“Kế tiếp chúng ta đi đâu?” Dung Ức hỏi Phó Thừa Phong.
“Về Nhật Nguyệt sơn trang.” Phó Thừa Phong nói.
Dung Ức kinh ngạc không thôi, kêu lên đầy không muốn: “Vì sao phải về đó?” Sau đó hiểu ra, không đợi Phó Thừa Phong trả lời, nàng liền tiếp tục nói: “Ngươi định điều tra Vân Nghê có còn ở nhân thế hay không ư?”
“Ân.” Phó Thừa Phong gật đầu, nói: “So với bị động chờ địch thọc dao sau lưng, không bằng chủ động ra trận đón địch.”
Dung Ức bĩu môi, nói: “Ngươi chắc chắn chuyện này có liên quan đến ngươi như vậy?”
“Ta nghĩ không ra một lý do gì chuyện này không có liên quan đến ta. Ngươi nghĩ đến ra rồi?” Phó Thừa Phong nói.
Dung Ức lắc đầu, thở dài một hơi, nói: “Ta không nghĩ tới Vân Hận Đông là người dối trá như thế, ở ngoài mặt thả chúng ta rời đi không hề truy cứu trách nhiệm, sau lưng lại đưa chúng ta ra khỏi thành, nửa đường đặt mai phục đẩy chúng ta vào chỗ chết. Thật hiểm ác!”
Trên mặt Phó Thừa Phong cũng tràn đầy vẻ bất đắc dĩ, nói: “Ta cũng thật không ngờ.”
“Cái loại người ra vẻ đạo mạo như thế, vậy mà cũng được đề cử làm minh chủ võ lâm. Người giang hồ các ngươi thật không có ánh mắt.” Dung Ức nói với vẻ mặt khinh thường.
Phó Thừa Phong không còn gì để nói, nhắc nhở: “Ngươi cũng mắng chung cả ta vào đấy.”
“Ta biết.”
“Vậy ngươi còn mắng?”
“Ta không nghĩ lý do không mắng ngươi vào chung.”
“… Ngươi nha đầu kia, càng ngày càng ngang ngược.”
“Hắc hắc.”
Phó Thừa Phong gõ đầu nàng một cái bạo lật, nói: “Trong thành không có khách sạn nào muốn chứa chúng ta, thanh lâu với miếu đổ nát, ngươi chọn một.”
“Đương nhiên là chọn thanh lâu. Ở miếu đổ nát rất chịu tội, vừa bẩn lại loạn, còn không an toàn. Tuy rằng ở thanh lâu có tổn hại đến thanh danh, bất quá, ít nhất có thể ăn no ngủ ấm.”
“…” Thật không hổ là con gái Mộ Dung Vân Thư, thực dụng đến mức làm cho người ta giận sôi.
“Có điều ta còn một lựa chọn thứ ba.” Dung Ức cười tủm tỉm nói.
Phó Thừa Phong nhướn mày, nói: “Ngươi muốn vào ngân hàng tư nhân nhà ngươi ở?”
“Đương nhiên không phải. Ở ngân hàng tư nhân rất rêu rao, rất dễ bị người ta nhận ra thân phận.”
“Thì ra đầu óc còn khoẻ mạnh.”
“…” Dung Ức lườm hắn một cái, nói: “Ta nói lựa chọn thứ ba là nhà gỗ của Liễu Nhất Đao. Nhà gỗ này ở bên trong rừng rậm phía sau núi Nhật Nguyệt sơn trang, gần Nhật Nguyệt sơn trang dễ đi tìm hiểu tin tức, hơn nữa còn bí mật, không dễ bị phát hiện.”
Nhất thời hai mắt Phó Thừa Phong sáng ngời, nói: “Ý kiến hay.”
“Bất quá còn một vấn đề. Bây giờ Liễu Nhất Đao tưởng ngươi hại chết Vân Nghê, không đội trời chung với ngươi, chắc chắn hắn sẽ không muốn chúng ta ở trong nhà gỗ của hắn.”
Phó Thừa Phong nhướn mày kiếm, nói đầy bất cần: “Ta có nói muốn trưng cầu ý kiến của hắn à?”
“Chiếm nhà dân là phạm pháp.”
“Chuyện phạm pháp ta làm không ít, một chuyện này không nhiều nhặt gì.”
“…”
*
Khi Dung Ức và Phó Thừa Phong đi vào nhà gỗ, Liễu Nhất Đao không ở trong nhà, trên bàn đặt hai chung trà, trong đó một cái còn lưng nửa. Phó Thừa Phong đưa tay cầm chung trà, nói: “Vẫn còn.”
Dung Ức cầm lấy chung trà đặt dưới chóp mũi ngửi ngửi, nói: “Đây là Minh Tiền Long Tĩnh tốt nhất. Ta nhớ lần trước khi bị Liễu Nhất Đao chộp tới, nơi này chỉ có loại trà bình thường nhất ngoài chợ thôi.”
“Ngươi biết phẩm trà? Ta nhớ rõ lúc trước khi bảo ngươi pha trà cho ta, ngươi pha ước chừng cả một canh giờ, kết quả còn chưa pha xong.” Phó Thừa Phong cảm thấy thật bất ngờ với sự tăng đột biến phẩm vị (~ khẩu vị, nếm đồ ăn) của Dung Ức.
“Phẩm trà với pha trà là hai chuyện khác nhau. Ai quy định biết phẩm trà thì nhất định phải biết pha trà? Lúc nào cũng là người khác pha trà cho ta uống, làm sao ta biết pha trà như thế nào.” Dung Ức phản đối.
“Nói vậy đó là lần đầu tiên ngươi pha trà?” Phó Thừa Phong hỏi.
“Ân hừ.”
“Biết sớm như thế, lúc trước bất luận như thế nào cũng phải nếm một ngụm.” Phó Thừa Phong nói với vẻ cực kì tiếc nuối.
“Ngươi không cần cảm thấy tiếc nuối. Ta nếm rồi, rất khó uống.”
“Có khó uống đi nữa thì dù sao cũng là chung trà lần đầu tiên ngươi pha trong đời. Ta bỏ lỡ lần đầu tiên nói chuyện của ngươi, lần đầu tiên đi đường, giờ ngay cả chung trà đầu tiên ngươi pha cũng bỏ lỡ. Aiz, ta phải hối hận đến chết mất thôi.” Phó Thừa Phong bóp cổ tay thở dài.
“…”
Lần đầu tiên nói chuyện, lần đầu tiên đi đường? Hắn tưởng hắn là cha nàng a!
Dung Ức lườm hắn một cái, chuyển đề tài trở về chính đạo, nói: “Liễu Nhất Đao là người thô kệch, không thể nào đột nhiên muốn học đòi văn vẻ đổi loại trà mắc hơn trước kia hai mươi lần. Trừ hắn ra, nhất định nơi này còn những người khác ở.”
“Ngươi nghĩ giống ta. Hơn nữa, ta có thể kết luận người khác ở đây là nữ nhân.” Phó Thừa Phong nói.
“Vì sao ngươi có thể kết luận là nữ nhân?”
Phó Thừa Phong cười cực kì ngả ngớn, nói: “Chẳng lẽ ngươi đã quên, một năm ta có gần nửa năm ở trong thanh lâu hay sao.”
“Cho nên ngươi liền luyện được công phu không cần thấy người cũng có thể đánh giá đối phương?” Dung Ức khẽ cười nói.
“Có thể nói như vậy. Ngươi cẩn thận suy xét một chút, trong phòng này tràn ngập một cỗ mùi vị nữ nhân.” Khi nói chuyện, Phó Thừa Phong nhắm mắt lại duỗi dài cái mũi làm ra vẻ hưởng thụ.
Dung Ức đá hắn một cước, nói: “Không bao giờ đứng đắn! Mùi son thì mùi son, cái gì mùi vị nữ nhân.”
Phó Thừa Phong nhảy ra làm ra vẻ sợ hãi, nói: “Ức Nhi, ngươi càng ngày càng hung hãn đó. Cứ tiếp tục như vậy, ngươi sẽ biến thành hãn phụ (~ người phụ nữ đanh đá, chua ngoa) cho xem.”
Ức… Nhi…
Dung Ức run lên nổi hết da gà, nói: “Hãn phụ cũng không có gì là không tốt.”
“Hãn phục sẽ không tìm thấy thiên hạ đệ nhất phu quân.”
“Vậy thì cướp. Dù sao ta cũng là hãn phụ.” Dung Ức làm ra vẻ ‘Ta là hãn phụ ta sợ ai”.
Phó Thừa Phong không nói gì, hắn phát hiện da mặt mỗ nữ càng ngày càng dày. Chỉ sợ ngay cả Đoạn Thiên Kiếm của hắn cũng cắt không đứt nổi.
Bỗng nhiên ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, Phó Thừa Phong lập tức ôm lấy Dung Ức nhảy lên xà nhà.
Rất nhanh, một nha hoàn mang theo lồng cơm đi vào nhà gỗ, theo gót là một bạch diện thư sinh (~ thư sinh yếu đuối). Bạch diện thư sinh ngồi xuống trước bàn như đã làm hàng ngàn lần, nha hoàn lập tức đặt lồng cơm lên bàn, rót đầy trà giúp hắn.
“Ngươi trở về đi.” Bạch diện thư sinh xua tay nói.
“Dạ, nô tỳ cáo lui.”
Sau khi nha hoàn rời đi, bạch diện thư sinh liền lẳng lặng uống trà, thỉnh thoảng ngẩng đầu liếc ra trước cửa một cái, giống như đang chờ người nào.
Một lát sau, có một nam nhân áo xanh từ xa đến gần, lưng một cây đại đao.
Là Liễu Nhất Đao! Dung Ức vội vàng nháy mắt với Phó Thừa Phong. Phó Thừa Phong nhẹ nhàng vuốt cằm, ý bảo nàng đừng kích động. Ở trên giang hồ Liễu Nhất Đao nổi danh ngang hắn, võ công không thể khinh thường.
Thấy Liễu Nhất Đao xuất hiện, trên mặt bạch diện thư sinh lộ ra vài phần kích động, hỏi: “Nghe được gì rồi?”
“Bọn họ ra khỏi thành.” Liễu Nhất Đao nói, vẻ mặt thập phần lạnh lùng, tựa hồ không muốn tiếp tục nói nữa.
Bạch diện thư sinh thấy thế cũng lạnh mặt xuống, nói: “Ngươi đổi ý à?”
Liễu Nhất Đao nắm chặt đao lại, không nói một lời.
“Nếu ngươi đổi ý, bây giờ ta lập tức rời đi.” Dứt lời, bạch diện thư sinh liền đứng dậy định đi.
“Đừng đi.” Liễu Nhất Đao trở tay bắt lấy nàng.
Lúc này, Dung Ức đang trốn trên xà nhà nhìn lén lại bất ngờ phát hiện tay bạch diện thư sinh kia trắng nõn lạ thường, không giống như tay là nam nhân. Hay là bạch diện thư sinh này là nữ phẫn nam trang? Nhưng rõ ràng hắn có hầu kết, hơn nữa đôi tay kia cực kì dài, lớn hơn tay nữ tử bình thường rất nhiều.
Phó Thừa Phong cũng phát hiện ra chi tiết này, nhíu mày, tiếp tục quan sát tình hình phía dưới.
Bạch diện thư sinh hung hăng giãy tay Liễu Nhất Đao ra, nói: “Ngươi không muốn giúp ta, kéo ta làm chi?”
“Ta chưa nói là không giúp.”
“Nhưng sớm muộn gì ngươi cũng sẽ hối hận.”
“Ta… Ta sẽ không.”
“Ngươi thề.”
Liễu Nhất Đao nghe vậy do dự một chút, nhưng cuối cùng vẫn hứa hẹn: “Ta thề, tuyệt đối không hối hận.”
“Có những lời này của ngươi ta an tâm.” Bạch diện thư sinh được Liễu Nhất Đao lấy lòng, trên mặt lộ ra mấy phần tươi cười, một lần nữa ngồi lại trên ghế, nói: “Tiếp tục nói. Bọn họ ra khỏi thành xong, đã xảy ra cái gì.”
Liễu Nhất Đao: “Vân Hận Đông phái người chặn giết nửa đường, nhưng không thành công, người được phái ra chết dưới Đoạn Thiên Kiếm của Phó Thừa Phong.”
“Hay! Thật sự quá hay!” Bạch diện thư sinh cười to vài tiếng, nói: “Ngươi tận mắt nhìn thấy, những người đó bị Phó Thừa Phong dùng Đoạn Thiên Kiếm giết chết?”
Liễu Nhất Đao: “Tận mắt nhìn thấy.”
Dung Ức kinh hãi, nếu như tối hôm qua Liễu Nhất Đao thấy trận huyết chiến kia, như vậy nhất định hắn sẽ biết Thanh Long ở trong tay nàng. Nhưng vì sao hắn không nói cho bạch diện thư sinh?
Lúc này, bạch diện thư sinh lại hỏi: “Cái nữ nhân đi bên cạnh hắn thì sao? Là lai lịch gì?”
Liễu Nhất Đao: “Một kẻ vô danh tiểu tốt, không có lai lịch gì.”
Bạch diện thư sinh biến sắc, nói: “Vô danh tiểu tốt không thể nào đi theo bên cạnh Phó Thừa Phong. Lai lịch càng thần bí, càng cần phải đề phòng. Ngươi đi tra nữa đi, ta tin rất nhanh bọn hắn sẽ lại vào thành.”
Liễu Nhất Đao gật đầu, quay người đi.
“Đợi chút.” Bạch diện thư sinh cười ha ha, nói: “Không bảo ngươi phải lập tức đi thăm dò. Ăn cơm trước. Ta bảo phòng bếp làm làm thịt kho tàu ngươi thích nhất, đến thử.”
Nhất thời trên gương mặt lãnh nghị (~ lạnh lùng nghiêm nghị) của Liễu Nhất Đao lộ ra mấy phần vui sướng, cái loại vui sướng hèn mọn trần ai.
Dung Ức càng nhìn càng hồ đồ, rốt cuộc Liễu Nhất Đao này là hướng về ai a?
Bạch diện thư sinh ăn cơm nước xong với Liễu Nhất Đao, liền vội vàng rời đi. Liễu Nhất Đao đứng trước cửa nhìn theo hắn rời đi thật lâu, mới lạnh lùng nói: “Đi ra.”
Dung Ức nhìn về phía Phó Thừa Phong, bị phát hiện?
“Đã bị phát hiện từ lâu.” Phó Thừa Phong mỉm cười, ôm Dung Ức nhanh nhẹn nhảy xuống đất.
Dung Ức không nói gì thở dài, nói: “Người giang hồ các ngươi không phải mang lỗ tai người đi.”
“Ngươi nha đầu kia, sao cứ thích mắng mắng một đám là thế nào.” Phó Thừa Phong gõ nhẹ hai cái trên trán nàng.
Dung Ức rụt cổ né tránh, nói đầy hợp lí: “Bởi vì không có trường hợp ngoại lệ a.” Dứt lời, Dung Ức quay đầu hỏi Liễu Nhất Đao: “Nếu ngươi đã phát hiện chúng ta từ lâu, vì sao không vạch trần?”
Liễu Nhất Đao không để ý đến Dung Ức, trực tiếp nói với Phó Thừa Phong: “Người hại chết Vân Nghê không phải ngươi.”
“Rất mừng vì ngươi không có hồ đồ như Vân Hận Đông.” Phó Thừa Phong nói cực kì vui mừng. Bất quá câu tiếp theo của Liễu Nhất Đao lại làm cho hắn vui mừng hết nổi.
“Ta không muốn nhìn thấy ngươi.” Liễu Nhất Đao nói khốc khốc.
Phó Thừa Phong cười lớn, “Bộ ngươi nghĩ rằng ta rất muốn nhìn thấy ngươi à?” Người này quá tự kỉ rồi.
“Nhà gỗ này là của ta.” Liễu Nhất Đao nhắc nhở người nào đó đừng trợn mắt nói dối nữa.
“Đúng, nhà gỗ là của ngươi, cho nên ta không thể không gặp ngươi. Ta đến để mượn nhà gỗ .” Phó Thừa Phong nói.
Dung Ức nháy mắt mấy cái, nói yếu ớt: “Không phải đã nói rõ là cướp à? Như thế nào biến thành mượn?”
Phó Thừa Phong mồ hôi đầm đùa, từ bao giờ nha đầu kia cứ dốc hết trí lực sức lực mà bóc mẽ hắn thế?