Tags
3.
Châu Thâm nín thở, hét to với cả thế giới rằng Tôi không cần.
Cậu cười trước những ánh mắt tọc mạch của người khác, cười trước với việc giả gái, cười trước những câu đùa “mặn” khiếm nhã.
Sau chừng nửa năm, một năm, cậu thậm chí còn có thể bắt đầu tự nói những lời đùa như thế.
Cậu giống như đang tiến hành một đợt trị liệu khử nhạy cảm trường kỳ. Bây giờ cậu đã có thể thoải mái tới lui, chuyện trò vui vẻ giữa đám đông rồi.
Cậu đã thoả thuận với chính mình cực tốt.
Vì thế tất cả mọi người đều bắt đầu thích cậu.
Bậc tiền bối thích cậu, những người đồng lứa thích cậu, thính giả thích cậu.
“Châu Thâm, cậu nhóc đó rất cừ.”
“Ừ, hát hay lắm, tính cách cũng tốt, còn biết xử lý tình huống.”
“Quan trọng là không tức giận, không có những thói phải dỗ dành.”
“Hơn nữa giọng hát của cậu ta, để ở đâu cũng có thể thành tiền.”
Đúng vậy, để ở đâu cũng có thể sinh ra tiền.
Huống chi cậu còn có những fan cả ngày kêu gào sẽ vì cậu mà liều mạng với toàn thế giới.
Châu Thâm nhìn bọn họ, có khi cũng cảm thấy mình như sao chổi.
Cậu là một tế phẩm sống bị lợi dụng, là tấm vải đỏ thu hút bò. Chính cậu thì đã hết nhạy cảm rồi, nhưng những miệng vết thương ấy thì lại vẫn đang tra tấn rất nhiều người khác.
Đáng thương cho những cô gái kia, phải đi theo cậu chịu khổ, cố gắng bảo vệ lòng tự trọng đã sớm bị chính cậu coi thường.
