm triều đình này chính là nàng vậy kìa!

Lúc này Dung Ức lại nói: “Quan sai trong quan phủ trình độ như thế nào, ta và ngươi đều hiểu rõ. Từ nơi này đi đến kinh thành ngàn dặm xa xôi, khó đảm bảo trên đường sẽ không gặp chuyện không may. Vạn nhất lại có ai cướp ngục, ngươi làm sao ăn nói với dân chúng trong thiên hạ đây?”

Từ Thanh Sơn rất muốn nói hắn không cần phải ăn nói gì với dân chúng trong thiên hạ hết, nhiệm vụ chủ yếu của hắn chính là bắt Phó Thừa Phong đến Nhật Nguyệt sơn trang, về phần nàng, chỉ là thuận tiện đưa đi quan phủ mà thôi.

“Ngươi đưa ta đến quan phủ kinh thành, ta sẽ trả phí cho ngươi. Coi như là đi một chuyến vận chuyển, thuận tiện lập công cho triều đình luôn.” Dung Ức nói.

Điều kiện của Dung Ức làm Từ Thanh Sơn hơi động tâm. Đưa nàng đến quan phủ kinh thành hay đưa đến quan phủ địa phương đều như nhau, dù sao nàng là khâm phạm của triều đình, đưa đến kinh thành cũng không có gì không ổn.“Vì sao ngươi muốn đến quan phủ kinh thành?” Từ Thanh Sơn hỏi.

Dung Ức nói: “Ta không tin quan phủ nơi này, bọn họ chưa bao giờ làm việc theo luật lệ. Lần trước khi ta bị tóm vào, bị bọn họ ngược đãi thiếu chút nữa tắt thở.”

Lý do này có thể tin được. Từ Thanh Sơn cực kì rành rẽ những họat động mờ ám đầy bẩn thỉu quan phủ địa phương này hay lén lút làm, phạm nhân bước vào ngục giam, nếu không có người nhà đưa phong bì cho cai ngục, ngay cả cơm cũng không có một miếng mà ăn.

Dung Ức thấy trên mặt Từ Thanh Sơn có vẻ hơi dao động, liền không ngừng cố gắng tiếp tục nói: “Nói có thể ngươi sẽ không tin, kỳ thật ta bị oan uổng . Ta vốn tưởng quan phủ sẽ trả lại trong sạch cho ta, nên mới có thể đưa tay chịu trói, ai ngờ lại bị ngược đãi, bởi vậy Phó Thừa Phong mới nhất thời xúc động cướp ngục, phạm sai lầm.”

Phó Thừa Phong nghe vậy lập tức phối hợp nói: “Không cần phải nói những lời này nữa. Hiện tại trên giang hồ ai cũng cho ta là đại ma đầu, ngươi nói cũng sẽ không có ai tin đâu.”

Lời nói của Phó Thừa Phong khiến Từ Thanh Sơn càng thêm tin tưởng Dung Ức là người bị hại, không nhịn được lại nhìn nàng vài lần, nhận ra cô nương tay không tấc sắt này thật sự không giống một kẻ giết người, do dự giây lát, rốt cục hạ quyết tâm, nói: “Được, ta phái người đưa ngươi đến quan phủ kinh thành. Nhưng Phó Thừa Phong phải theo ta đến Nhật Nguyệt sơn trang nhận tội.”

Dung Ức nói: “Đây là chuyện của người giang hồ các ngươi, ta không xen vào. Ta tin tưởng một người chính nghĩa như Từ tổng tiêu đầu sẽ không kéo một người vô tội như ta vào.”

Từ Thanh Sơn nghẹn họng. Thật là một nha đầu lợi hại, hắn vốn định đánh không thắng Phó Thừa Phong liền lấy nàng làm con tin, vậy mà nàng lại chỉ dùng một câu đã dễ dàng chặn đường lui của hắn. Nếu hắn lấy nàng làm con tin, liền không gánh nổi hai chữ “chính nghĩa”.

“Đâu có.” Từ Thanh Sơn bị Dung Ức hố, trong lòng đương nhiên sẽ không thoải mái, trầm giọng sai tiêu sư sắp xếp đưa Dung Ức đi kinh thành.

Dung Ức thấy thế vội vàng nói: “Có thể cho ta nói lời tạm biệt với Phó Thừa Phong được không?”

Từ Thanh Sơn: “Cho ngươi 1 phút.”

“Đa tạ.” Dung Ức cười cười với hắn, sau đó đi đến bên cạnh Phó Thừa Phong, nói: “Đa tạ thời gian dài như vậy tới nay ngươi luôn chăm sóc ta. Chúng ta đến tiêu cục, vốn cũng là muốn nhờ bọn họ đưa ta trở lại kinh thành. Tuy rằng hiện nay đích đến cuối cùng đã khác, nhưng cũng là kinh thành. Ngươi không cần lo lắng, sau khi đến kinh thành, cha nương ta sẽ lấy lại công đạo cho ta. Ngươi cứ buông tay đi làm chuyện ngươi cần làm, ta ở kinh thành… Chờ ngươi.” Khi nói đến hai chữ “chờ ngươi”, trên mặt Dung Ức lộ ra mấy phần đỏ ửng, cúi đầu thẹn thùng.

Phó Thừa Phong sủng nịch sờ sờ đầu nàng, nói: “Ta sẽ không để ngươi chờ lâu lắm.”

“Ân.” Dung Ức khẽ gật đầu, thoáng chần chờ một chút, thấp giọng hỏi: “Lúc trước ngươi nói ngươi cũng là người có gia sản, lời này là thật là giả?”

Phó Thừa Phong: “Đương nhiên là thật. Ngươi hỏi cái này làm gì?”

“Có gia sản là tốt rồi.” Dung Ức thở phào một hơi cực kì vui mừng, sau đó nói: “Ngươi nhớ đến lúc đó khi tới tìm ta, nhớ mang theo toàn bộ gia sản.”