Shilà fan kín của Hoa Thần Vũ. Không nhớ đã bao nhiêu năm rồi. Lần đầu gặp gỡ qua bài “Tôi quản gì cậu”, lúc đóShichỉ bấm vào xem vì “makeup anh chàng này đẹp dễ sợ”, sau đó bị sét đánh ngay phần rap.
Tuổi đời không quá lớn, với một số người, tuổi 19 vẫn là một đứa con nít. Nhưng với Shi, đi qua một vài nơi, gặp cũng vài người, nhưng dường như trái tim mình vẫn mãi dừng ở những ngày 15, những trưa nắng và những chiều mưa…
Có đôi lần_Phương Vy.
Vài lần đón đưa. Bạn chưa đưa đón mình lần nào, nhưng những lần bạn xẹt qua xẹt lại trong tâm trí mình cũng đã nhiều hơn “vài lần” rất nhiều…
Cái thời áo trắng, thời của hoa phượng đỏ, của lá phong rơi, của nắng gắt và mưa trắng xoá, của tình đầu ngòn ngọt mà đắng đắng chua chua…
Người ta yêu hết mình, nhung nhớ hết mình, nhưng mình lại quá ngại ngùng, quá nhiều thứ níu kéo mình rời xa bạn. Nhưng mình vẫn cứ nhớ cái cảm giác khi mà một chút ấm áp tưởng tượng cũng có thể xua tan mọi băng giá trong lòng…
Mọi kỉ niệm xưa giờ thành dĩ vãng. Giờ em xa xôi và anh không rõ… Tuổi học trò đã khép, khóa kín trong tim thành khu vườn hoang vắng.
Thời thơ ấu dần xa Và chuyện thần tiên nay chỉ là nỗi nhớ Thế nhưng tháng năm không xoá nhoà ký ức Nó chỉ phủ bụi lên kỷ niệm Để khi ngoảnh đầu lại Mọi thứ đều nhoè đi Giống như ta đang nhìn qua nước mắt.
Lâu lắm rồi mới rảnh rỗi. Cuộc sống có quá nhiều thay đổi, có quá nhiều khó khăn và đau đớn cần phải trải qua, nhưng đúng là thế giới của mình đã rộng ra rồi. Tất cả mọi thứ đều đang thay đổi, kể cả bản thân mình.
Father and Daughter(Cha và con gái) là một phim hoạt hình ngắn của đạo diễn người Hà Lan Michaël Dudok De Wit thực hiện năm 2000. Với độ dài 8 phút 30 giây, bộ phim là câu chuyện không lời về tình cha con của một cô gái với người cha đi xa lâu ngày. Bộ phim đã giành Giải Oscar cho phim hoạt hình ngắn năm 2000 cùng rất nhiều giải thưởng khác.
“Father and daughter”– để biết yêu thương là chưa đủ…
(Cho Ba đang nằm trên giường bệnh, và những người cha khác.)
Cách nay hơn một tháng, Lê Thị Hà Tuyên – cô học trò 18 tuổi ở thị xã Tuy Hòa (Phú Yên) – bị tai nạn do nổ bình gas tại phòng trọ học. Cô bị phỏng toàn thân tới 66% và các bác sĩ tiên lượng khó qua khỏi. Ba Tuyên quyết cứu lấy đứa con thương yêu, đã đưa cô vào BV Chợ Rẫy và xin các bác sĩ phẫu thuật lóc da ở hai đùi mình để ghép cho con. Những ngày này, người cha ấy vẫn đang lê lết hai đùi chân đã lóc da rỉ máu để chăm con. Đó là một trong nhiều người cha mà tôi biết.