Sorry mọi người, có vẻ dạo này Shi không có tâm trạng edit tiếp. Chân thành xin lỗi.
***
Một thời gian sau nhìn lại, chợt nhận ra: “Stormy night” có đôi khi không nhất thiết phải là bão táp gió rít mưa gào, mà là những sóng gió trong lòng, dằm trong tim…
Một cô gái trẻ đang đi bộ trong công viên, hai tay đẩy hai chiếc xe đạp ba bánh. Trên mỗi chiếc xe là một đứa trẻ chừng 3-4 tuổi. Khi họ tới chỗ một con dốc, cô gái bảo hai đứa bé:
– Nào, bây giờ chị cần hai em giúp chị để bọn mình vượt qua được con dốc này.
Một sáng thứ hai mát lành. Trời xanh xanh, mây trăng trắng, gió hiu hiu. Quẩn quanh bên mũi là mùi hương sườn nướng ngất trời làm xiêu lòng cái dạ dày trống rỗng của những người phải dậy sớm đi làm, đi học. Sau một buổi tối đau khổ với cái nệm xẹp lép cứng ngắc và cái nóng ba mươi mấy độ, Shi đã bừng tỉnh trong tiếng nói thánh thót du dương của mẹ “Về rồi đấy hả???” và chứng kiến cảnh bàn tay búp măng từng ngón thon dài của mẹ vươn tới bên chiếc quạt cũ kĩ và… tắt cái bụp.
Khi con người sống, ai cũng có những ước mơ của riêng mình. Từ những ước mơ to lớn như hai mươi năm sau ta giật giải Nobel, cho đến những ước mơ “chẳng ra sao” như… ngày mai cô cho lớp nghỉ 🙂 Ai cũng vậy, từ em bé mẫu giáo còn bước từng bước lẫm chẫm, cho đến ngài tổng thống vĩ đại Barack Obama. Ước mơ là sở hữu riêng tư của mổi người, và được ước mơ là một trong những đặc quyền cơ bản nhất của con người, cũng như quyền được sống, được ăn, được học, được chơi. Ước mơ dẫn dắt nhân loại qua hàng ngàn đêm đen của ngu dốt, qua hàng triệu ngày dài bất lực trước cuộc đời, để đến với một tương lai tươi sáng hơn, tốt đẹp hơn. Nào có ai đánh thuế ước mơ? Và có ai có quyền phán xét những giấc mơ?
Shi đã mở sẵn 2 tab, 1 cho HMCT và 1 cho Ngụy thiếp, nhưng vẫn không có hứng làm. Có thể hôm nay không có hàng cho mọi người. Sorry.
11h ngày thứ bảy là “deathtime” của Shi, tức là Shi chẳng cần đi học gì nữa, và, lười hết cỡ. Mặc kệ tuần sau ngày nào cũng có kiểm tra 1 tiết hay thi học kì. Oh man.
Shi đang theo dõi chương trình The Voice Việt Nam, The Voice US 2012, và Masterchef 2012 được vietsub trên zing. Hay.
The Voice Việt Nam những vòng đầu khá tốt, càng về sau thì… Có lẽ không phải gu nhạc của mình, nên Shi không thích. Ai cũng hú hét như Tarzan ấy, mệt tai. The Voice US khá đỉnh, nhất là màn đấu láo giữa các HLV. Thích CeeLo nhất, thân hình Doraemon dễ thương 🙂 Masterchef, Shi không định coi. Vì Shi không thích xem một cách qua loa cách những món ăn được chế biến. Với Shi, mỗi bước là một sự kì diệu, sự thay đổi từng chất trong đó. Người nội trợ có thể không biết hàm lượng glucose trong một lượng đường là bao nhiêu, nhưng họ có thể phân biệt chính xác cái giây phút nước đường biến thành caramel đúng chuẩn mà ngay giây sau đó biến thành “cháy”. Kì diệu. Sau cùng thì tại vì hết trò coi rồi nên Shi coi thử thế nào. Và bị thu hút bởi chị Christine. Sự tự tin nhưng không ngạo mạn. Chị làm Shi cảm thấy tự hào vì là người Việt Nam. Biết chị thắng giải lâu rồi nhưng giờ mới xem. Đừng giận em nhá 🙂 Và Shi cảm thấy có chút khó chịu, với hai giám khảo gầy. Nhiều khi, đó không phải là một lời nhận xét, hay lời khuyên, mà là sự cay nghiệt và đay điến. Shi… khó chịu.
*****Update 9/8/2020: Mấy năm gần đây mới biết có một thứ gọi là “evil edit”. Xin lỗi các ca.*****
Và Shi nghĩ hôm nay Shi thích nhất là bài hát “Give your heart a break”. Bản gốc 🙂
Dạo này nản quá, lôi AMCC ra edit, mà chỉ edit những đoạn “xúc động” thôi. Không phải rất ngược, nhưng đủ làm cho con tim mong manh của Shi tan nát huhuhuhu
May mắn cho cả nhà là đoạn đó nằm đâu ở giữa giữa truyện, còn lâu lắm mới tới, dưỡng tim cho tốt đi. Chỉ tội nghiệp kẻ hèn này thôi huhuhu