Tags
2.
Hai mươi năm đầu cuộc đời của Châu Thâm trên cơ bản là đang vật lộn với chính mình.
Cậu giống như một con nhím, nhưng tất cả gai nhọn đều mọc hướng vào trong. Chẳng hạn như cậu biết mình có giọng hát mỏng, nhưng lại cứ nhất quyết muốn hát nốt trầm, càng trầm càng tốt; chẳng hạn như cậu ấy biết mình vóc người không cao, vậy mà lại háo thắng kỳ lạ trên sân bóng rổ, cứ như nếu đánh không lại thì sẽ bị lấy mạng.
Chẳng hạn như đột nhiên có một ngày, cậu ý thức được vì thèm muốn những gì không thể có nên mình mới mê mẩn Vương Tích, cho nên cậu lại bắt đầu dốc sức cắt đứt tơ tưởng.
Tuy rằng bản thân ý niệm này chẳng hại gì đến ai.
Vương Tích thậm chí còn không biết có một người tên là Châu Thâm. Hơn nữa cho dù không có Châu Thâm, thì cũng có Trương Thâm Vương Thâm Lý Thâm cũng sẽ mê luyến anh như thế.
Nhưng mà không được. Châu Thâm nghĩ. Mày phải tự có trách nhiệm với bản thân.
Dù có cả đời mày cũng không biến được ra như thế đâu. Mày mê đắm anh chỉ là giả, là hy vọng xa vời, là suy nghĩ viễn vông.
Châu Thâm, không cho mày thích anh ấy nữa.
Cho nên, sau một năm sống với “keyword mỗi ngày đều là Vương Tích”, Châu Thâm xóa hết tất cả video của Vương Tích trong ổ cứng của mình. Bài hát cũng xóa hết, đi tìm bản của người khác hát mà nghe.
Thế là Châu Thâm lại biến về làm một người siêng năng chất phác nhưng vẫn không ngừng cố gắng thay đổi bản thân, trong suy nghĩ của cậu, làm một người bình thường.
Cậu cố gắng học hành, tốt nghiệp, ký hợp đồng với công ty, chạy show thương mại, mỗi ngày luyện giọng đến hết khả năng. Âm nhạc lớn lên theo cậu, biến thành tấm khiên của cậu.
Lúc đầu, Châu Thâm rất sợ trước khi ánh đèn sáng lên, bởi vì lúc ấy cậu sẽ bị hàng ngàn, hàng vạn cặp mắt nhìn chằm chằm mà lại không có gì để làm. Sau này, Châu Thâm lại sợ khoảnh khắc khi mình cất giọng, bởi vì những ánh nhìn chăm chú ấy sẽ biến thành những lời nói sắc bén.
“Wow giọng hát này hay quá, là con gái à?”
“Mỹ nhân! Mỹ nhân nào đang hát thế?”
“Đm là con trai hả? ? Tui xỉu.”
“Nhắc nhở ấm áp: Xin hãy nhắm mắt tận hưởng!!!!”
“Ăn nói kiểu gì vậy, cậu bé dễ thương quá trời!”
“Wow giọng này! Thế mà lại là con trai! Không làm bot tiếc quá!”
Thính lực của ca sĩ, sự nhạy cảm của nghệ sĩ. Mỗi một tiếng thở dài, Châu Thâm đều có thể nghe rõ đó là vì thảng thốt hay thổn thức.
Đêm đó cậu tự nhốt mình trong phòng, nhìn chằm chằm bóng đèn trần trên đầu, thức trắng đêm.
Cơn hoảng loạn thậm chí còn cướp cả nước mắt của cậu. Ngón tay run bần bật, đáy mắt khô khốc.
Việc này giống như khát vọng xa vời nhất trong lòng mình bị phơi bày ra trước mặt thế giới. Sau đó bị đám đông trêu ghẹo cười nhạo nhục nhã, cười mi si tâm vọng tưởng, cười mi không biết tự lượng sức mình.
Đương nhiên tôi biết mình không tự lượng sức.
Đương nhiên tôi cũng mong mình sẽ thật cao ráo thật tuấn tú, giọng thật man, ai cũng sùng bái, giống như, giống như. . . . . .
Giống như Vương Tích.
Vương Tích.
Ba năm sau, cái tên này lại một lần nữa nhen nhóm lên trong sự tuyệt vọng của cậu.
Mí mắt cậu sưng húp, từng mao mạch trên huyệt Thái Dương sắp lần lượt vỡ tung.
Tôi cũng muốn giống như Vương Tích.
Nhưng cậu chỉ thầm nghĩ trong lòng.
Dù có buông xuôi như thế nào, ngày hôm sau vẫn phải tiếp tục sống.
Không hát thì mi có thể làm gì nữa đây, với cơ thể nhỏ bé này, mi thậm chí còn không nuôi nổi gia đình.
Châu Thâm nghĩ.
Một cơn giận dâng lên trong lòng.
Các người muốn nói đến thế, tôi không cho các người nói! Tôi sẽ tự nói hết những gì cần nói! Ừ ừ ừ tôi biết giọng tôi ghép vào mặt thì cũng kỳ quái thật đấy tôi mặt mũi thường thường giọng của tôi không man! Tôi biết hết đấy, nhưng tôi vẫn muốn hát chơi! Bây giờ các người có thể câm miệng, có thể im lặng nghe hát được chưa?
Cậu đứng trên sân khấu, đứng trong phòng thu âm.
Trên gương mặt cậu nhuốm ánh sáng màu cam, trái tim lại giống như một hòn nham thạch bị chôn vùi trong núi tuyết.
