Trên người Phó Thừa Phong tản mát ra hơi thở khiếp người làm cho mọi người không rét mà run. Bảo kiếm còn chưa ra khỏi vỏ, thì đã không chiến mà thắng.
Chỉ nghe loảng xoảng một tiếng, cây đao trong tay bộ khoái rơi xuống trên đất. Bộ khoái mặt đầy vẻ e ngại chậm rãi lui về phía sau, nói: “Ngươi… Ngươi… Ngươi…”
Đám nha dịch còn lại cũng lui về phía sau theo, tay nắm đao đang ẩn ẩn phát run.
Phó Thừa Phong mặt lạnh, hai tròng mắt biến thành hàn băng, lạnh lùng nhìn mọi người, nói: “Các ngươi bắt được nàng chưa?”
Bộ khoái nói: “Bắt rồi.”
Vừa mới nói xong, thanh kiếm trong tay Phó Thừa Phong hơi hơi giật mình. Bộ khoái vội vàng lại bổ sung: “Nàng đã chạy trốn.”
Phó Thừa Phong: “Trốn đi đâu?”
“Không… không biết.”
Hưu một tiếng, trường kiếm ra khỏi vỏ. Bộ khoái bị thanh kiếm lạnh lẽo chỉ trong giây lát đã kề trên cổ mình làm sợ tới mức ba hồn đi mất hai, hai chân lập tức phát run, nói thẳng ra hết: “Đi Kim Lăng, bị người của Kháo Sơn Vương bắt đi.”
Phó Thừa Phong: “Vì sao Kháo Sơn Vương bắt nàng?”
“Cái này thì thật sự không biết. Ta chỉ là một bộ khoái nho nhỏ, sao có thể biết tâm tư Kháo Sơn Vương.”
Phó Thừa Phong xem bộ khoái không giống như đang nói dối, thêm nữa hắn nói quả thật có lý, đừng nói là bộ khoái, cho dù là Huyện thái gia cũng chưa chắc đã biết.
“Nàng bị bắt đi đã bao lâu?” Phó Thừa Phong lại hỏi.
Bộ khoái: “Không lâu. Bây giờ ngươi đuổi theo, không đến một canh giờ liền có thể theo kịp.”
Phó Thừa Phong nghe vậy thu kiếm vào vỏ kiếm, giọng lạnh lùng nói: “Hai thước một người xếp thành hai đội.”
Mọi người sửng sốt, lập tức nhanh chóng đi lại, rất nhanh liền xếp thành hai đội theo yêu cầu của Phó Thừa Phong.
Phó Thừa Phong nhảy tung lên, dùng một chiêu “Chuồn chuồn lướt nước” đạp đầu mọi người thoát ra trận mộ bia. Hắn không hiểu ngũ hành thuật số, lại có một chút thông minh nho nhỏ. Không tìm thấy đường ra, liền tạo ra một cái đường, đi theo đường mình tự bày ra, tự nhiên có thể đi ra ngoài.
*
Cùng lúc đó, bên kia, Dung Ức đang giục ngựa uống gió tây, người khác giục ngựa, nàng uống gió tây.
“Có thể chậm một chút được không a? Trong xe chở tù vẫn còn người sống, các ngươi phải quan tâm đến cảm nhận của người ta một chút chứ.” Dung Ức vô lực kêu lên. Đây là lần kháng nghị thứ tám của nàng, kết quả giống với bảy lần trước, kháng nghị không có hiệu quả.
Dung Ức thở dài sườn sượt một hơi, quyết định chọn dùng chiến thuật quanh co, nói: “Cho dù các ngươi không quan tâm đến cảm nhận của ta, cũng nên quan tâm đến cảm nhận của con ngựa nha! Còn tiếp tục chạy thế này nữa, con ngựa sẽ ăn không tiêu.”
“Băng” một tiếng, tiếng vó ngựa ngừng. Đội ngựa dừng lại. Dung Ức lập tức mừng rỡ, đang vui mừng vì bọn họ còn giữ lại một tia nhân tính, bỗng nhiên phát hiện không đúng, nói nàng không chịu nổi khổ xóc nảy, bọn họ một mực không nhìn, nói con ngựa không chịu nổi bọn họ liền dừng lại. Điều này tỏ vẻ ở trong mắt bọn họ nàng còn không bằng một con ngựa hay sao? Thật sự là khinh người quá đáng mà.
Dung Ức tà nghễ thủ lĩnh kỵ binh một cái, nói: “Lúc trước không phải ngươi sống chết không chịu dừng lại sao?”
“Ngựa cần nghỉ ngơi.” Thủ lĩnh kỵ binh nói như thế.
Quả thế.
Thôi thôi. Có thể nghỉ ngơi là chuyện tốt, vũ nhục cái gì, đều là mây trôi.
“Ngươi có thể tháo còng tay ra giùm ta được không? Thứ này vừa nặng lại xấu, không thích hợp làm trang sức.” Dung Ức nói.
Thủ lĩnh kỵ binh liếc nàng đầy kỳ quái, nhảy xuống ngựa chém về phía nàng một kiếm.
Dung Ức sợ tới mức nhắm mắt lại kêu to: “Ngươi không muốn tháo còng tay giùm ta thì cũng không cần phải giết người diệt khẩu đi!”
“Tranh” một tiếng, còng tay liền đứt ra. Dung Ức mở mắt ra phát hiện tay mình còn chưa đứt, lập tức thở phào nhẹ nhõm một hơi, nói: “Còn tưởng ngươi chê ta phiền, muốn giết ta nữa chứ.”
Thủ lĩnh kỵ binh vẫn mặt lạnh như trước, nói: “Ngươi cũng biết chính mình rất phiền?”
“Ách. Đại ca, ngươi có thể đừng nói chuyện trắng ra như vậy không?” Trái tim nhỏ bé yếu ớt của Dung Ức lại thu một đả kích trầm trọng.
Thủ lĩnh kỵ binh không để ý tới nàng, lấy từ trên lưng ngựa xuống một nước túi ngửa đầu uống ào ào.
Thật muốn uống một ngụm. Dung Ức hâm mộ nuốt nuốt nước miếng, nói: “Có thể cho ta uống một tí được không?”
Thủ lĩnh kỵ binh dừng động tác uống nước, nhìn xuống nàng mấy giây, đưa túi nước cho nàng.
“Không không không. Quân tử không đoạt thứ người ta thích. Nhìn ra được ngươi thập phần thích túi nước này, ta không thể tranh với ngươi.” Dung Ức cự tuyệt vô cùng chân thành.
Thủ lĩnh kỵ binh nhíu mày, nói: “Vừa rồi ngươi nói muốn uống nước.”
“Ý của ta là, cho ta một túi nước ngươi chưa uống.” Dung Ức cười hì hì nói.
Thủ lĩnh kỵ binh lập tức đen mặt, im lặng buộc chặt túi nước một lần nữa nhảy lên lưng ngựa.
Dung Ức thấy thủ lĩnh kỵ binh tựa hồ tức giận, vội vàng giải thích: “Ngươi đừng hiểu lầm, ta không có ghét bỏ ngươi, nước bọn họ đã uống ta cũng sẽ không uống.”
Lời còn chưa dứt, tất cả kỵ binh còn lại đều đen mặt.
Dung Ức yên lặng thở dài một hơi trong lòng, quả nhiên làm dâu trăm họ a! Lấy lòng một người lại đắc tội một đám người, sinh ý này làm quá mệt. Bị mẫu thân biết, lại bị khinh bỉ cho xem.
“Các ngươi đừng như vậy, ta chỉ muốn một cái túi nước sạch sẽ thôi mà. Không phải các ngươi cũng mỗi người một cái túi nước à? Ta muốn cầu một cái túi nước, cũng không quá đáng…” Gịong nói của Dung Ức càng ngày càng nhỏ, mãi đến cuối cùng yên lặng biến mất. Bởi vì mỗi khi nàng nói ra một câu, sắc mặt chúng kỵ binh sẽ khó coi một phần. Nàng không chắc trước khi biểu đạt toàn bộ quan điểm trong lòng ra, bọn họ sẽ không chém nàng cho ngựa ăn.
“Có khiết phích không phải là tội, các ngươi không thể giận chó đánh mèo với ta.” Dung Ức sắp bị ánh mắt của chúng kỵ binh đè chết có xúc động biện bạch cho mình.
Thủ lĩnh kỵ binh không thể nhịn được nữa, chăm chú nhìn nàng mấy giây, lạnh lùng nói: “Không có túi nước sạch sẽ.”
“Không có túi nước không sao, có nước sạch cũng được.” Dung Ức thật mừng vì sau khi trải qua trận “không thoải mái” vừa rồi, thủ lĩnh kỵ binh còn có thể chú ý tới điểm chính của cuộc nói chuyện lần này.
Thủ lĩnh kỵ binh giật giật khóe miệng, hết nói nổi nhảy lên ngựa, nói: “Khởi hành.”
Không thể nào! Nàng còn chưa hoãn lại được từ vụ xóc nảy hồi nãy đâu! Dung Ức lập tức ôm lấy xe chở tù, nói: “Ngại ——” Dung Ức mới phát ra một chữ, liền đưa tới một cái mắt lạnh của thủ lĩnh kỵ binh. Dung Ức xấu hổ cười cười, nói: “Ta không phản đối khởi hành, ta chỉ muốn nói là, ngươi còn không chưa cởi bỏ còng tay giùm ta.” Cuối cùng, Dung Ức sợ thủ lĩnh kỵ binh không thể hiểu lời của nàng, lại bổ sung: “Chém đứt còng tay và tháo còng tay là hai chuyện khác nhau.”
Thủ lĩnh kỵ binh lại hung hăng giật giật khóe miệng hai cái, rút kiếm ra không chút do dự chém ra hai nhát.
Dung Ức theo bản năng nhắm mắt lại, nghe được tiếng còng tay gãy mới mở ra lần nữa, giật giật cổ tay đã thỏai mái hơn rất nhiều, nói: “Cảm ơn a.”
Thủ lĩnh kỵ binh chỉ làm như không nghe thấy, thu kiếm giơ roi giục ngựa chạy nhanh.
“A ——” Dung Ức không dự đoán được hắn sẽ không thông báo một tiếng mà bắt đầu giục ngữa, cái trán đụng vào thành xe chở tù cái rầm, đau đến mức nàng nhe răng trợn mắt.
Không biết có phải ảo giác hay không, Dung Ức cảm thấy lần này xe chở tù đi tới với tốc độ nhanh gấp đôi lúc trước.
Trả thù trắng trợn a!
Dung Ức nói thầm trong lòng một tiếng, lấy tay làm gối đầu, nằm thẳng xuống trong xe chở tù, nhìn trời xanh mây trắng trên đầu, tâm tình tốt hơn rất nhiều.
Lấy còng tay xuống xong, tâm tình liền khác hẳn. Tuy rxe chở tù vẫn là xe chở tù, nhưng Dung Ức đã không còn cảm giác ngồi tù nữa.
Quả nhiên làm người phải lạc quan. Đem áp giải làm đi hóng gió, không chỉ tinh thần được an ủi, tra tấn trên thân thể cũng biến thành hưởng thụ.
Nở một nụ cười tươi thật to với trời xanh, Dung Ức quyết định đem tai bay vạ gió lần này trở thành một cuộc trải nghiệm nhân sinh.
*
Sau khi thoát khỏi trận mộ bia, Phó Thừa Phong trực tiếp giết vào Nhật Nguyệt sơn trang cướp một con thiên lý mã, phá thành mà ra. Bộ khoái không lừa hắn, chỉ dùng nửa canh giờ, hắn liền tìm được một dấu vết để lại trên đường đi Kim Lăng —— một bộ còng tay gãy.
Còng tay của quan có một đặc điểm, thì chính là thành còng tay phía trong có khắc dấu thuộc quyền sở hữu của quan phủ địa phương.
Phó Thừa Phong cầm đôi còng tay gãy kia xem xét cẩn thận một phen, quả nhiên phát hiện hai chữ bên trong thành còng —— Nguyệt.
Đây là còng tay Nguyệt huyện.
Còng tay hiển nhiên là rớt từ trên tay tù phạm xuống, mà hôm nay tù phạm đi ra từ Nguyệt huyện chỉ có một mình Dung Ức. Lại nhìn vết gãy trên còng tay, hiển nhiên vừa bị người khác chém đứt không lâu. Phó Thừa Phong gần như có thể kết luận là còng tay này ban đầu còng ở trên tay Dung Ức. Có điều chỉ là gần như, hắn còn cần tiến thêm một bước xác nhận hòan tòan.
Phó Thừa Phong đưa tay đặt thành phía trong của còng tay ở chóp mũi tinh tế ngửi, khóe miệng lập tức tràn ra một nụ cười tươi, lẩm bẩm: “Nha đầu kia chắc là vài ngày không tắm rửa.”
Ném còng tay, Phó Thừa Phong bay lên ngựa giơ roi mau chóng đuổi theo. Lại đi thêm một đoạn đường, đi vào một cái lối rẽ. Phó Thừa Phong nhảy xuống xem xét kĩ từng con đường, phát hiện trên đường hướng đông có hai vết bánh xe mới. Kinh nghiệm truy tung nhiều năm nói cho Phó Thừa Phong, hẳn là hướng tây. Bởi vì tuy vết bánh xe là mới, lại cực kì nông, chỉ có xe trống, hơn nữa là xe trống chạy cực kì cực kì nhanh, mới có thể lưu lại vết bánh xe nông như thế.
Phó Thừa Phong không đoán sai, Dung Ức quả thực đi ở trên đường hướng tây, hơn nữa được tọai nguyện lên ngựa. Điều tiếc nuối duy nhất chính là lưng ngựa không đủ lớn, hai người cưỡi hơi có vẻ chật chội.
“Nếu như phía trước lại có một ngã rẽ nữa, có phải ngươi sẽ cho ngựa đi một đường, sau đó mang ta đi một đừong khác nhằm che giấu hành tung không?” Dung Ức hỏi thủ lĩnh kỵ binh phía trước.
“Không có lối rẽ nào nữa.” Thủ lĩnh kỵ binh nói.
Dung Ức liếc xéo hắn một cái, đương nhiên là nàng biết sẽ không có lối rẽ nữa, đó là trào phúng. Tại nàng trào phúng quá mơ hồ à? Dung Ức nhếch miệng, phát hiện mình quả nhiên là một người hàm súc.
Từ Nguyệt huyện đến Kim Lăng chỉ có hai đường, một cái hướng đông vượt qua ba huyện sau đó đi đường thủy, một cái hướng tây luôn đi đường bộ. Vừa rồi khi ở lối rẽ, hắn cho kỵ binh còn lại mang theo xe chở tù không đi đường thủy hướng đông, chính mình thì lại mang theo nàng đi đường bộ hướng tây đi.
“Vì sao không để cho bọn họ đi đường bộ, chúng ta đi đường thủy?” Dung Ức hỏi.
Thủ lĩnh kỵ binh: “Đường bộ an toàn.”
Dung Ức: “Đường thủy rất nguy hiểm à?”
Thủ lĩnh kỵ binh: “Nước rất nguy hiểm.”
Dung Ức sửng sốt, lập tức bừng tỉnh đại ngộ, cười nói: “Thì ra ngươi say tàu a!”
Thủ lĩnh kỵ binh lông mi khẽ run, không nói tiếp.
“Đúng rồi, quen biết nhau lâu như vậy, ta còn chưa biết ngươi tên là gì đấy.” Dung Ức cười hớ hớ nói.
“Chúng ta không quen.” Thủ lĩnh kỵ binh lạnh lùng nói. Nhiệm vụ của hắn là bắt nàng về Kim Lăng, không phải đến kết bạn với nàng.
“Ách. Thật vô tình.” Trái tim nhỏ bé yếu ớt của Dung Ức lại bị đả kích một lần nữa.
Đôi mắt đen của thủ lĩnh kỵ binh khẽ động, trầm mặc một lát, nói: “Tần Mộ An.”
Dung Ức nghe vậy không cần nghĩ ngợi hỏi: “Tần Mộ Chi là thân thích của ngươi à?”
Tần Mộ An lập ức kêu ngừng tọa kỵ, nói: “Là đại ca của ta. Ngươi quen biết hắn?”
Dung Ức kinh hãi, vừa rồi nàng chỉ là cảm thấy hai người có tên gần gần, thuận miệng hỏi một cái, không nghĩ tới hắn cùng với Tần Mộ Chi thật sự là thân thích, còn là quan hệ huyết thống.