Tags
Kỳ 10 – 01 [Câu chuyện và rượu trước khi ngủ]
Mong chiếc máy bay giấy sáng ngời mà thâm sâu cho bạn có sức mạnh chữa lành
Hi, buổi tối tốt lành, tôi là Vương Tích. Nơi đây là quán rượu đêm khuya Nhật Mộc Cân.
Một tuần vừa rồi của bạn thế này? Công việc có suôn sẻ không? Không biết bạn có cảm thấy điều này không, dường như tất cả mọi người trong những thành phố hiện đại đều không tự chủ mà liên tục di chuyển, nét mặt vội vàng. Dưới áp lực của cuộc sống bên ngoài và thế giới nội tâm, công việc hàng ngày đều chuyển động như một cỗ máy. Điện thoại mở 24/7, còn tin nhắn thì sao, chỉ cần chốc lát không xem là biến thành 99+. Cho dù đang trong lúc nghỉ ngơi cũng sợ lỡ mất đủ loại tin nhắn và thông báo từ công ty. Cuộc sống rất hiếm khi có một khoảnh khắc thảnh thơi. Đôi khi căng thẳng ập đến, tôi cũng sẽ có những lúc thế này: uống xoàng một ly, chạy một lát trong phòng tập thể dục, hoặc là lẳng lặng nằm trên sô pha xem phim, nghe nhạc, đọc sách. Cho dù bất cẩn ngủ quên thì cũng tùy duyên. Bình thường tôi thường giảm bớt căng thẳng bằng những cách như vậy. Đọc sách không vì bất cứ mục đích gì có lẽ là sự đầu tư kém hiệu quả nhất ở thời đại này. Với tôi, kiên trì đọc sách thật giống như giấc mộng anh hùng trong cuộc sống đầy mệt mỏi của chúng ta. Có người từng nói với tôi rằng, sáng tác là để được những người xa xôi yêu thương, cũng có người nói, sáng tác là để thưởng thức cuộc sống lần thứ hai; tôi nghĩ, có lẽ đọc sách cũng là như thế. Đêm nay, hãy đến quán rượu nhỏ của tôi để tận hưởng một buổi spa tinh thần thật sảng khoái nhé. Đừng vội, để tôi chuẩn bị cho bạn một ly cocktail đã, xin chờ một chút.
Ly rượu hôm nay có tên là “Máy bay giấy” [“Paper Plane”], có phải bạn đã lập tức ngân nga câu “Chiếc máy bay giấy thuở ấu thơ, bây giờ bay trở về trong bàn tay tôi” không, câu hát này cũng có liên quan đến câu chuyện tối nay đấy. Khoan hãy nói đã, nào, để tôi pha cho bạn một ly trước nhé. Ly rượu cocktail kinh điển này được ra đời năm 2007 tại Chicago nước Mỹ. Vì có nguyên liệu đơn giản, tỷ lệ dễ nhớ, cho nên dù là tay mới cũng có thể làm ra những ly hương vị không tệ. Đầu tiên, cho vào ly cocktail một lượng nước đá vừa phải, sau đó chúng ta lần lượt cho 30ml rượu bourbon, Aperol, Montenero và nước chanh tươi vào bình lắc, khuấy đều. Sau khi lắc đều, đổ qua rây vào chiếc ly ướp lạnh đã chuẩn bị lúc nãy. Cuối cùng, thêm một chiếc máy bay giấy trang trí cho ly rượu, vậy là đã xong rồi đấy. Nào, mời thưởng thức. Sao, có phải hương vị rất độc đáo không, thật giống như bạn đang nghiền ngẫm một quyển sách vô cùng đặc biệt, hấp dẫn và khó quên.
Đêm nay tôi muốn đề cử cho bạn một quyển sách tôi mới đọc xong gần đây, là một câu chuyện có thật nói về tuổi thơ, gia đình, về sự giáo dục cũng như hành trình tự chữa lành. Tên của quyển sách là《 Bạn nên bay về ngọn núi của mình như cánh chim 》(Educated) [tên xuất bản ở Việt Nam là “Được học”], tác giả là Tara Westover (1986-). Tara, một tác giả và nhà sử học người Mỹ, sinh năm 1986 tại một vùng núi bang Idaho ở Mỹ. Trước năm mười bảy tuổi, cô chưa từng đến trường, nhờ tự học mà đậu vào đại học Brigham Young, sau đó giành học bổng Gates Cambridge. Năm 2009 tốt nghiệp thạc sĩ ngành Triết học ở đại học Cambridge, năm 2010 cô giành được học bổng của đại học Havard, năm 2014 nhận bằng tiến sĩ ngành sử học của đại học Cambridge. Đến năm 2019 thì sao, nhờ quyển sách “Bạn nên bay về ngọn núi của mình như cánh chim” của mình, cô ấy đã được bầu là “Nhân vật có ảnh hưởng nhất năm” của tạp chí《 Time Magazine 》. Nghe đến đây, có phải là bạn đang nghĩ, Tara nhất định có hoàn cảnh gia đình rất tốt, cha mẹ có học lực cao, gia đình trọn vẹn hạnh phúc, cho nên con đường cô ấy theo đuổi mới có thể rạng rỡ như thế? Nhưng sự thật thì hoàn toàn ngược lại: gia đình vốn có của Tara có thể dùng chữ “đáng sợ” để hình dung. Đó là một gia đình cuồng tín đạo Mormon đến cực đoan, cha gia trưởng luống cuống, mẹ yếu đuối ngu muội, anh trai tàn nhẫn bạo lực. Tuổi thơ của cô ấy không có tiếng cười náo hoan hô, không có búp bê và váy công chúa màu hồng nhạt, ngay cả sự tự do và sức khỏe cơ bản nhất cũng không có. Cả ngày cô đều phải vật lộn trong đống phế liệu ở bãi rác, không có tiếng đọc sách, chỉ có tiếng cần cẩu ầm ầm, cha không cho cô đến trường, không cho cô đi khám bệnh, lại càng không cho phép cô có suy nghĩ và ý chí của riêng mình. Ngày qua ngày, cô ấy cứ lớn lên trong một gia đình đầy sóng gió như vậy, đã trải qua vô số lần suy sụp, tuyệt vọng, tự hoài nghi bản thân. Mãi đến nhiều năm sau, cô ấy dùng một chút sức mạnh tích góp được đấu tranh lăn lộn, dựa vào giáo dục và sự sáng tạo của bản thân để thoát khỏi ngọn núi đồ sộ kia, mở ra cánh cửa bước vào thế giới. Giống như câu nói: “Người may mắn dùng tuổi thơ để chữa lành cuộc sống, kẻ bất hạnh dành cả cuộc đời để hàn gắn tuổi thơ.” Tôi nghĩ, thật ra trong tuổi thơ của mỗi chúng ta đều sẽ có những sự tổn thương và nuối tiếc thế này thế kia, có lẽ trong lòng bạn cũng có những nỗi buồn thật lâu không thể tan biến. Nếu thế thì bạn hãy đọc cuốn tự truyện của Tara nhé, tôi nghĩ cô ấy sẽ cho bạn một ít sức mạnh. Cuối cùng rồi bạn sẽ hiểu, hành trình thực sự trở thành chính mình và chữa lành cho bản thân phần lớn đều cần trải qua nhiều sự đấu tranh mang máu và nước mắt, hoặc sẽ phải trả vài cái giá. Nhưng, tất cả đều xứng đáng mà, đúng không?
Ngủ ngon, chúc bạn có một giấc mơ đẹp.
Được rồi, đêm nay quán rượu đã đến lúc đóng cửa, tôi đang chờ những cảm tưởng và chia sẻ của các bạn đó. Cuối tuần vui vẻ.
Paper Plane
19.8.2022
Kỳ 10 tập 01
Câu chuyện và rượu trước khi ngủ
⭐ Nguyên liệu: Nước đá, rượu Bourbon, rượu Aperol Montenero Liqueur, nước chanh
⭐ Câu chuyện: Tara Westover: Bạn nên bay về ngọn núi của mình như cánh chim
⭐ Quà tặng: “Quán cà phê nơi tận cùng thế giới” (10.02)
⭐ Lời của Tích: Đọc sách không vì bất cứ lý do gì, có lẽ là sự đầu tư kém hiệu quả nhất trong thời đại này
Quán rượu đêm khuya Nhật Mộc Cân/ Vương Tích

