Tags

, ,

Tựa fic nghĩa là “Mong tôi như vì sao, chàng như vầng trăng”.

Tác giả: 榛果酱
Ngày đăng: 30/04/2020
Nguồn: Lofter

Edit by Lãnh Nguyệt Phong

Lời tác giả:

Mới thêm ngoại truyện《 Hồi ký 》theo góc nhìn của Tích ca

Toàn truyện 15000 chữ, đã kết thúc, OOC, vô nghĩa

Hiện đại, bại đức, gì cũng là tui bịa hết, hai người họ tốt lắm xin đừng【 quẩy người thật / la mắng / chỉ trích / thượng đẳng 】

Giả thuyết Thâm Thâm yêu thầm Câu chuyện theo hướng “Những cây cầu ở quận Madison”

Có Ca Long đưa hội người cao tuổi đi chơi

Note của Shi: Đây là oneshot, nhưng dài quá nên Shi chia thành từng đoạn. Đến đoạn cuối sẽ đăng gộp tất cả.


1.

Không ai biết, thời năm hai đại học Châu Thâm từng điên cuồng say mê Vương Tích.

Thật sự là mê lắm, buổi tối là phải nghe nhạc của anh đi ngủ, sáng thức dậy việc đầu tiên làm là lên mạng tìm kiếm thông tin về anh ấy. Khi đó, Vương Tích vẫn còn là một nghệ sĩ trẻ xuất thân trong sạch, mà mạng Internet cũng không phát triển như bây giờ, cơ hội dành cho anh ít ỏi đến đáng thương. Tay lướt net lão luyện Châu Thâm không biết đã phải mất bao nhiêu thời gian, công sức mà có thể xem hết một lượt tất cả những video biểu diễn có thể tìm được của anh.

Lúc ấy, cậu đang đi học một mình ở Ukraine. Loạn trong giặc ngoài, sự căm ghét chính mình cũng lên tới đỉnh điểm.

Nếu như mình có thể giống như Vương Tích thì tốt rồi.

Như vậy thì mình cũng có thể chỉ cần mở miệng là con gái đều kêu thích mình, muốn gả cho mình. Ai nghe mình nói chuyện thì cũng sẽ e sợ mình, kính trọng mình.

Châu Thâm không chỉ một lần nghĩ như vậy.

Cậu điên cuồng ghen tị Vương Tích. Bên trong sự ghen tị lại chứa đựng nỗi sùng bái, chứa một sự rung động khó lòng thừa nhận, cùng với một nguồn nuôi dưỡng tinh thần cho sự tự dằn vặt. Những cảm xúc này giống như mớ dây gai, sinh sôi mạnh mẽ trong lồng ngực cậu. Thế nên mỗi giây mỗi phút mà cậu mở miệng ra hát, người đàn ông chưa từng gặp mặt kia lại khoét cho cậu một nhát.

Lúc ấy, có một người bạn nữ khá thân thiết đã vô tình biết được nỗi tâm sự của Châu Thâm. Cô bạn này có gia thế ở Bắc Kinh, thường hay thấy Vương Tích ở những buổi dạ tiệc lớn. Cô nhìn Châu Thâm một cái thông cảm: “Đừng có mơ, anh ta thẳng băng.”

Châu Thâm đỏ bừng cả mặt: “Không, không, tôi chỉ cảm thấy anh ấy hát rất hay mà thôi.”

Cô bạn nguýt dài: “Bạn tưởng tôi mù chắc? Cái ngữ sắp hận không thể làm gối ôm hình người của ổng để ôm ngủ như bạn, mà còn dám “Tôi chỉ cảm thấy anh ấy hát rất hay mà thôi ~” Hát ở đâu? Hát trên giường chắc?”

Châu Thâm chưa bao giờ xấu hổ đến như vậy.

Bởi vì cậu thật sự từng tiếu tưởng Vương Tích.

Mà thật ra cũng có gì lạ đâu. Người như Vương Tích, ai có thể nghĩ đến anh mà không bị hormone ảnh hưởng.

Huống hồ cả ghen tị lẫn si mê, cái nào cũng có dục vọng.

Có lẽ là thấy cậu sắp khóc tới nơi, cô bạn cuối cùng cũng không đành lòng, mới dịu giọng an ủi: “Nói giỡn thôi mà. Tôi có mấy người chị em ngày nào cũng nhắn tin hẹn anh ta đi ăn hết. Tôi đùa bỡn với bọn họ quen mồm. Bạn đừng giận.”

Châu Thâm lắc đầu một cách cứng đờ.

“Có điều, Thâm Thâm,” Cô bạn nhíu mày, vẻ mặt biến thành thương hại, “Năm nay anh ấy đã kết hôn rồi.”

Châu Thâm mở miệng, môi khô khốc đâm đau: “Tôi biết.”

“Anh ta thật sự – kết hôn rồi.” Cô bạn còn nhấn mạnh vào hai chữ “kết hôn”.

Cô ấy nói, chốn danh lợi, kỳ thật cũng chỉ dối gạt được người ngoài giới mà thôi. Một tờ hôn thú có thể kiểm soát được ai chứ. Chưa nói những giao dịch tiền-quyền, trăm ngàn cơn “say nắng” làm sao có thể ngăn cản nổi. Cho nên, không có ai xem trọng chuyện hôn nhân cả. Thậm chí, ngoài những kẻ thích hóng hớt ra thì còn chẳng có ai thèm để ý việc kết hôn.

Nhưng Vương Tích thì khác.

Anh hứa hẹn nghiêm túc, và cẩn mật tuân theo. Cô ấy nói, có một người bạn từng làm khách mời biểu diễn với anh kể lại, tối nào đúng chín giờ anh ấy cũng sẽ gọi điện về nhà. Nếu đang ở Bắc Kinh, anh ấy nhất định sẽ về nhà ở. Con gái, con trai, xinh đẹp nóng bỏng quấn tới, Vương Tích lại như có kim thân bất hoại, từ chối lạnh lùng mà khéo léo.

Người ta muốn lên giường mà anh ta cũng có thể từ chối khéo, bạn nói xem cái người này đáng sợ đến mức nào. Cô bạn nói với Châu Thâm bằng giọng khó tin.

Anh ấy đương nhiên là như vậy.

Châu Thâm thầm nghĩ.

Anh ấy chính là dịu dàng lạnh lùng nguyên tắc như vậy. Chuyện mà anh ấy đã quyết thì không ai có thể thay đổi.

Anh ấy gì cũng tốt, khiến cho tôi tự biết xấu hổ.

Dù có kết hôn hay không, Vương Tích cũng sẽ không thích Châu Thâm.

[cont]