Khi Dung Ức, Sở Mộ Dung và Thạch Nhị tiên sinh đi đến trước cửa lớn, ngoài cửa đã bị quân đội Kháo Sơn Vương vây quanh. Dẫn đầu vẫn như cũ là Tần Mộ An, phía trước hắn là hai đội cung thủ, phía sau là hơn mười kỵ binh, cầm trong tay Kinh Long Chi Diệp, sau lưng kỵ binh là ba đội bộ binh được huấn luyện kĩ càng cầm trong tay Hồng Anh Thương, đội ngũ cực kì uy nghiêm.
“Tần tướng quân, hành động thật nhanh.” Dung Ức trào phúng.
Tần Mộ An giật giật khóe miệng, không trả lời, nhìn quét qua ba người mấy giây, vung tay lên thật mạnh, nói: “Giết – không – tha!”
Trong khoảnh khắc, vạn tên cùng bắn.
Dung Ức và Sở Mộ Dung bị Kinh Long Chi Diệp làm trọng thương, không thể sử dụng nội lực, lập tức lùi vào trong để tránh né cung thủ công kích, ngặt nỗi vẫn chậm một bước, song song ngã xuống.
Thạch Nhị tiên sinh ôm lấy hai người đau đớn hô một tiếng, choáng váng ngất đi.
*
Sau, Kim Lăng truyền ra một tin lớn kinh thiên động địa: Kháo Sơn Vương vây công Mộ Dung phủ, giết khách của Mộ Dung phủ là Thạch Nhị tiên sinh và một đôi thanh niên nam nữ không rõ danh tính.
Trên dưới triều đình, giang hồ gần xa, đều lâm vào khiếp sợ.
“Mộ Dung phủ Kim Lăng là chỗ thế nào, Kháo Sơn Vương giết người ngay trước cửa Mộ Dung phủ, chưa nói đến kẻ bị hắn giết chết có thân phận gì, nhưng chỉ bằng một tội ô uế Mộ Dung phủ này thôi, liền đủ để cho hắn diệt môn mấy trăm lần.”
“Đúng vậy. Mộ Dung phủ kia chính là nhà mẹ đẻ của phu nhân Mộ Dung Vân Thư của giáo chủ Ma Giáo Sở Trường Ca, ở đó giết người, không khác gì làm địch với Ma Giáo.”
“Là địch với Ma Giáo cũng không đáng sợ. Gíao chủ Ma Giáo Sở Trường Ca thoái ẩn giang hồ đã lâu, Ma Giáo đã sớm xưa đâu bằng nay, nhưng có tin đồn, Sở Trường Ca với hoàng thất quan hệ không ít, Kháo Sơn Vương này chỉ sợ là muốn tạo phản.”
“Lại nói tiếp từ sau khi đương gia là tiểu thư Mộ Dung Vân Thư theo Sở Trường Ca ẩn lui, Mộ Dung phủ không màng thế sự đã lâu, sao bỗng nhiên lại có một đôi thanh niên nam nữ xuất hiện ở trong phủ?”
“Chuyện đó có gì kỳ quái? Nói không chừng là tình nhân bỏ trốn. Mấu chốt là Thạch Nhị tiên sinh. Trên giang hồ uy danh Thạch Nhị tiên sinh không nhỏ, lại bị Mộ Dung phủ che khuất, nay bị người ta giết chết giữa ban ngày ban mặt như thế, chỉ sợ Mộ Dung Vân Thư và Sở Trường Ca cũng sẽ không bỏ qua đâu.”
“Tóm lại Kháo Sơn Vương làm ầm ĩ một trận như thế, phỏng chùng giang hồ sẽ lại đổ gió tanh mưa máu một hồi.”
Mọi người câu được câu không thảo luận, không ai chú ý tới ở một góc sáng sủa của khách sạn có một người trẻ tuổi anh tuấn trong hai mắt bốc lên ngọn lửa hừng hực, đốt hết ánh sáng, bị đêm đen cắn nuốt.
Phó Thừa Phong không biết mình đã về ngôi mộ đá như thế nào, trong đầu tua đi tua lại tin tức nghe được ở khách sạn hết lần này đến lần khác, trước mắt cũng hiện lên khuôn mặt của Dung Ức hết lần này đến lần khác.
Trở lại trước ngôi mộ đá, đã là hoàng hôn.
Đây là ngôi mộ đá Liễu Nhất Đao giam giữ hắn lúc trước. Trong mộ đá không thấy mặt trời, hắn không biết mình ở trong này đã bao lâu, mỗi ngày luyện kiếm giết thời gian, đuổi tịch mịch. Sáng sớm hôm nay Liễu Nhất Đao đột nhiên lại mở cửa mộ ra, nói hắn có thể đi ra ngoài.
Đi ra mộ đá xong, suy nghĩ đầu tiên của hắn chính là đi Kim Lăng tìm Dung Ức. Nhưng hắn vạn lần không ngờ, còn chưa ra khỏi thôn trấn, đã nghe tin nàng bị Kháo Sơn Vương giết.
Tuy lời đồn không nói đến tên nàng, nhưng bị giết ở trước cửa Mộ Dung phủ, trừ bỏ nàng, còn có thể có ai? Một nam nhân khác cùng nàng bất hạnh gặp nạn, tất nhiên là Sở Mộ Dung.
Đi vào mộ đá, Phó Thừa Phong như mất hết sức lực té trên mặt đất, trong đầu không ngừng hò hét “Ông trời ơi!”, tâm ma lấy thế không thể đỡ lao ra khỏi xiềng xích, hoàn toàn giải phóng.
“Ngươi đã nghe nói.” Một thanh âm truyền đến từ phía trước.
Phó Thừa Phong biết người đến là Liễu Nhất Đao, nhưng không ngẩng đầu lên, hai mắt trống rỗng nhìn dứơi đất, không nói được một lời.
“Ta không dự đoán được hắn sẽ lấy mạng nàng.” Trong giọng Liễu Nhất Đao tràn ngập áy náy và thống khổ. Hắn áy náy là chính mình tham gia tạo ra một thảm kịch nhân gian này, thống khổ là việc đã đến nước này hắn vẫn cứ lún sâu trong đó, không thể thoát.
Phó Thừa Phong trầm mặc thật lâu sau, bỗng nhiên nói với giọng bình tĩnh: “Các ngươi nhốt ta lại, khiến ta không thể cứu nàng, đợi cho bị giết xong lại thả ta ra, là muốn kích phát ma tính bị Đoạn Thiên Kiếm thức tỉnh trong cơ thể ta ư?”
Liễu Nhất Đao gật đầu: “Đúng.”
“Chúc mừng, mục đích của các ngươi đã đạt được.”
Cùng với giọng nói lạnh như băng như truyền đến từ địa ngục, không hề tồn tại một tia sự sống này, Phó Thừa Phong lướt qua khoảng cách như quỷ mỵ đứng ở trước mặt Liễu Nhất Đao, Đoạn Thiên Kiếm trong tay xuyên thẳng qua xương quai xanh của Liễu Nhất Đao.
Máu, từng dòng từng dòng chảy ra, nhiễm đỏ áo của Liễu Nhất Đao.
“Ngươi giết ta đi.” Liễu Nhất Đao nhắm nghiền hai mắt, vẻ mặt như được giải thoát.
Mặt Phó Thừa Phong vẫn lạnh như băng, một đạo ánh sáng hiện lên, Đoạn Thiên Kiếm từ xương quai xanh bên trái Liễu Nhất Đao đổi sang bên phải.
Liễu Nhất Đao ăn đau một tiếng, nói: “Quả nhiên phóng thích tâm ma, kiếm của ngươi liền phá tan trói buộc, thu phóng tự nhiên, so với lúc đầu nhanh hơn mấy trăm lần. Trên đời này, đã không còn ai có thể né tránh chuôi kiếm trong tay ngươi nữa. Mục đích của hắn quả thật đã đạt được.”
“Hắn hao tổn tâm cơ kích phát tiềm lực của ta, muốn ta giúp hắn giết ai?” Phó Thừa Phong hỏi.
Liễu Nhất Đao do dự một chút, nói: “Hắn sẽ không bảo ngươi giết ai. Bởi vì tất cả những người ngươi muốn giết lúc này, đều là người mà hắn muốn giết.”
Phó Thừa Phong chậm rãi rút Đoạn Thiên Kiếm ra, nói: “Ít nhất có một không phải.” Dứt lời, nghênh ngang mà đi.
Liễu Nhất Đao không ngừng chảy máu vô lực ngã trên mặt đất, hỏi: “Vì sao ngươi không giết ta?”
Phó Thừa Phong dừng lại, nói: “Chờ ngươi hưởng qua cảm giác khi trơ mắt nhìn người trong lòng chết đi mà lại bất lực, sẽ hiểu rõ vì sao ta không giết ngươi.”
“Cái loại cảm giác đó ta đã hưởng qua từ lâu.” Liễu Nhất Đao nói đầy cô đơn.
Phó Thừa Phong nghe vậy quay đầu, từ trên cao lạnh lùng nhìn xuống hắn, nói: “Ngươi cho là Vân Nghê thật sự đã chết à?”
Liễu Nhất Đao đột nhiên chấn động, nói: “Chẳng lẽ nàng còn sống? Điều đó không có khả năng, ta tận mắt thấy nàng hạ táng.”
Phó Thừa Phong không lên tiếng, xoay người rời đi.
*
Rời khỏi ngôi mộ đá, Phó Thừa Phong chạy suốt đêm tới Kim Lăng. Hắn không tin nàng cứ vậy mà chết đi, tuyệt đối không tin. Cho dù toàn thiên hạ đều nói nàng đã chết, chỉ cần hắn không tận mắt nhìn thấy thi thể của nàng, hắn vẫn không tin.
Ức Nhi, hẳn người gặp chuyện không may phải là ta, không phải ngươi, không phải ngươi…
Phó Thừa Phong quất roi như điên, lưng ngựa tróc da, loang lổ vết máu. Cho dù như thế, con ngựa giống như cảm nhận được chủ nhân đang nóng lòng như lửa đốt, chịu đựng đau đớn, dốc tòan lực chạy.
Lộ trình bảy ngày, Phó Thừa Phong chỉ dùng một đêm.
Hắn là bị ngựa đá vào thành Kim Lăng. Con ngựa dùng hết một tia khí lực cuối cùng đá hắn vào trong thành, sau đó ầm ầm ngã xuống, đôi mắt dõi chặt theo hắn, giống như không thấy hắn vào thành, chết không nhắm mắt.
“Người tới là ai? Mau đứng lên nhận điều tra!” Một đám quan binh gác cửa thành bao vây Phó Thừa Phong.
Phó Thừa Phong nhìn con ngựa chết vì mệt một cái cuối cùng, sau đó đứng lên, chậm rãi rút Đoạn Thiên Kiếm ra, trong khoảnh khắc chỉ thấy một đạo kiếm quang hiện lên, quan binh bốn phía toàn bộ ngã xuống. Đoạn Thiên Kiếm vào vỏ, không dính một tia máu.
“Ma đầu… Ma đầu giết người…”
“Kim Lăng đến một cái ma đầu giết người kìa, mọi người chạy mau a!”
“Chạy mau a!”
Dân chúng xung quanh lập tức động, trên đường nhất thời rối loạn. Chờ mọi người trốn thật xa xong mới phát hiện, ma đầu đã biến mất từ lâu. Có người to gan bắt đầu nhỏ giọng phỏng đoán: “Trình độ này, chẳng lẽ là giáo chủ Ma Giáo trả thù đến đây?”
“Không có khả năng. Gíao chủ Ma Giáo Sở Trường Ca tuổi gần tứ tuần, người lúc nãy nhiều nhất không quá hai mươi mấy tuổi, không thể nào là Sở Trường Ca. Truyền nhân của Sở Trường Ca thì còn chấp nhận được.”
“Sở Trường Ca có truyền nhân? Trời ạ. Có tin đồn nói người bị Kháo Sơn Vương giết chết là một đôi con trai con gái của Sở Trường Ca, Sở Trường Ca giết người không chớp mắt, có khi nào sẽ đồ thành không a!”
“Con của Sở Trường Ca? Nếu đúng là thế, chỉ sợ thật sự sẽ đồ thành. Ông trời ơi, mọi người mau mau chạy trốn đi.”
*
Kháo Sơn Vương phủ.
Tần Mộ An: “Vương gia, Thạch Nhị tiên sinh tỉnh.”
Kháo Sơn Vương: “Dẫn tới.”
Tần Mộ An: “Vâng.”
Chỉ chốc lát sau, Thạch Nhị tiên sinh mặt xám như tro tàn bị đưa đến trước mặt Kháo Sơn Vương. Bỗng nhiên, tầm mắt hắn dừng lại trên mặt Kháo Sơn Vương, vẻ mặt lập tức trở nên dữ tợn, giương nanh múa vuốt mắng to: “Ngươi giết hoàng thượng và trưởng công chúa, ngươi thật to gan. Kháo Sơn Vương, ngươi chờ bị bầm thây vạn đoạn đi! Còn các ngươi nữa, Tần Mộ An, tòan bộ già trẻ Tần gia của ngươi sẽ không còn lấy một người sống, tuyệt đối không còn!”
Kháo Sơn Vương cười lạnh một tiếng, nói: “Thạch Nhị, ngươi còn cứng miệng muốn lừa dối bổn vương, kiên trì cho rằng đôi tình nhân kia là đương kim thánh thượng và đương triều trưởng công chúa à?” Dứt lời, đập bàn cái rầm đứng lên, nói: “Ngươi cho bổn vương là ngồi không sao? Bổn vương đã sắp xếp cơ sở ngầm vào hòang cung từ lâu, đương kim thánh thượng đang ốm đau, thái thượng hoàng quản lí triều chính thay. Trưởng công chúa lại làm bạn bên cạnh thái hậu, làm sao có thể đi vào Kim Lăng?”
Thạch Nhị tiên sinh nghe vậy sửng sốt, lập tức cười ha hả, tiếng cười như rên rỉ tê tâm liệt phế.
Kháo Sơn Vương bị tiếng cười tan nát của Thạch Nhị tiên sinh làm chột dạ, nhìn về phía quân sư “Ngọc công tử” Vân Nghịch Thiên đứng bên cạnh, nói: “Nhật Nguyệt sơn trang tin tức linh thông, kết giao với triều đình tương đối chặt chẽ, ngươi nói cho bổn vương, hoàng thượng và công chúa có ở trong cung hay không?”
Vân Nghịch Thiên nói: “Hồi bẩm vương gia, theo tại hạ biết, từ mấy tháng trước trưởng công chúa đã xuất cung một mình, hoàng thượng cũng không ốm đau gì, mà là xuất cung tới tìm trưởng công chúa về. Tại hạ còn nghe nói, một thời gian trước hoàng thượng và trưởng công chúa đều từng xuất hiện gần Nhật Nguyệt sơn trang.”
Kháo Sơn Vương nghe vậy trắng bệch cả mặt, ngã ngồi xuống ghế, nói: “Rõ ràng ngươi nói đôi thanh niên nam nữ kia cũng không phải đương kim thánh thượng với công chúa. Vân Nghịch Thiên, ngươi… ngươi trêu đùa bổn vương?”
Vân Nghịch Thiên: “Vân mỗ vẫn chưa từng nói đôi thanh niên đó không phải đương kim thánh thượng và công chúa, chỉ nhắc nhở vương gia, hiện nay kẻ lừa đảo nhiều, thiết đừng để bị người ta lừa.”
Kháo Sơn Vương: “Nhưng nếu ngươi nghe nói hoàng thượng và công chúa đều không ở trong cung, vì sao không nói cho bổn vương?”
Vân Nghịch Thiên không đổi sắc mặt, nói: “Vương gia vẫn chưa hỏi tại hạ. Huống chi tin tức này chỉ là nghe nói, tại hạ cũng không chắc chắn.”
Lúc này Thạch Nhị tiên sinh lớn tiếng nói: “Kháo Sơn Vương, ta nghĩ rằng ngươi thật sự không sợ chết, muốn làm hoàng đế phát điên rồi, ngay cả đương kim thánh thượng và công chúa cũng dám hạ độc thủ, thì ra là ngươi bị bọn chuột nhắt hãm hại!”
Kháo Sơn Vương giận dữ: “Ngươi… ngươi… Người đâu, bắt tên phản đồ này lại cho bổn vương!”
Gịong Kháo Sơn Vương rất lớn, hành động của binh lính cũng rất nhỏ. Nội đường không ai tiến lên bắt Vân Nghịch Thiên, đều cầm binh khí trong tay không nhúc nhích.
Kháo Sơn Vương càng thêm phẫn nộ, quát: “Tần Mộ An, còn không mau động thủ!”
Tần Mộ An vẫn không nhúc nhích như cũ.