Tags

“Ngươi là ai?” Phó Thừa Phong hỏi.

“Sở Mộ Dung.”

Phó Thừa Phong nghe vậy kinh hãi. Hắn tìm kiếm Sở Trường Ca nhiều năm như vậy, rất rõ Sở Trường Ca và Mộ Dung Vân Thư có một con trai, họ Sở tên Mộ Dung. Dưới gối Sở Trường Ca chỉ có một trai một gái. Nếu Dung Ức không có lừa hắn, như vậy thiếu niên trước mắt, hẳn là đương kim thánh thượng.

Luận bối phận, Sở Mộ Dung hẳn phải gọi hắn một tiếng sư thúc. Luận tôn ti, hắn phải gọi hắn ta một tiếng “Vạn tuế”.

Điều này làm cho Phó Thừa Phong thật khó xử. Bởi vì kỳ thật hắn rất muốn kêu Sở Mộ Dung một tiếng “Anh vợ”.

Đang lúc Phó Thừa Phong cực kì rối rắm do dự, Sở Mộ Dung mở miệng. “Ta cho ngươi hai lựa chọn, vĩnh viễn không được xuất hiện trước mặt Ức Nhi, hoặc là vĩnh viễn không cần xuất hiện trên đời này.” Sở Mộ Dung khốc khốc nói.

Phó Thừa Phong đã nhìn ra được từ biểu tình của Sở Mộ Dung “lai giả bất thiện” từ đầu, lần nói chuyện với nhau này nhất định sẽ không vui vẻ, lại không dự đoán được đối phương sẽ trực tiếp như thế, hơn nữa hoàn toàn không để hắn vào mắt. Điều này làm cho Phó Thừa Phong vốn đã ngông nghênh trời sinh thật mất hứng. Khi hắn mất hứng, thì sẽ không để cho đối phương cao hứng, cho dù đối phương là anh vợ tương lai.

Phó Thừa Phong khẽ cười một tiếng cực kì khinh thường, nói: “Nếu ta không chọn thì sao?”

Sở Mộ Dung: “Ta chọn thay ngươi.”

“Tốt. Hiếm khi có người nào tự nguyện làm quyết định thay ta, ta…” Thanh âm im bặt, sắc mặt Phó Thừa Phong nháy mắt trở nên trắng bệch, cực kì khó thở, giống như bị một bàn tay vô hình bóp chặt lấy cổ họng. Nhưng rõ ràng hắn nhìn thấy Sở Mộ Dung vẫn đứng ngay tại chỗ không nhúc nhích, không vận khí, càng không ra chiêu.

Phó Thừa Phong bỗng nhiên nhớ tới một lời sư phụ từng nói: “Cảnh giới cao nhất của động là tĩnh. Khi con có thể không động mà chế (ngự) địch, con có thể xuất sư .”

Không nghĩ tới Sở Mộ Dung tuổi còn trẻ, đã đạt tới cảnh giới hóa động thành tĩnh, giết người vô hình.

Chỉ một chiêu Phó Thừa Phong liền biết chính mình đã bại trận, không còn đường sống quay về.

Nhưng thất bại, không có nghĩa là thỏa hiệp.

“Ta cũng cho ngươi hai lựa chọn, đừng nhúng tay vào chuyện giữa ta và Ức Nhi, hoặc là giết ta.” Phó Thừa Phong ngẩng đầu nói cực kì đúng mực.

“Ngươi thật sự không sợ chết?” Sở Mộ Dung hỏi.

Phó Thừa Phong nghe vậy cười lớn một tiếng, nói: “Ta đi vào cõi đời này, thì chưa từng nghĩ muốn sống trở về.”

Trên gương mặt tuấn mỹ của Sở Mộ Dung lộ ra mấy phần kinh ngạc, đồng thời có mấy phần tán thưởng. “Câu nói này, ta từng nghe một người khác nói, một người ta cực kì tôn kính.” Sở Mộ Dung nói.

“Ta hi vọng lòng tôn kính của ngươi đối người kia có thể đủ cho ngươi lựa chọn vế trước.” Phó Thừa Phong chỉ sự lựa chọn hắn đưa ra với Sở Mộ Dung vừa rồi.

Hàng mày rậm nghiêng nghiêng của Sở Mộ Dung hơi hơi nhướn lên, nói: “Ngươi cảm thấy ngươi xứng đôi với Ức Nhi à?”

“Giữa ta và nàng, không có chuyện xứng hay không xứng.” Phó Thừa Phong tự tin nói.

Sở Mộ Dung cong bờ môi mỏng mỉm cười, nói: “Đáp án này không phải là điều ta muốn.”

Trong khoảnh khắc, Phó Thừa Phong chỉ cảm thấy cỗ lực đạo nơi cổ họng giống như tăng thêm thập bội, cảnh vật trước mắt bắt đầu mơ hồ.

“Ta hỏi lại ngươi lần nữa, ngươi cảm thấy ngươi xứng đôi với Ức Nhi không?”

Phó Thừa Phong dốc hết toàn lực phản kháng, rốt cục có thể thở dốc, trả lời đầy cố chấp: “Cho dù ngươi giết ta, đáp án của ta cũng sẽ không thay đổi. Giữa ta và nàng, không tồn tại vấn đề ai xứng hay không xứng với ai này.”

Sở Mộ Dung nhíu mày, nói: “Ngươi chết ta không thích.”

“Thật mừng là rốt cuộc chúng ta cũng tìm được ý tưởng chung, ngươi chết ta cũng không thích.” Phó Thừa Phong nói.

Sở Mộ Dung cười ha hả, nói: “Ta bắt đầu thưởng thức ngươi rồi đấy.”

Lần này Sở Mộ Dung đến có hai mục đích, một là mang Dung Ức về cung, một cái còn lại là thử nhân cách của Phó Thừa Phong, xác nhận hắn có đáng giá cho Dung Ức phó thác trọn đời hay không.

Xem trước mắt, Phó Thừa Phong không làm cho hắn thất vọng.

Kết quả như thế làm cho Sở Mộ Dung cực kì hạnh phúc, hận không thể khua chiêng gõ trống bắn pháo, lập tức gả em gái đi. Nếu không mau gả con yêu nghiệt kia, sớm muộn gì hắn cũng sẽ vì “hoang dâm vô độ” mà lưu danh sử sách lần nữa.

Thật không rõ vì sao yêu nghiệt kia cứ làm không biết mệt chuyện tuyển phi cho hắn.

Từ đó đến nay, hậu cung của hắn đã không thể dùng tam cung lục viện bảy mươi hai phi để hình dung. Vì cho những nữ nhân trong hậu cung mà hắn cũng chưa từng thấy mặt bao giờ kia một chỗ yên ổn, gần ba năm nay hắn đã tu sửa cung bốn lần. Vì thế bị Ngự Sử mắng hai năm, năm thứ ba, cũng chính là năm nay, Ngự Sử không hề mắng hắn, chọn dùng một phương thức khác xả ra —— đem phẫn nộ ngập tràn viết vào sử sách.

Nhất thế anh danh của hắn a!

Trời mới biết rõ ràng hắn cần chính (~ cần cù, chăm chỉ) dân, bận đến mức ngay cả ** cũng không có!

Càng nghĩ càng đau lòng, hắn vẫn là đừng nghĩ thì tốt hơn.

Sở Mộ Dung giảm lực, tiếp tục nói có chút vui sướng khi người gặp họa: “Chỉ tiếc sự thưởng thức của ta không thể thay đổi cái nhìn của Ức Nhi đối với ngươi.”

Lúc này luồng lực bóp chặt cổ Phó Thừa Phong đã biến mất. Phó Thừa Phong hít sâu một hơi giảm bớt thể áp bách cảm giác, sau đó hỏi: “Nàng có cái nhìn gì với ta?”

Sở Mộ Dung: “Nàng cho rằng ngươi không xứng với nàng.”

Phó Thừa Phong giật giật khóe miệng, nói: “Đó là ảo giác của nàng.”

“Đó là nàng thật sự.” Sở Mộ Dung nhìn Phó Thừa Phong một cái đầy huyền bí, tiếp tục nói: “Nếu ngươi không thể chịu được sự thật này, vậy thì mau buông tay đi thôi. Ta đã bắt đầu không đành lòng giết ngươi, đừng để cho ta khó xử.”

“…” Người Sở gia ai cũng nói ngông cuồng như vậy sao? Tuy rằng võ công hắn không bằng hắn ta, nhưng cũng không phải nói giết liền có thể giết ngay được. Đánh không lại còn chạy không được à? Phó Thừa Phong nhẫn máu nuốt bất mãn, bình tĩnh nói: “Ta biết nàng có hai nhân cách, ta đã thấy rồi.”

Sở Mộ Dung: “Nàng không có hai nhân cách.”

Phó Thừa Phong khó hiểu, nói: “Nhưng rõ ràng ta đã nhìn thấy một mặt khác nữa của nàng.”

“Đó là nàng thật sự.” Sở Mộ Dung lại lặp lại những lời này.

Phó Thừa Phong giật mình, suy tư một lát mới nói không chắc chắn: “Ý của ngươi là, nhân cách lúc sau là nàng thật sự, mà những gì ta thấy được lúc đầu, đều là nàng ngụy trang?” Nếu quả thật là như vậy, nha đầu kia không khỏi ngụy trang thật tốt quá.

“Không phải ngụy trang, đó là một chuyện ngoài ý muốn.” Khi nói đến ba chữ “ngoài ý muốn”, vẻ mặt Sở Mộ Dung cực kì mất tự nhiên.

Phó Thừa Phong không bỏ qua chút biến đổi này của Sở Mộ Dung, hai mắt híp lại, hỏi: “Chuyện gì ngoài ý muốn?”

Sở Mộ Dung: “Chuyện này, ngươi đi hỏi nàng. Hẳn là nàng cũng sắp nhớ ra rồi.”

Lúc này, một giọng nói oán khí tận trời, đằng đằng sát khí truyền đến từ cách đó không xa: “Không phải cũng sắp nhớ ra rồi, muội đã nhớ ra rồi!” Cùng với giọng nói này, một bóng hình lửa đỏ xinh đẹp bay tới, gương mặt thanh lệ không đánh phấn trang điểm nhiễm một tầng yêu mỵ dị thường, thân hình mềm mại đáng yêu mang theo một cỗ khí phách có thể dẫm nát thiên hạ dưới chân mình.

Phó Thừa Phong bị màn xuất hiện của Dung Ức làm kinh diễm, đôi mắt nhìn nàng si mê, như thế nào cũng không dời ra được.

Dung Ức không chú ý tới ánh mắt của Phó Thừa Phong, giờ này khắc này, trong mắt nàng chỉ có Sở Mộ Dung.

Đôi mắt xinh đẹp hơi hơi cong thành hình bán nguyệt, môi anh đào phấn nộn vẽ ra một đường cong làm người ta cảnh đẹp ý vui, Dung Ức cười tủm tỉm đến gần Sở Mộ Dung, thong thả nói: “Hoàng huynh, huynh có tin là muội sẽ tạo phản hay không!”

Vẻ mặt này Sở Mộ Dung quen đến không thể quen hơn. Đó là điềm báo nàng sắp ra tay trả thù. Sở Mộ Dung không sợ Dung Ức trả thù, nhưng hắn sợ nàng tuyển phi cho hắn, cực kì sợ. “Không cần muội tạo phản, nếu muội muốn ngồi lên long ỷ, huynh lập tức viết chiếu thư, thoái vị làm thần.” Sở Mộ Dung làm ra vẻ “có việc gì từ từ thương lượng”.

“Viết chiếu thư thoái vị làm thần? Vậy thì rất không thú vị. Muội muốn hưởng thụ quá trình bức cung làm phản.” Dung Ức đếm đầu ngón tay nói nhẹ nhàng bâng quơ.

Phó Thừa Phong nổi hắc tuyến, đây thật sự là cô nương tâm tư đơn thuần, chưa lõi sự đời mà hắn quen biết kia à?

Trên mặt Sở Mộ Dung cũng nổi hắc tuyến loạn xạ, nói vô cùng đau đớn: “Hoàng muội a, ở đây có người ngòai, muội không thể cho vi huynh một tí mặt mũi à?”

Nghe thế nụ cười trên mặt Dung Ức càng đậm, ngón trỏ cuộn một lọn tóc rơi trên đầu vai ra chiều hứng thú dạt dào, nói: “Khi huynh hạ độc trong trà của muội, có nghĩ tới giữ mặt mũi cho muội chắc?”

“Đó không phải là độc.” Sở Mộ Dung sửa lại, “Đó chỉ là một loại thuốc khến cho muội trở nên hơi thiếu sinh động thôi.”

“Muội biết.” Dung Ức vẫn cừơi tươi như hoa, nói: “Huynh có thể nói ngắn gọn hơn tí nữa, đó là một loại thuốc làm cho người ta trở nên ngu ngốc.”

Nói như vậy không hề ngắn gọn tí nào có được không. Khóe miệng Sở Mộ Dung hơi giật giật một chút, tiếp tục biện giải cho mình: “Muội không có trở nên ngu ngốc.”

Dung Ức: “Đó là bởi vì bản chất muội tốt, uống thuốc đó vào còn có thể thông minh như vậy.”

“…” Điểm này hắn không thể phủ nhận.

Dung Ức và Sở Mộ Dung ngươi một lời ta một câu, thù mới nợ cũ tính từng cái từng cái một. Phó Thừa Phong đứng một bên nghe như lọt vào sương mù. Hắn luôn luôn rất tự tin với chỉ số thông minh của mình, nhưng đối diện với đọan đối thọai chứ lượng tin to lớn như thế, hắn vẫn phát ngốc. “Trước khi các người tính sổ với nhau, có thể cho ta đầu đuôi câu chuyện trước được không? Gần đây nhiều chuyện xảy ra quá, đầu óc không đủ dùng.” Phó Thừa Phong nói.

Lúc này Dung Ức mới đột nhiên phát hiện Phó Thừa Phong cũng ở chỗ này, lập tức thu hồi vẻ ngạo mạn, trên mặt lộ ra mấy phần ngây thơ của con gái hiếm hoi, nói: “Vừa rồi bị cừu hận che mắt, không nhìn thấy ngươi cũng ở chỗ này, thật xin lỗi.”

“Hoàng muội, từ “cừu hận” này quá nặng.” Sở Mộ Dung lên tiếng nhắc nhở, cũng âm thầm cực kì khinh bỉ hành vi thấy chồng liền từ yêu nghiệt biến thành gái ngoan của em gái nhà mình.

“Thiếu chút nữa huynh đã biến muội thành ngu ngốc.” Dung Ức cũng nhắc nhở huynh trưởng nhà mình, đây không chỉ là cừu hận, mà là thâm cừu đại hận không đội trời chung.

Mắt thấy hai người lại sắp gây nhau, Phó Thừa Phong vội vàng nói: “Đầu đuôi câu chuyện.”

Dung Ức khó chịu liếc Sở Mộ Dung một cái, nói: “Chuyện là như vầy.”

“Chờ một chút.” Sở Mộ Dung xen mồm nói: “Trước khi muội trần thuật lại chân tướng sự việc, huynh muốn trước tiên nói rõ về một chuyện, muội có thể lớn lên thành một cô nương tốt xinh đẹp dễ thương như ngày hôm nay, không thể không kể đến công của huynh. Xin muội đừng bị cừu hận che mắt, hoàn toàn gạt bỏ ưu điểm của huynh.”

Dung Ức nghe vậy cong môi tựa tiếu phi tiếu, nói: “Hoàng huynh, ngươi đang sợ sau khi muội kể hết mọi chuyện xảy ra xong, Phó đại ca sẽ báo thù cho muội đấy à?”

Phó đại ca… Nhanh như vậy đã kêu rồi. Sở Mộ Dung trong lòng có chút không chịu đựng nổi, có cảm giác như “Tiểu nữ trong nhà mới trưởng thành, đảo mắt đã biến thành người nhà khác nhân”. “Hắn không phải là đối thủ của huynh.” Sở Mộ Dung nói.

Dung Ức: “Nhưng hắn liên thủ với muội, có thể biến huynh thành ngu ngốc.”

“Ức Nhi, đó là một chuyện ngoài ý muốn.” Sở Mộ Dung lại biện giải cho mình.

Dung Ức vừa định nói “Muội cũng có thể ngoài ý muốn biến huynh thành ngu ngốc”, lại nghe Phó Thừa Phong giành nói: “Ta có thể báo thù cho ngươi trước, rồi lại nghe đầu đuôi câu chuyện sau.”