Tuổi đời không quá lớn, với một số người, tuổi 19 vẫn là một đứa con nít. Nhưng với Shi, đi qua một vài nơi, gặp cũng vài người, nhưng dường như trái tim mình vẫn mãi dừng ở những ngày 15, những trưa nắng và những chiều mưa…
Có đôi lần_Phương Vy.
Vài lần đón đưa. Bạn chưa đưa đón mình lần nào, nhưng những lần bạn xẹt qua xẹt lại trong tâm trí mình cũng đã nhiều hơn “vài lần” rất nhiều…
Cái thời áo trắng, thời của hoa phượng đỏ, của lá phong rơi, của nắng gắt và mưa trắng xoá, của tình đầu ngòn ngọt mà đắng đắng chua chua…
Người ta yêu hết mình, nhung nhớ hết mình, nhưng mình lại quá ngại ngùng, quá nhiều thứ níu kéo mình rời xa bạn. Nhưng mình vẫn cứ nhớ cái cảm giác khi mà một chút ấm áp tưởng tượng cũng có thể xua tan mọi băng giá trong lòng…
Mọi kỉ niệm xưa giờ thành dĩ vãng. Giờ em xa xôi và anh không rõ… Tuổi học trò đã khép, khóa kín trong tim thành khu vườn hoang vắng.
Không thể mở ra.
Thay lời muốn nói tháng 5/2015.
***
Post giùm Các chủ.




