Tags

Đại bá tâm thần giảng bài ngay tại chỗ.


“Như vậy thì bắt đầu nói từ lúc chỉ có một người ở trong tịnh thất đi.” Yến Tử Khác ăn uống xong, nhận chiếc khăn Yến Thất đưa qua lau miệng, nhét luôn vào trong ngực áo, sải chân đi về phía ngoài cửa.

Sắp bắt đầu rồi! Kiều Nhạc Tử phấn chấn, vội đi ra theo, một lần nữa vào trong tịnh thất.

“Tìm một ngỗ tác.” Yến Tử Khác chỉ một câu đã đuổi ngài ra ngoài tiếp. Ngỗ tác đi từ nha môn đến Thôi phủ thể nào cũng phải mất non nửa canh giờ, Kiều Nhạc Tử đành phải kéo Thôi Đại thiếu gia tới hỏi trong Thôi phủ có bà đỡ nào không. Ở thời cổ đại, đôi khi bà đỡ cũng nhận một số công việc như nghiệm thi cho phụ nữ.

Thôi đại thiếu gia nghĩ thầm khi không ai nuôi bà đỡ trong nhà làm gì chứ. Có sinh con thì cũng phải ra ngoài mời trước, năm ngoái tam thẩm nhà chàng sinh Tiểu Thập còn phải đi thật xa mới mời được bà đỡ kia kìa. Gần đây thật sự không có ai, coi bộ có mời đến thì cũng không thể nhanh hơn ngỗ tác được là bao. Cân nhắc như thế, trong lòng lại đột nhiên nổi lên yêu khí, một ngón tay chỉ vào Yến Thất đang đứng bên kia mặt không cảm xúc, nói: “Có lẽ Yến Tiểu Thất có thể đảm nhiệm, vừa rồi chính đứa nhỏ này đã thay Hà tiểu thư mặc quần áo.”

Kiều Nhạc Tử kinh ngạc: Nha đầu béo này mới có mười hai tuổi, thế mà lại không sợ cái xác ghê như vậy?! Mấy cô nhóc to gan đứng nhìn thì cũng bình thường đi, nó còn dám ra tay! Còn dám làm cả việc phức tạp như mặc quần áo cho thi thể! Ghê thật, trâu bò, quả nhiên là thể béo tâm khoan!

Đủ rồi nha, cái này có quan hệ logic gì với béo chắc. Yến Thất hết nói nổi mà bị Kiều Nhạc Tử vẫy tay kêu đi, Thôi Hi lười biếng mà theo cùng phía sau. Đang chuẩn bị cùng nhau vào tịnh thất, chàng lại bị Thôi Đại thiếu gia ngăn lại, nói nhỏ: “Cậu đi vào làm gì, chốc lát trong đó khám nghiệm tử thi, cởi quần áo lật qua lật lại, hay ho lắm chắc?”

Lật qua lật lại…… Những từ để hình dung bò nướng đá thì đừng có dùng ở đây được không! Kiều Nhạc Tử đứng bên cạnh nghe thấy không khỏi cạn lời.

Cuối cùng trong tịnh thất chỉ còn ba người Yến Tử Khác, Kiều Nhạc Tử với Yến Thất, những người không phận sự còn lại thì hoàn toàn miễn vào.

“Cháu mặc áo quần cho thi thể à?” Yến Tử Khác ngồi xổm bên cái xác ngước mặt lên hỏi Yến Thất.

“Ừm.” Yến Thất gật đầu.

“Giỏi vậy.” Yến Tử Khác nói.

“Ưm.” Yến Thất tiếp tục gật đầu.

“Còn cởi quần áo cho thi thể thì sao?” Yến Tử Khác hỏi.

“Cũng được.” Yến Thất nói.

“Quả nhiên giỏi quá.” Yến Tử Khác nói.

“Ưm.” Yến Thất nói.

Kiều Nhạc Tử ở bên cạnh đã quen cạn lời. Rõ ràng là một chuyện rất nghiêm túc, bị hai bác cháu này nói một hồi nhìn kiểu gì nghĩ kiểu gì cũng y như là tới ăn bò nướng đá vậy. Bộ cuộc đời mấy người không thể nghiêm túc đứng đắn được chút nào hả? Thái độ tử tế ở chung với cái xác không được à? Ông đây còn đang đói bụng nè! Đến tiền tặng lễ còn ăn không lại vốn! Mợ!

Thật ra thì cũng không phải nói là ngỗ tác nam không thể khám nghiệm tử thi cho phụ nữ, nhưng đằng nào thì nạn nhân cũng là quan quyến, hơn nữa Yến Tử Khác và Kiều Nhạc Tử còn không phải ngỗ tác chuyên nghiệp, Hà đại nhân cũng đang ở ngoài cửa, làm gì cũng phải cân nhắc đến cảm xúc của người nhà nạn nhân một chút. Cho nên đành phải để Yến Thất trực tiếp ra tay, Yến Tử Khác và Kiều Nhạc Tử thì quay lưng lại đứng tiến hành chỉ đạo giấu mặt.

“Cởi ra chưa?” Yến Tử Khác liền hỏi.

“Cởi rồi.” Yến Thất nói.

“Kiểm tra thử, trên người ngoài phần bụng ra còn có chỗ nào bị thương không.” Yến Tử Khác nói.

“Trên cánh tay trái có hai chỗ trầy da, trên đùi phải có ba chỗ trầy da, hẳn là bị cây trúc làm. Trong thịt có dằm trúc.” Yến Thất kiểm tra xong, nói.

“Có chỗ nào bị thương nữa không?”

“Hết rồi.”

“Vén tóc ra kiểm tra thử trên da đầu, xem có chỗ nào bị bầm, có lỗ kim không.”

“Không có.”

“Kiểm tra đôi mắt, lỗ mũi, lỗ tai, khoang miệng, xem có vết thương hay dị vật nào không.”

“Trong lỗ mũi và trong miệng có lục bình và nước mũi.”

“Kiểm tra kẽ tay, kẽ chân có vết thương hay dị vật không.”

“Không có.”

“Kiểm tra vùng cấm và hậu môn xem có vết thương hay dị vật không.”

“Không có.”

“……” Kiều Nhạc Tử lại kinh ngạc lần nữa, tên tâm thần Yến Tử Khác này ác đến cỡ nào vậy trời?! Cháu gái mi mới có mười hai tuổi thôi đó! Vẫn còn là con nít mà mi lại đi dạy nó xử ly một cái xác mới vừa đột tử không sợ đứa nhỏ sẽ bị bóng ma tâm lý à?! Người lớn nhà ai lại đi dạy con —— mà lại còn là con gái đi làm những chuyện thế này?! Mi thật sự không sợ cha nó từ biên quan về dùng nỏ liên Yến Tử bắn đầy mặt mi à?!

Mà khùng điên nhất thật ra vẫn là con nhóc mập này nè! Ệt mợ mi đừng có quên mình mới mười hai tuổi thôi chứ! Đừng làm những chuyện không đúng tuổi có được không! Khám nghiệm tử thi sao mi lại không sợ chút nào vậy hả?! Cái giọng còn bình tĩnh thản nhiên hơn xác chết này đến tột cùng là đào tạo thế nào vậy?! Có dám sợ điếng sợ phát khóc sợ vãi đái như con nít bình thường không?! Ông đây còn bị mi làm sợ tiếp xúc với loli luôn có biết không hả?!

Ai tới trị hai tên bệnh thần kinh này có được không?!

Trong lúc Kiều Nhạc Tử điên cuồng lảm nhảm, Yến Thất đã một lần nữa mặc quần áo Hà Nhị tiểu thư xong. Kết quả kiểm nghiệm đã chứng minh, ngoài vết thương chí mạng trên bụng ra, lúc sinh thời Hà Nhị tiểu thư không hề gặp phải tấn công hay thương tích nào khác. 

Kiều Nhạc Tử gãi đầu to suy nghĩ hồi lâu: “Chẳng lẽ vị Hà Nhị tiểu thư này mắc chứng động kinh? Theo ta biết, có một số người sinh ra thì trong cơ thể đã giấu chứng bệnh này, chẳng qua là chưa đến đúng lúc thì sẽ không phát tác mà thôi. Khi phát bệnh cũng không có dấu hiệu gì báo trước.”

Yến Tử Khác chắp tay sau lưng ngửa đầu, không phải vì ngài muốn dùng lỗ mũi nhìn Kiều Nhạc Tử, mà là đang tìm kiếm gì đó trên trần nhà, vừa tìm vừa nói: “Sớm không phát tác trễ không phát tác, cố tình ngay lúc vào tịnh thất lại phát tác, quá trùng hợp, đó là thứ nhất; Dưới hồ có ghim cây trúc, vốn là không hợp lẽ thường, đây là trùng hợp thứ hai; Cây trúc bị vót nhọn đầu, đúng lúc có thể găm vào người nhảy xuống hồ, đó là trùng hợp thứ ba. Ở một chuyện xảy ra quá nhiều trùng hợp, ta thà tin nó đã được thiết kế tỉ mỉ.”

“Ý của ngài là ——” Kiều Nhạc Tử giật mình, “Đây là án mưu sát?”

“Ta cũng không thể chắc chắn,” Yến Tử Khác lại bắt đầu cúi đầu kiếm trên mặt đất, “Ta chỉ không muốn bỏ qua bất kỳ khả năng nào.”

Kiều Nhạc Tử vuốt nọng cằm suy xét một trận, nói: “Nếu như thế, chúng ta cứ giả thiết đây thật sự là một án mưu sát trước, sau đó điều chúng ta cần làm là lật đổ giả thuyết này. Chỉ có hoàn toàn lật đổ nó, mới có thể thực sự bài trừ khả năng này. Một vụ án giết người đơn giản chỉ cần có gây án thời gian, địa điểm gây án, động cơ gây án, phương pháp gây án. Trong đó, thời gian và địa điểm gây án đã rất rõ ràng; còn về phần động cơ, e còn phải hỏi những người có quen biết với nạn nhân mới có thể bắt được dấu vết để lại. Còn phương pháp gây án, nếu nói mục tiêu là dùng cây trúc vót nhọn dưới hồ nước để giết người, thì hung thủ đã làm như thế nào để khiến Hà Nhị tiểu thư tự mình nhảy xuống nước? Nhưng nếu sự việc lần này thật sự là một vụ án giết người, thì hung thủ cũng chỉ có thể là nàng ta —— Thôi Mỹ Lâm.”

Nói đến đây, Kiều Nhạc Tử hỏi Yến Thất: “Thôi Mỹ Lâm có từng thể hiện ra điều gì khác biệt với nạn nhân so với những người khác không?”

Hỏi xong ngài mới bất giác sửng sốt: Câu này hỏi một đứa nhỏ mười hai tuổi làm gì, nó nhìn ra được cái rắm.

Liền thấy Yến Thất lắc đầu: “Không có, Lâm đường tỷ đối xử với mọi người như nhau.”

Lời con nít nói không đủ tin, Kiều Nhạc Tử cũng không để ý đến câu trả lời của Yến Thất, một lần nữa chìm vào dòng suy nghĩ.

Yến Tử Khác rảo bước đến trước bồn cầu, đứng quay lưng lại, giống như đang tái hiện tình cảnh lúc Hà Nhị tiểu thư đi vệ sinh. Nếu như ngồi trên bồn cầu, thì mặt của nàng ta sẽ quay về phía cửa ra vào phía Đông, ngoài cửa là hành lang. Lúc ấy cô nha hoàn đi đổi nước vừa mới đi, trong tay bưng chậu. Cô ta đi ra cửa, đặt bồn xuống, quay người, kéo cửa tịnh thất lên, sau đó tránh đi, chuẩn bị qua cách vách đổi nước. Vừa mới kéo cửa phòng cách vách ra, Hà Nhị tiểu thư đã hét lên trong tịnh thất……

Cửa.

Yến Thất nhìn về phía cánh cửa tịnh thất. Khung cửa làm bằng gỗ, sơn màu đen, ván cửa thì làm từ giấy vừa dày vừa cứng, trên giấy vẩy mực loang lổ bất quy tắc. Lúc tán gẫu Lâm đường tỷ còn từng khoe với mọi người về sáng ý này, nói “Rất có cảm giác ‘Xuân âm bát mặc nhân sầu toạ, bả vũ ty, khiên hạ xuân tuyết như ma’ [1].” Tất cả tường ở Ánh Hồng hiên đều dán thứ giấy vẩy mực này, ngoài ra còn treo một tấm màn cuốn bằng trúc tía.

Yến Tử Khác đi qua, thả tấm màn trúc đó xuống. Màn trúc được cuộn lên như cửa cuốn, giữ cố định bằng một cái móc nhỏ, sau khi thả xuống có thể dài chấm đất, nhưng phía trên lại vẫn còn thừa một đoạn. Những tấm trúc rộng chừng một ngón tay, khoảng cách giữa hai tấm cũng rộng chừng một ngón tay. Trên mành cũng không có cái gì có thể khiến người ta đột nhiên phát điên nhảy loạn.

Sau đó hai người Yến Tử Khác và Kiều Nhạc Tử gần như đem từng tấc tịnh thất đều kiểm tra tỉ mỉ một lượt, kết quả lại không thu hoạch được gì. Trong lúc này, người mà Kiều Nhạc Tử phái đi cuối cùng cũng gọi được đám đệ trong nha môn ngài đến, có sư gia [2], có nha sai [3], có ngỗ tác. Vì không kinh động đến khách khứa Thôi phủ, cả đoàn đều lén lút mò vào từ cửa sau, nương theo bóng đêm lẻn vào Ánh Hồng hiên. Ai nấy đều thật khó chịu, rõ ràng chúng ta đều là người chấp pháp, làm gì mà cứ như đang tới tiến hành phạm tội!

Mọi người các ty các chức đều mau chóng bắt tay vào việc. Người đông dễ làm việc, cả đội bắt đầu lục soát toàn bộ Ánh Hồng hiên, hồ nước càng là mục tiêu hàng đầu. Tiêu tiểu thư và Trương tiểu thư vừa mới được người lớn đón về giờ lại bị đem đến tiếp tục hỏi, nhóm năm sáu bảy và Thôi Hi cũng cùng nhau ở lại chờ lấy lời khai.

Bên này ai nấy khí thế ngất trời, tiệc tối ở đằng trước thì cũng đã bắt đầu từ lâu. Thôi Đại lão gia và Thôi Đại thiếu gia túm Thôi phu nhân không biết vì sao cứ lưu luyến không rời rời khỏi Ánh Hồng hiên, ra nhà trước đón tiếp khách khứa như thường lệ, cũng không biết đã tìm cớ gì nói mấy đương sự đây không thể dự tiệc được.

May mà Thôi gia cũng không định để mấy người này chết đói, đặc biệt phái mấy bà cô cẩn trọng đến phòng bếp múc vài món ăn lại đây bày một bàn nhỏ cho mọi người. Thôi Hi chỉ đích danh lấy mấy món mà Yến Thất thích. Bọn họ cứ ngồi trên sàn trà thất, mỗi người một tâm sự mà yên lặng ăn cơm. Đến phiên ai đi lấy lời khai thì người nấy liền qua cách vách nghe thẩm.

“Nói thì rốt cuộc vì sao chị ấy lại muốn ở lại nhà mấy người thế?” Võ Nguyệt với Thôi Hi đã hơi thân một chút, giờ đang lén lút chỉ vào Lâm đường tỷ hỏi nhỏ.

“Đường thúc tôi vào kinh làm việc, chị ấy đi theo lại đây, cho nên ở tạm lại nhà chúng tôi trước.” Thôi Hi nhẹ nhàng đáp.

Nói vậy vẫn là còn nhẹ. Trên thực tế, vị Lâm đường tỷ này gần như đã lì lợm la liếm theo cha mình vào kinh. Cha nàng vào kinh là để buôn bán, nàng liền quậy đòi vô kinh giải sầu. Dù sao thì với tính cách quái đản của nàng, thuyết phục cha mình đồng ý cho đi theo có lẽ cũng không phải là việc gì khó. Vào đến kinh thì cha nàng phải đi làm việc chứ, đâu thể mang theo nàng mọi lúc mọi nơi, mới để nàng ở tạm lại Thôi phủ. Vừa vào Thôi phủ một cái nàng ta liền bắt đầu nhảy nhót lung tung, vung tay múa chân không thôi. Người nhà họ Thôi gia dù có không thích cô họ hàng này thì cũng không thể nhiều lời, đằng nào thì……

Võ Nguyệt cũng chỉ cảm thấy người Lâm đường tỷ này quá trẻ con, ở nhà người khác mà còn không chịu ở yên một chỗ, gây rối khắp nơi. Xem đi, giờ không phải đã quậy ra hậu quả rồi đấy thôi?

Thôi Hi lười bàn về Lâm đường tỷ, chỉ ngả người tựa vào lồng sưởi [4] chợp mắt. Bên dưới chiếc lồng sưởi này đương nhiên không phải chậu than, mà là lư hương, trong lư đang đốt huân cơ hương, sách《 Động minh ký 》có nói: “Nếu dùng để hun da thịt xương cốt, đến già không bệnh.”

“Mệt thì sang cách vách nghỉ ngơi một chút đi nè.” Yến Thất nói với chàng.

“Đã nói tôi hết bệnh lâu rồi.” Thôi Hi nói.

“Nhưng sắc mặt anh không tốt lắm, vàng hết rồi kìa.” Yến Thất nói.

“Thế à? Lấy gương lại tôi coi thử.” Thôi Hi ngồi thẳng người dậy, nhận từ Yến Thất chiếc gương đồng mà chàng tặng cho cô lúc nãy soi thử,“Là ánh đèn thôi.” Nói rồi giơ chiếc gương lên trước đèn, lập tức liền có hoa văn hiện lên trên tường đối diện.

“Thật kỳ diệu.” Yến Thất nói.

“Chiếc gương thần này tôi làm hơi khác với những gì trong sách cổ,” Thôi Hi vừa nói vừa xoay chiếc nút đằng sau gương, hoa văn trên tường thế mà cũng thay đổi theo, “Cái này của tôi có thể chuyển động được, hoa văn cũng có thể thay đổi giống như đèn kéo quân.”

“Ừ, cái này của anh còn tuyệt hơn, gương thần bản nâng cấp.” Yến Thất khen.

“Bản nâng cấp là cái gì?” Thôi Hi hỏi, nhưng cũng không chờ Yến Thất trả lời. Dù sao từ nhỏ đến lớn đứa nhỏ này thường xuyên thốt ra những lời lạ lùng quái dị, chàng cũng thành quen.

Hai người ngồi trước ánh đèn cùng chơi đùa chiếc “gương kéo quân” này, vừa xoay nút vừa nhìn hoa văn trên tường, đến mức Võ Nguyệt cũng thò qua chơi theo. Nha sai phụ trách giám thị đương sự ở trà thất cũng hết nói nổi: Rốt cuộc thì cả đám đều vẫn còn là con nít, mới chết người không bao lâu đã quên sợ hãi bắt đầu chơi đồ chơi rồi.

Hoa văn ánh sáng tranh sáng tranh tối chiếu lên trên vách tường, không ngừng thay đổi hình dạng. Yến Thất nhìn một hồi bỗng nhiên đứng dậy, làm Võ Nguyệt giật mình: “Sao thế?”

Yến Thất nhìn sang Lâm đường tỷ đang ngồi bên cạnh cửa thất thần nhìn bóng tối bên ngoài. Từ khi Hà Nhị tiểu thư xảy ra chuyện nàng ta vẫn cứ khóc mãi, bây giờ nước mắt đã cạn khô, trên mắt và mũi vẫn còn ửng đỏ, trong đôi mắt dại ra lại dường như tiết lộ một sợi đau thương.

“Tôi đi tìm đại bá.” Yến Thất không hề do dự, từ trà thất đi qua tịnh thất.

Trong tịnh thất chỉ còn một mình Yến Tử Khác. Nha dịch đã kết thúc lục soát hiện trường, thi thể của Hà Nhị tiểu thư vẫn còn đang nằm tại chỗ. Yến Tử Khác hai tay ôm trước ngực, tựa vào cửa giấy nhìn ra hồ nước đứng trầm ngâm. Thấy Yến Thất gõ cửa bước vào, ánh mắt hơi loé, dường mang theo tia cười, lại vẫn đứng bất động tại chỗ, chỉ nói: “Biết ta ở đây?”

“Ừm.” Yến Thất bước vào, tiện tay kéo cửa đóng lại.

“Ăn no chưa?” Đại bá nàng liền hỏi.

“No rồi.”

“Ăn cái gì rồi?”

“……” Giữa hai người kẹp một cái bồn cầu và thi thể tám những đề tài này thật sự thích hợp ư……

Thảo luận vài câu về những món Yến Thất đã thưởng tối nay, cuối cùng đại bá nàng mới trở về chuyện chính: “Có cái gì muốn nói với ta?”

Yến Thất quay đầu nhìn tấm vách giấy sau lưng, chỉ vào tấm màn trúc cuốn trên đó: “Đại bá giúp cháu kéo nó xuống dưới đi.”

Yến Tử Khác đi tới, cánh tay dài duỗi ra liền tháo móc câu màn trúc, kéo xuống dưới túm một đoạn, đặt vào trong tay Yến Thất. Ngài không hề hỏi Yến Thất nguyên do, cứ ôm cánh tay đứng bên cạnh nhìn nàng.

“Đi đứng trước bồn cầu.” Yến Thất chỉ huy đại bá.

Đại bá nàng liền nghe lời mà đi qua đứng trước bồn cầu.

Yến Thất nghiêng người sang một bên, lộ ra một mảng vách cửa giấy lớn, bàn tay vẫn cầm móc câu màn trúc, sau đó, kéo xuống.

[1] Mùa xuân vẩy mực người ngồi buồn, nắm mưa bụi, dắt xuống tuyết mùa xuân tuyết như xay. (dịch đại)

[2] Sư gia: Điều tra viên, người hiến kế, thư ký.

[3] Nha sai: Cảnh sát.

[4] Lồng sưởi:

Chương 44