Tags

Thể béo, tâm khoan, gan lớn [1].


“Thứ… thứ gì?” Tiêu Tam tiểu thư sợ tới mức rụt thẳng sang một bên, lúc nãy Lâm đường tỷ mới nói trong hồ có cái gì, cô Yến Thất này cũng nói trong hồ có cái gì, là cái gì? Chẳng lẽ —— chẳng lẽ là con rắn đen kia?! “Trời ơi ——” Tiêu Tam tiểu thư hét lên, giọng cũng đổi, chuẩn bị bắt chước Lâm đường tỷ chạy như điên ra ngoài.

“Không phải rắn.” Yến Thất nhìn ra Tiêu Tam tiểu thư đang nghĩ điều gì, gương mặt vốn dĩ chẳng mấy phần cảm xúc bây giờ lại càng thêm lạnh lẽo chết chóc, “Là cọc trúc, cọc trúc vót nhọn.”

Lo sẽ làm mấy người này sợ, Yến Thất còn giữ lại nửa câu chưa nói. Vừa rồi khi nhìn qua hồ, nàng đã nhìn thấy Hà Nhị tiểu thư bị một cây trong đó xỏ xuyên qua bụng và lưng, lúc này đang treo mình trên cây trúc đó như thịt xiên nướng.

Những người này cũng hoàn toàn không ngốc, thoáng động não là tưởng tượng ra được tình hình trong hồ nước ngay lúc này. Sau một tiếng hét, Tiêu Tam tiểu thư cũng dọa ngất đi, Trương tiểu thư trực tiếp bị dọa tiểu ra quần. Là tiểu ra thật, ngồi dưới đất không đứng dậy nổi, phía dưới xống áo đã ướt đẫm.

Từ đầu đến cuối, chẳng cô nha hoàn dám chen vào căn tịnh thất chẳng rộng mấy này, bây giờ cũng còn xem như bình tĩnh, chỉ là đều có vẻ hoang mang, e sợ mà thôi. Thôi Hi liền lệnh các nha hoàn đỡ Lâm đường tỷ và Tiêu Tam tiểu thư vào trà thất vừa rồi trước, tiện thể tránh đi Trương tiểu thư đã sợ vãi ra quần. Yến Thất kêu nha hoàn của Trương tiểu thư giúp chủ nhân thay quần áo. Võ Nguyệt thì chưa bỏ cuộc, tiếp tục tìm kiếm chung quanh công cụ có thể cứu người. Giờ này Hà Nhị tiểu thư đã sớm bỏ mình, nói là cứu người, kỳ thật cũng chỉ là vớt xác mà thôi.

“Về trà thất trước đi,” Lục Ngẫu khuyên cô,“Lộp chà lộp chộp như vậy, ngược lại sẽ làm tổn thương Hà Nhị tiểu thư.” Ý là xác của nàng ấy.

Người chết là hàng đầu, làm tổn thương thi thể cũng là bất kính với người đã mất. Võ Nguyệt đành phải thôi, mặt mày u sầu theo Yến Thất và Lục Ngẫu trở về trà thất.

Trương tiểu thư thay quần áo xong, nói thế nào cũng không chịu tiếp tục ở lại Ánh Hồng hiên nữa, nằng nặc một hai phải ra phía trước tìm người nhà. Nếu bị nàng ta kêu la ra ngoài, sợ là ai cũng sẽ biết chuyện này mất. Ngày đại hỷ của Thôi lão thái gia, náo động như vậy rõ ràng là rất xui xẻo.

Thôi Hi chưa nói gì, Võ Nguyệt lại cảm thấy không tốt, liền khuyên Trương tiểu thư: “Không bằng cô cứ chờ ở đây trước đã, ở với chúng tôi này. Cô sai nha hoàn lặng lẽ ra đằng trước mời người trong nhà đến, sau đó đón cô đi. Dù sao cũng là tiệc mừng thọ của Thôi đại nhân……”

Lời còn chưa dứt, Trương tiểu thư đã là lại gào khóc lên: “Không! Ta không muốn ở chỗ này! Ta muốn đi gặp cha ta! Nơi này đã chết người, ta không muốn ở chỗ này nữa! Ta phải về nhà! Hu hu —— Á.”

Trương tiểu thư còn chưa kịp khóc vào bài, Võ Nguyệt đã chém một chưởng sau gáy làm nàng ta hôn mê bất tỉnh, “Phiền muốn chết.”Võ Nguyệt nói.

Đánh Trương tiểu thư xong, Võ Nguyệt lại đi nhấn huyệt nhân trung cho Lâm đường tỷ và Tiêu Tam tiểu thư. Lực tay nàng mạnh hơn Thôi Hi mấy lần, chỉ day vài cái đã đánh thức cả hai người dậy. Tiêu Tam tiểu thư vừa tỉnh lại là ói, hiển nhiên đã sợ vỡ mật, mọi người lại luống cuống dọn dẹp, an ủi một đợt. Lâm đường tỷ như cũng bị sợ choáng váng, mở mắt trân trân không ngừng rơi lệ, nét mặt vừa hoảng loạn vừa bất lực, trông hết sức đáng thương.

Cũng may mà Thôi đại thiếu gia, anh trai của Thôi Hi, thoáng chốc đã tới, còn mang theo bảy, tám nô bộc khoẻ mạnh, quả nhiên chẳng hề kinh động bất kỳ ai, vừa tới đã lập tức cho người xuống nước vớt xác. Mấy gã nô bộc đầu tiên là men theo thành hồ xuống nước, rồi sau đó chậm rãi lội về phía thi thể của Hà Nhị tiểu thư. Dọc đường, họ cẩn thận tránh đi những cọc trúc nhọn cắm dưới nền, rất nhanh đã tiếp cận được mục tiêu.

Thôi Đại thiếu gia đứng bên trong cửa Tây tịnh thất, vừa xem vừa nhỏ giọng trò chuyện với Thôi Hi: “Việc này cần phải đè xuống đến hết bữa tiệc đêm nay mới được. Nhưng không thể dối gạt người nhà của những vị này, đặc biệt là song thân của Hà Nhị tiểu thư. Đến lúc đó không thể không nhờ cậu đi thưa rõ ngọn nguồn với bọn họ. Người này đang đi vệ sinh bình thường, sao lại rớt xuống hồ nước?”

“Tôi lại chưa từng coi nàng ta đi vệ sinh.” Thôi Hi nói. Ý là anh hỏi tôi, tôi nào biết, tôi có tận mắt chứng kiến đâu. 

“……” Thôi Đại thiếu gia day day giữa mày, nhà ai ra chuyện như vậy đều cảm thấy không vui. May mà phụ thân của vị Hà Nhị tiểu thư này chỉ là một Tự phó tòng lục phẩm đang nhậm chức ở Đại Lý tự [2]. Thôi lão thái gia là lãnh đạo trực tiếp của ông ta, ông ta còn chưa đến mức chẳng biết nặng nhẹ mà làm ầm lên. Còn về phần Tiêu Tam tiểu thư và Trương tiểu thư……

Tiêu Tông Đàm Tự thừa Thái Bộc tự [3] là đệ tử của Lưu Linh, suốt ngày uống rượu thay nước, một tên chỉ cần rượu không cần mạng, thấy rượu ngon là đổi mạng cả nhà. Ừm, đúng lúc hôm kia nhân dịp mừng thọ lão thái gia được Thánh thượng thưởng cho xuân tửu ngự cống. Sang tay tặng cho tên này một bình, coi như bịt miệng.

Trương Hoành Sưởng – Hữu Tham nghị Thông Chính ty [4], tháng sau chính là lễ mừng thọ ông già nhà ông ta. Lão gia tử nhà ông thích sưu tầm kỳ phổ [sách chơi cờ], nhớ mang máng hình như trong của hồi môn của mẫu thân có một quyển “Kỳ phủ dương thu” thì phải. Hai vợ chồng không ai đọc, thiếu chút nữa lấy cuốn kỳ phổ đi lót chân bàn, đem cho người ta cũng không đáng tiếc.

Thôi Đại thiếu gia nhanh chóng chạy mạch não, giây lát đã lên kế hoạch xong, gọi gã bộc thân cận tới phân phó thế này thế nọ. Anh chàng ấy cũng lập tức đi như bay.

Sắp xếp thỏa đáng xong, Thôi Đại thiếu gia tiếp tục thong thả chỉ huy bọn gia đinh vớt xác. Anh chẳng có bao nhiêu thương xót cho vị tiểu thư đen đủi này, ngày đại thọ của tổ phụ người ta mà lại dám không đi đứng cho tử tế, lại còn mất mạng vô cớ làm phiền Thôi phủ. Anh không đi tìm Hà Tự phó kiếm chuyện là đã đủ tình đủ nghĩa lắm rồi, ai thèm quan tâm nhà mấy người có ai mới chết không. Trên đời này chưa thấy ai bị xe đâm chết mà đi trách đường cái, ông đây không chửi mi làm nhà ông xui xẻo là đã đủ cho mi tạ trời tạ đất rồi. Lão thái gia nhà chúng ta làm đại thọ 50 dễ lắm chắc? Đời người có mấy cái 50? Mẹ nó bị nhà ngươi làm hỏng hết rồi, mau qua đây nhận xác cút đi!

Thôi Đại thiếu gia im lặng đứng một bên phát ra yêu khí, bên kia Lục Ngẫu đang dặn dò Yến Thất với Võ Nguyệt: “Việc này chớ lộ ra ngoài, phải xem Thôi gia xử lí như thế nào. Theo ý tôi thì chỉ cần việc này không bị thọc ra ngoài thì chúng ta cũng tạm thời đừng nói với người trong nhà.”

“Nói phải lắm.” Võ Nguyệt gật đầu tán thành.

Yến Thất càng không có chỗ nào đi nói với người khác, tiết kiệm luôn phần tỏ thái độ.

Sau một lúc lâu mới vớt được thi thể Hà Nhị tiểu thư lên. Trên bụng nàng có một lỗ to, máu đã chảy gần hết dọc đường, phần thịt trắng phếch lật ngược ra ngoài, còn thò ra nửa khúc ruột. Quần áo trên người xốc xếch lộn xộn, thậm chí còn rớt mất cả quần, lộ ra đôi chân trắng sáp. Thôi Đại thiếu gia nhìn thấy nhíu mày: “Kêu các ngươi vớt lên thì để ý một chút! Quần áo kéo xuống hết luôn rồi! Tay chân vụng về quá vậy hả?!”

Bọn gia đinh vớt xác hoảng hốt vội vàng biện bạch: “Gia, không phải do chúng con làm đâu. Là do quần áo trên người vị tiểu thư này vốn không được mặc ngay ngắn……”

Thôi Đại thiếu gia nhức đầu, cũng đâu thể để người ta trần trụi nửa người như vậy chờ người nhà tới nhận xác đúng không? Nhưng bây giờ trong phòng này toàn là đàn ông, cho dù chỉ là mặc áo quần cho thi thể thì cũng không thích hợp. Đám nha hoàn thì lại càng không cần nghĩ đến, xác còn chưa vớt lên đã sợ nhũn cả người, chỉ có thể đi kiếm mấy mấy bà trung tuổi có kinh nghiệm đến, nhưng lúc này đi đâu mà tìm đây? Tiệc mừng thọ cần dùng bao nhiêu là người, ai cũng bị phái đi làm việc, còn không biết bị phái đi đâu. Chờ tìm được bà thím nào thì người nhà tiểu thư này cũng tới từ lâu.

Thôi Đại thiếu gia bước ra tịnh thất, trên hành lang thấy được lão Tứ nhà mình đang đứng trò chuyện với bé thanh mai béo của nó trước cửa trà thất. Thế là Thôi Đại thiếu lại toát ra yêu khí, nhấc chân bước qua, nhìn Yến Thất cười ha hả: “Tiểu Thất à, lâu ngày không gặp lại béo lên ha.”

“……” Yến Thất cứng hết cả mỡ, “Anh muốn làm gì?”

“Giúp ca ca xíu nghen?” Thôi Đại thiếu gia cũng quá thân với Yến Thất rồi, trực tiếp vào đề.

“Không giúp.” Thôi Hi nói.

“Uýnh bây à nghen!” Thôi Đại thiếu gia trừng cậu, quay đầu vẫn nói chuyện với Yến Thất, “Hà Nhị tiểu thư kia hiện giờ đã được vớt lên, nhưng không biết vì sao quần áo lại xốc xếch. Chờ lát nữa Hà đại nhân lại đây, không tiện cứ để vậy cho ông ấy thấy được, nhưng hiện giờ anh chỉ có mấy tên gia đinh mà thôi……”

Nói đến đây thì đã không cần tiếp tục nhiều lời, chàng chỉ nhìn chằm chằm vào Yến Thất. Nếu không phải bởi vì từ đầu đến cuối nhóc mập này đều không hoảng không hốt giống hệt ngày thường, anh cũng sẽ không bất chấp kiếm cô. Đứa nhỏ này có lẽ trời sinh đã gan dạ, ông bà có câu thể béo tâm…… khoan, khụ. Được rồi, lòng rộng rãi lá gan thể nào cũng lớn.

Moá nó không sợ đâu có nghĩa là chịu đi mặc quần áo cho người chết đâu ba. Yến Thất cạn lời đi về phía tịnh thất. Thôi Đại thiếu gia cười tủm tỉm liếc Thôi Hi một cái, dùng giọng “hình như là cố ý hạ giọng chỉ cho đệ đệ ta nghe nhưng thật ra chính là cố ý muốn cho Yến Thất cô nghe thấy” nói với em mình: “Sau này nhất định là con dâu tốt.”

“Ha ha, còn cần anh nói.” Thôi Hi mới chẳng thèm quan tâm ba cái tính toán loằng ngà loằng ngoằn của ông anh trai.

Nhưng mà chọn dâu bằng việc có thể mặc đồ cho người chết hay không thì cũng hơi thấy ghê rồi đó!


[1] Câu gốc là “thể béo tâm khoan”, nghĩa là người có thân hình mập mạp thì tính tình cũng rộng rãi niềm nở. “Khoan” nghĩa là rộng.

[2] Đại Lý tự: cơ quan có nhiệm vụ xét lại những án nặng đã xử rồi, như án về tử tội hay tội lưu rồi gởi kết quả cuộc điều tra qua bộ Hình để đệ tâu lên vua xin quyết định (Nguồn)

[3] Thái Bộc tự: Thái bộc tự phụ trách các trách nhiệm trông coi, nuôi cấp ngựa, giữ gìn những xe ngựa của hoàng tộc (vua và các hoàng tử), và điều hành các mục súc (đồng cỏ để nuôi ngựa) trên toàn quốc. (Nguồn)

[4] Thông chính sứ ty (通政使司, Office of Transmission), còn gọi là ty Thông chính, là cơ quan độc lập trung ương chuyên phụ trách việc tấu chương trong ngoài, chuyển đạt giấy tờ của triều đình xuống và nhận đơn tâu lên vua. (Nguồn)

Chương 41