Tags

Thà xách giày cho người thông minh, chứ không để kẻ hồ đồ hầu hạ.


Hỏi sơ Thôi Đại thiếu gia vài câu, Kiều Tri phủ đứng lên, nói với Hà đại nhân trước: “Xin Hà huynh nén đau thuận biến, việc này ngô ắt sẽ hỏi cho minh bạch, chỉ là…… Trước khi hỏi rõ nguyên do, lệnh ái…… còn cần phải tạm thời ở lại đây.”

Hà đại nhân tốt xấu gì cũng là nhân viên trực thuộc Đại Lý tự, đương nhiên biết rõ quy trình bên trong, cũng gật đầu đồng ý. Nhưng ngài lại không nỡ tiếp tục nhìn xác con gái, quay người bước nhanh ra ngoài.

Kiều Tri phủ bước vào trà thất một giây liền hết chỗ nói: Sao lại là cô béo nhà Yến Tử Khác nữa?! Sao ở đâu cũng có cô nàng vậy?! Không đúng, chính xác là sao cô nàng ở đâu thì chỗ đó cũng xảy ra án mạng vậy?! Đứa nhỏ này đúng là bị sao chổi bám vào người phải không?!

Vô nghĩa, mi cho là Thám tử lừng danh Conan dựa vào cái gì mà chế được hơn tám trăm tập [hơn 1150 tập rồi].

Yến Thất và mọi người cùng hành lễ với Kiều Tri phủ, Yến Tử Khác đang bước vào. Yến Tử Khác lướt nhìn qua nàng, không nói lời nào, chỉ đứng một bên nghe Kiều Tri phủ hỏi chuyện mọi người, mãi đến khi nhắc đến những cây trúc dưới hồ nước.

“Vì sao phải găm nhiều cây trúc dưới đáy hồ như vậy?” Người được Kiều Tri phủ hỏi chính là Lâm đường tỷ. Mọi việc sửa sang ở Ánh Hồng hiên đều do cô tự ý quyết định.

“Bởi vì……” Lâm đường tỷ khóc đến khàn cả giọng,“Bà đồng kia nói, vì dưới Ánh Hồng hiên có long khí, con rắn đen đó là hóa thân của rồng, đây là nơi đất lành hiếm có. Nếu găm cây trúc dưới đáy hồ thì sẽ tượng trưng cho ‘cây cột’, cho rồng leo lên là sẽ thành ý nền tảng vững chắc. Găm tổng cộng 33 cây trúc, tượng trưng cho 33 tầng trời. Long khí men theo thân trúc rỗng, thẳng tiến một đường là có thể hóa thành tường long [rồng may mắn], từ 33 tầng trời tầng tầng lớp lớp bảo vệ Thôi phủ…… Hức hức…… Tôi thật sự…… thật sự chỉ có ý tốt…… Muốn xin ít may mắn…… Nào có ngờ…… Có ngờ lại thành thế này……”

Nghe vậy, ai nấy cũng hết lời để nói. Thầy bà vốn kiếm tiền bằng việc lừa dối người ta, đến nhà bá tánh bình thường thì không có việc gì cũng sẽ nói cho thành có, hù người ta bỏ tiền tiêu tai. Còn hễ tới nhà quan lại, phú hộ, có chuyện gì cũng sẽ nói thành không hết, dỗ người ta xem chuyện tốt thành càng tốt, tiêu tiền mua cát lợi —— bà ta làm sao dám nói có chuyện gì, chọc giận nhà quan một cái thì một đầu ngón tay cũng có thể đè chết bà ta ngay. Con người ai cũng muốn nghe lời êm tai, bà đồng kia hẳn là đã biết trước ngày sinh của Thôi lão thái gia sắp đến. Ngay thời điểm này, bà ta nào dám nói những lời không may mắn, đương nhiên là phải trổ hết tài năng uốn lưỡi làm sao cho người ta vui sướng xì tiền ra thôi.

Không thể trách Lâm đường tỷ tin lời bà đồng kia răm rắp, thời đại này mấy ai không mê tín? Đổi lại là nhà người khác, e rằng cũng sẽ làm theo lời bà đồng nói mà thôi, đằng nào thì cũng có ai ngờ sẽ có người nhảy xuống hồ nước đâu.

“Găm trúc thì găm trúc, tại sao còn phải vót nhọn đầu trúc chứ?” Kiều Tri phủ thở dài. Với những người đàn bà phụ nữ ít học chỉ ru rú trong nhà thế này, ngài cũng cảm thấy rất bất lực.

Lâm đường tỷ vừa hoảng sợ, bất lực vừa tức giận mà khóc: “Tôi làm sao biết kia bọn nô tài ngu ngốc như thế chứ! Tôi nói đem đầu cây trúc vót nhọn hết đi, là để tiện găm xuống đáy ao bùn! Kết quả bọn họ lại vót nhọn hết cả hai đầu cây trúc luôn!”

Thôi Đại thiếu gia đứng bên cạnh nghe thấy, suýt nữa thất lễ phì cười: Cái này mẹ nó thật đúng là chủ ngu gặp tớ ngốc, xem đã làm ra những chuyện gì đây!…… Từ từ, trong phủ chúng ta lại có người hầu ngốc như vậy ư? Mai mốt tra ra bán hết đi đi! Đúng là được việc thì ít, hỏng việc thì nhiều!

Kiều Tri phủ đành phải thở dài tiếp, một kẻ ngu xuẩn phạm sai lầm, lại liên lụy một người vô tội phải mất mạng. Vậy nên mới nói, thà đi xách giày cho người thông minh chứ không để kẻ hồ đồ hầu hạ. Có khi vô duyên vô cớ bị kẻ hồ đồ này hại chết lại còn không thể nào truy cứu, ai bảo người ta chỉ là có ý tốt mà thôi.

Lâm đường tỷ làm như vậy, thậm chí còn khiến người ta không dễ định tội. Phán tội ngộ sát? Nhưng cô ta không hề trực tiếp can thiệp hay ảnh hưởng đến hành vi của nạn nhân; nhưng hành vi nhảy hồ của nạn nhân cũng thật sự không phải là một hành vi tự nhiên bình thường. Điều này giống như có người quăng một cây đinh vào thùng thức ăn thừa, sao biết được sẽ có người không đến bàn ăn ăn cơm đàng hoàng mà lại qua chỗ đồ thừa để ăn, cuối cùng nuốt phải đinh bị đâm chết. Nhảy hồ và ăn thức ăn thừa, bản chất hai việc này đều là những hành vi khó tưởng.

Nếu như thực sự muốn truy cứu thì cũng chỉ có thể phạt Lâm đường tỷ —— đứa nhỏ này tên Thôi Mỹ Lâm —— một vạn lượng bạc làm bồi thường dân sự, nhiều nhất là ngồi tù một năm mà thôi —— Nhưng cô bé này là thân thích của Thôi lão thái gia, nếu Thôi lão thái gia chịu làm người bảo lãnh, ngay cả một năm tù này cũng không cần phải đi.

Hà đại nhân nãy giờ vẫn luôn yên lặng lắng nghe. Ông cũng hiểu rõ điều lệ định tội và cân nhắc mức hình phạt, lúc này ngoài thay con gái quá cố nhận xui xẻo ra, ông cũng còn lý do gì tiếp tục truy cứu Thôi Mỹ Lâm đâu. Chẳng qua, ông vẫn không thể nào hiểu được: “Đang êm đẹp, vì sao Thục Viện lại nhảy xuống hồ nước? Chẳng lẽ là có ai đã nói gì kích thích nó?” Thục Viện là khuê danh của Hà Nhị tiểu thư.

Đây cũng là điều đáng ngờ khó hiểu duy nhất trong sự kiện lần này. Kiều Tri phủ liền cho những người có mặt ở đây lúc đó kể lại chi tiết tình hình lúc ấy lại một lượt. Khi nói đến con rắn đen khổng lồ kia, Yến Tử Khác im lặng nãy giờ đột nhiên ngắt lời hỏi Thôi Mỹ Lâm: “Con rắn kia rốt cuộc lớn đến cỡ nào?”

Thôi Mỹ Lâm ậm ừ khóc lóc vài tiếng, cuối cùng khàn khàn nói: “Là một con rắn to bằng cánh tay, tôi…… Tôi nói khuếch đại một chút.”

Khuếch đại lên thì cũng bình thường, rất nhiều người thích nói quá lên khi tám chuyện, nhưng việc này…… hình như cũng không liên quan gì đến cái chết của Hà Nhị tiểu thư thì phải? Kiều Tri phủ ngó Yến Tử Khác một cái, không biết tên xà tinh này có phải là vì nghe nói có đồng loại nên mới cảm thấy hứng thú đến vậy không.

Chờ mọi người kể hết mọi chuyện xong, Kiều Tri phủ mới nói: “Chiếu theo lời các vị tiểu thư nói, Hà Nhị tiểu thư vào tịnh thất xong thì chỉ một lát sau liền kêu lên sợ hãi, sau đó đột ngột nhảy xuống hồ. Trước khi đi tịnh thất cảm xúc còn rất ổn định, nguyên nhân gì đã khiến nàng ta chỉ trong chốc lát đã cảm xúc hỗn loạn, bất chấp mọi thứ nhảy vào trong hồ?”

Mọi người đương nhiên trả lời không được, Kiều Tri phủ liền nhờ Thôi Đại thiếu gia kêu hết tất cả nha hoàn đang trực ở Ánh Hồng hiên lúc đó tới, sau đó hỏi lại tình hình khi ấy. Vì trong phủ đang bày tiệc, hơi thiếu người hầu, ở Ánh Hồng hiên chỉ có hai nha hoàn Thôi phủ hầu hạ. Một người phụ trách nghe sai khiến trong trà thất, người còn lại phụ trách nấu nước, pha trà, làm việc vặt.

Khi xảy ra chuyện, cô nha hoàn làm việc vặt kia đang hầu hạ trong tịnh thất: “Khi Lâm cô nương ra tịnh thất, nô tỳ liền đi vào thêm tro thơm, sau đó Hà Nhị cô nương liền đi vào. Nô tỳ bưng bồn rửa mặt đi ra, sang cách vách đổi nước. Mới kéo cửa ra liền nghe thấy Hà Nhị cô nương thét to trong tịnh thất, nô tỳ hoảng đến mức vội vàng đặt chiếc bồn xuống đi mở cửa tịnh thất, đúng lúc thấy…… Thấy cửa Tây đối diện đã bị kéo ra, nước dưới hồ bắn lên tung toé. Hà Nhị tiểu thư đã biến mất……”

Đôi mày chữ bát của Kiều Tri phủ càng nhíu chặt hơn: “Từ tịnh thất đi qua cách vách chỉ ngắn ngủn bảy, tám bước chân, ngay cả thời gian đếm từ một tới mười cũng không có. Chỉ mấy nhịp ngắn ngủi như vậy,  Hà Nhị tiểu thư lại hoàn toàn thay đổi cảm xúc, hoảng sợ nhảy hồ, việc này quả thực là không thể tưởng! Đến tột cùng chỉ vài bước ngắn ngủi này, trong tịnh thất kia đã xảy ra điều gì?”

Ông vừa suy tư vừa đi từ trà thất qua bên tịnh thất, Hà đại nhân cũng theo phía sau. Yến Tử Khác lại không nhúc nhích, chỉ vẫy tay gọi Yến Thất đến trước mặt, xoa đỉnh đầu, bẹo má thịt, sau đó đưa cho nàng một miếng bánh sữa bọc giấy dầu.

Thôi Đại thiếu gia đứng bên cạnh thấy, khóe miệng giật giật: Mợ nó đến nhà người ta ăn tiệc còn lấy đem về nữa à?! Món bánh sữa này rõ ràng trà bánh đãi khách lúc xem kịch!

Nhìn Yến tiểu béo miệng mũm mĩm nhai nuốt ngon lành, Thôi Đại thiếu gia cảm thấy Yến Tử Khác giống như đang cho cún cưng nhà mình ăn.

Hai bác cháu này cũng vô tâm quá, bên kia còn có người chết kia kìa, bên này lại bắt đầu ăn rồi.

“E là tiệc tối hôm nay không ăn được rồi.” Thôi Đại thiếu gia nghe thấy Yến Tử Khác nói với Yến Thất. Sau đó liền thấy Yến Thất ngừng miệng, cầm miếng bánh sữa còn lại bẻ hơn phân nửa, đưa cho đại bá mình:“Bác cũng dằn bụng.” Đại bá cô cũng cầm thật, hai bác cháu đứng đó không coi ai ra gì mà cùng ăn bánh sữa, ai nấy miệng đều dính đầy vụn bánh.

Thôi Đại thiếu gia rất muốn cào tường: Người họ Yến ai cũng bị khùng hết hả!…… Hửm? Tiểu Tứ, cậu làm gì đó?! Đừng có thò lại gần chứ! Đừng có chia bánh với hai kẻ khùng kia!…… Đậu má! Ăn! Nó ăn thiệt kìa! Đệ đại bất trung lưu [1], đúng là! Mới bây nhiêu mà khuỷu tay đã bắt đầu quay ra ngoài rồi, chẳng lẽ thật sự tính sau này đến nhà họ Yến ở rể hay sao?!

Bên này mới ăn hết bánh sữa, chúng bạn cùng điên đang mò khắp nơi kiếm nước trà uống thì thấy Kiều Tri phủ đã trở về từ tịnh thất, nói với bệnh nhân kinh niên: “Ta đã hỏi kỹ rồi, khi xảy ra chuyện chung quanh Ánh Hồng hiên không có ai khác. Cho dù là có, cũng không thể nào cách một hồ nước tiếp xúc đến Hà tiểu thư trong tịnh thất. Bên trong Ánh Hồng hiên ngoài vài vị đương sự đây ra thì cũng không còn ai khác. Có nghĩa là, khi chuyện xảy ra cả tịnh thất lẫn hướng hồ nước phía tường Tây đều không có người nào. Cho nên, loại trừ khả năng có người tấn công Hà tiểu thư. Nói cách khác, Hà tiểu thư đã tự mình nhảy vào hồ nước.”

Yến Tử Khác bưng chung trà đi đến cạnh tường Tây trà thất. Nói là tường Tây, kỳ thật cũng y như tịnh thất, mặt tường này cũng được thiết kế thành cửa kéo vì phía Tây chính là rừng đào, đương nhiên phải có thể mở rộng cho người ta ngắm cảnh. Ngoài cửa đêm đã sâu, trăng sáng mới lên, chiếu xuống mặt hồ lại hầu như không thấy ảnh ngược. Nguyên nhân chỉ là vì nước trong hồ thật sự là không sạch sẽ cho lắm, đặc sệt như nước sơn. Ngay cả ban ngày có đứng bên bờ hồ ngóng xuống, cũng gần như rất khó phát hiện ra những cây trúc đang dựng thẳng lên.

Đương nhiên, những người thị lực tương đối cầm thú như Yến Thất thì không tính.

Yến Tử Khác nhìn về phía rừng đào, còn chưa kịp thấy gì đã nghe Yến Thất nói một câu: “Trước khi xảy ra chuyện không có ai tiếp cận Ánh Hồng hiên từ hướng này.”

“À.” Yến Tử Khác quyết đoán thu hồi ánh mắt, quay người nhấc chung trà lên nhấp một ngụm.

“À?” Tiếng này thì lại là Kiều Tri phủ, đôi mắt đậu đen sắc bén nhìn thẳng vào Yến Thất, “Thất tiểu thư, làm sao cô bảo đảm được lời mình vừa nói?”

“Mắt tôi tỏ.” Yến Thất nói.

“……” Này mà là bảo đảm gì chứ! Kiều Tri phủ cũng không còn gì để nói. Chỉ là mấy lời con nít mà thôi, tên thần kinh Yến Tử Khác cư nhiên lại tin không chút nào do dự. Cho dù đôi mắt có tốt biết mấy thì chẳng lẽ trong lúc cô ở Ánh Hồng hiên có thể bất động nhìn chằm chằm hướng đó không chớp mắt chắc?! Thế nào cũng sẽ có khi không để ý chứ!

“Mặt tôi ở ngay hướng đó.” Giống như nhìn ra suy nghĩ của Kiều Tri phủ, Yến Thất bổ sung một câu.

Kiều Tri phủ nửa tin nửa ngờ, nhưng trước khi xảy ra chuyện bao nhiêu người đều đang ngồi trong trà thất ngắm hoa. Cho dù có ai mang lòng gây rối thì tuyệt đối cũng sẽ không chọn ra tay trong một thời điểm như vậy. Làm sao y có thể bảo đảm trong ngần ấy người sẽ không có một, hai người nhìn thấy mình?

“Vậy thì rất kỳ lạ,” Đôi mày chữ bát của Kiều Tri phủ lại nhíu thành góc nhọn, “Đến tột cùng là vì cái gì mà lại khiến cho một người hoảng sợ nhảy xuống hồ? Ta vừa mới xem bên trong bồn cầu, tro thơm trong đó vẫn khô. Cô bé mới vừa rồi nói, Thôi tiểu thư đi vệ sinh xong cô liền vào trước thêm tro thơm, rồi sau đó Hà tiểu thư mới bước vào. Nếu tro thơm còn khô, có nghĩa Hà tiểu thư thậm chí còn chưa đi vệ sinh đã vì chuyện gì đó mà hoảng sợ…… Nhưng như thế thì sao? Từ khi cô bé đóng cửa đi ra ngoài đến khi xảy ra chuyện, nhiều lắm cũng chỉ mấy hơi thở mà thôi. Trong tịnh thất không có ai, ngoài tịnh thất trừ cô nha hoàn thì cũng không có người khác. Lúc ấy cô nha hoàn còn lại cũng đang xách ấm trà từ trà thất đi ra, hai đứa đều có thể làm chứng cho nhau, các vị tiểu thư trong phòng cũng có thể chứng minh cho hành vi của hai người họ lúc ấy. Đặt tất cả manh mối đã biết bên cạnh nhau cũng đủ chứng minh rằng —— khi xảy ra sự việc, trong tịnh thất chắc chắn chỉ có một mình Hà tiểu thư!”


[1] Câu gốc là “Nữ đại bất trung lưu”, nghĩa là “Con gái lớn rồi thì không thể giữ mãi trong nhà” (phải gả đi). Câu trong bài là “Em trai lớn thì không giữ trong nhà được nữa”.

Chương 43


Mém dịch “Tiểu Tứ” thành “Bé Tư”.