Tình trạng tử vong nằm ngoài dự đoán.
Trong lúc Yến Thất đang giúp Hà Nhị tiểu thư mặc quần áo, tất cả phái nam đều phải chờ ngoài cửa tịnh thất. Thôi Hi vốn định vào cho Yến Thất có bạn, lại bị Thôi Đại thiếu gia ngăn cản, nguyên văn là: “Đến lúc đó nhấc chân cái xác lên mặc quần, bì bà bì bạch, cậu không ngại chẳng lẽ Tiểu Thất không ngại ư?”
Mẹ nó cái gì “bì bà bì bạch” hả! Đừng ép người ta tưởng tượng có được không! Đám đàn ông ở đó đều cạn lời tập thể.
Đến khi Yến Thất từ tịnh thất bước ra, Tự thừa Thái Bộc tự Tiêu đại nhân đã một tay xách rượu xuân ngự cống một tay xách khuê nữ nhà mình đi về, Hữu Tham nghị Thông Chính ty Trương đại nhân cũng ngực nhét kỳ phổ lưng cõng con gái ngất xỉu đi rồi. Hơn nữa, cả hai vị đại nhân đều vỗ ngực đảm bảo sẽ cưỡng chế thiên kim nhà mình tuyệt đối khoá miệng về việc này.
Ngay sau đó, phụ thân nạn nhân Hà Nhị cô nương, Tự phó Đại Lý tự Hà Sinh Dụ và phu nhân cũng lập tức vội vàng chạy đến. Sau lưng họ còn đi theo Thôi đại nhân, phụ thân của Thôi Đại thiếu gia và Thôi Hi, Công bộ doanh Thiện thanh lại Ty chủ sự [1], Thôi Thuần Nhất.
“Con ta đang ở nơi nào?” Hà phu nhân run giọng hỏi, có phần lảo đảo đứng không nổi, được nha hoàn bà tử bên cạnh vội vàng đỡ lấy.
Thôi Đại thiếu gia lại đè nhỏ giọng nói với Hà đại nhân: “Vẫn là chớ để phu nhân vào trước thì tốt hơn, chỉ e bà sẽ không chịu nổi.”
Hà đại nhân liền lệnh đám nha hoàn đỡ Hà phu nhân sang phòng bên cạnh chờ tạm, được Thôi đại nhân bầu bạn, hai người bước vào tịnh thất. Sau một lúc lâu, Thôi đại nhân đi ra trước, túm con lớn nhà mình trốn vào một góc truy hỏi: “Sao lại chết thảm nhường này?”
“Dưới hồ nước găm quá trời gậy trúc nhọn.” Thôi Đại thiếu gia nói.
“Găm mấy thứ đó làm gì?” Thôi đại nhân hỏi.
“Thế thì phải hỏi Lâm đường muội.” Thôi Đại thiếu gia nhắc tới người này với sắc mặt tối tăm. Vị này sống trong phủ không bao lâu, lại làm cả nhà từ trên xuống dưới gà bay chó sủa. Mấy ngày trước lại còn gọi bà đồng vào trong nhà lập đàn, chuyện này mà truyền ra ngoài thì há chẳng thành trò cười cho quan lớn quan bé khắp kinh đô ư!
“Lâm Nhi đâu?” Thôi đại nhân nhìn chung quanh, “Xây nhà sàn làm gì có chuyện găm trúc xuống nước, tưởng nền nhà là để làm gì? Cần phải cắm thêm trúc chắc?”
“……” Trọng điểm không đúng cha ơi!
Thôi đại nhân hành nghề xây sửa công trình, nói ba câu không rời nghề chính.
“Sao Tiểu Tứ Nhi cũng ở đây?” Thôi đại nhân nhìn thấy một đứa con khác của mình đang lười biếng đứng tựa vào cửa trà thất đánh ngáp.
Thôi Đại thiếu gia than một tiếng. Lão cha nhà mình đầu óc đơn giản, một lòng một dạ dồn hết vào sự nghiệp Công bộ, hoàn toàn chẳng có năng khiếu về mặt luồn lách đẩy đưa, hại con trai trưởng anh đây ngày nào cũng vì cái nhà này mà rầu thúi ruột. Bây giờ cha anh đi theo tới đây mà cũng không nắm được trọng điểm, còn phải liên tục đề phòng vị này đừng nói lung tung trước mặt Hà đại nhân.
“Cha, ngài vẫn nên sai người mời mẹ con đến đi, để bà khuyên giải an ủi Hà phu nhân một chút. Việc này tuyệt đối không thể bị tuồn ra trong ngày hôm nay, nếu không sinh nhật này của tổ phụ sẽ bị……” Thôi Đại thiếu gia nhắc nhở ông bố nhà mình.
“Nói đúng nói đúng,” Thôi đại nhân vội đáp, lập tức phái người đi tìm bà xã, “Mẫu thân con đang ở bên Yến Đại nhân kìa.”
“…… Hả?!” Thôi Đại thiếu gia cảm thấy hình như có gì không đúng, lão cha ngài có chắc không nói thiếu chữ “một” không? Là Yến đại nhân không phải Yến phu nhân?
Đang định hỏi kỹ, bỗng thấy Hà đại nhân đã bước ra tịnh thất, sắc mặt nặng nề nghi hoặc. Ông quay qua chắp tay với Thôi đại nhân, Thôi đại nhân ngược lại vẫn chưa quên nói một tiếng “Xin chia buồn”. Hà đại nhân than một tiếng, nói: “Sống chết có số, việc đã đến nước này, buồn bã cũng không ích lợi gì. Chẳng qua…… Ta muốn biết đến tột cùng là con bé đã rơi xuống hồ nước như thế nào? Nó không ngốc cũng không điên, hôm nay khi đến quý phủ còn phấn khởi hào hứng, tại sao lại vô cớ trầm mình?”
Thôi Đại thiếu gia ước gì chuyện này có thể kéo dài càng lâu càng tốt, tốt nhất là kéo đến khi yến tiệc đằng trước tan hết, khách khứa về nhà. Thấy Hà đại nhân hỏi như vậy, chàng lập tức mời ông đi qua trà thất: “Khi xảy ra sự việc, xá đệ và các vị tiểu thư đều đang ở đây. Nếu Hà đại nhân có nghi vấn gì cũng có thể tìm bọn họ hỏi cho rõ.”
Hà đại nhân quả thực đi theo đến trà thất. Thôi Đại thiếu gia quay đầu nhỏ giọng dặn cha mình: “Ngài đi ra đằng trước đi, chào hỏi khách khứa một tiếng. Lấy đại cớ gì nói Hà đại nhân không thể tham gia tiệc tối, tránh người khác thắc mắc.”
“Được được được.” Thôi đại nhân trước nay nghe lời con răm rắp, nhanh như chớp ra phía trước hoàn thành nhiệm vụ.
Hà đại nhân bên này còn chưa hỏi ra chuyện gì, bỗng nghe trên hành lang truyền đến một trận tiếng bước chân, nghe ra là đi về phía tịnh thất. Trong tịnh thất, mấy tên người hầu Hà phủ đang nhặt xác cho Hà Nhị tiểu thư, chợt thấy lục đục chen vào vài người nữa. Người cầm đầu mặc áo gấm xanh đậm viền thêu chỉ vàng [2], mặt như trăng sáng, mắt như sao trời, giơ tay nhấc chân gian đều vô cùng tao nhã, chỉ có điều vừa mở miệng ra là những câu điên cuồng: “Khúc lòng rơi ra không nhét lại vô bụng trước à?”
Khúc…… lòng…… đây là dồi nướng Cáp Nhĩ Tân chắc?!
Một tiếng thét chói tai vang lên. Thôi phu nhân vừa đi theo tới xem tình hình thế nào thì thấy cái xác thê thảm như thế, hai mắt trắng dã đảo sang một bên. Bên cạnh bà chỉ đứng Yến Đại lão gia Yến Tử Khác, mau tay lẹ mắt ôm ngang Thôi phu nhân, Thôi phu nhân lập tức mềm nhũn nằm gọn trong lòng ngài.
Thôi đại thiếu gia đứng đằng sau mà khóe mắt giật tăng tăng: Cái quỷ gì vậy trời?! Nương không phải lúc nào ngài cũng can đảm lắm hay sao?! Năm trước chém eo phạm nhân ngoài Ngọ môn ngài còn đến xem hiện trường nữa mà! Về nhà còn hớn hở miêu tả chi tiết kỹ càng cho chúng con nghe cơ mà! Hơn nữa cha con còn đang đứng ngay bên phải kia kìa! Ngài…… Cha! Cha! Ngài đừng coi thi thể nữa! Vợ cha còn đang nằm trong lòng người đàn ông khác kia kìa!
“Sao lại thế này?!” Một cái đầu to chen lên nhìn mấy lượt, giật mình hít mạnh một hơi, gấp gáp quát về phía những gia đinh đang chuẩn bị nhặt xác, “Mau dừng tay! Trước chớ có động vào cô ấy!”
Những người gia đinh không biết Kiều Nhạc Tử là ai, đành phải ngừng tay nhìn Thôi Đại thiếu gia đang đứng phía sau. Thôi đại thiếu gia đang moi mẫu thân mình từ trong lòng Yến Tử Khác ra nhét vào lòng phụ thân mình, chàng tức giận nói: “Kiều đại nhân nói không nghe thấy à? Ra ngoài hiên chờ hết đi!”
Đuổi hết người đi, trong tịnh thất chỉ còn lại Kiều Nhạc Tử, Yến Tử Khác, Hà đại nhân và Thôi Đại thiếu gia. Kiều Nhạc Tử, Kiều Tri phủ, ngồi xổm bên thi thể Hà Nhị tiểu thư nhìn kỹ một lượt, đôi mày chữ bát [3] nhíu lại. Hà đại nhân mặt buồn rười rượi, cố nén đau lòng hỏi: “Xin hỏi Kiều đại nhân, trên…… trên người con gái ta…… có gì không ổn chăng?”
“Quả thật có chỗ hơi kỳ quái.” Kiều Tri phủ vuốt chiếc cằm chẻ của mình, do dự. Ông vốn đang cùng Yến Tử Khác đi dạo thưởng cảnh trong rừng đào, sau lại gặp Thôi phu nhân nên đứng lại đó hàn huyên, tình cờ thính tai nghe thấy người hầu Thôi phủ đến mời Thôi phu nhân qua Ánh Hồng hiên đi “trấn an Hà phu nhân”, nói “có vị tiểu thư bỏ mình ngoài ý muốn”. Chưa kịp phản ứng, tên Yến Tử Khác kia đã như kim đâm mông không rên một tiếng vọt thẳng về phía Ánh Hồng hiên, hại ngài không thể không đi theo. Hơn nữa, có quan quyến tử vong trong tiệc mừng thọ của Thôi lão thái gia, quan phụ mẫu như ngài không thể không ra mặt hỏi thăm một tiếng.
Hiện giờ nhìn thử thì cũng khá bất ngờ thật. Trên bụng thủng một cái lỗ lớn như vậy, xuyên qua cả người luôn, đến tột cùng là ngoài ý muốn kiểu gì mới có thể khiến người ta chết thành như thế?
[1] Công bộ có chức năng trông coi việc xây dựng thành lũy, đắp đê, xây dựng cầu cống đường sá, việc thổ mộc, tu sửa các công trình khi cần thiết, xây dựng cung điện, lăng tẩm cho các vua chúa. (Nguồn)
[2] Màu áo của Yến Tử Khác:
[3] Lông mày chữ bát:


