Tags

,

【 Thâm hô Tích 】Ngày 29 tháng 9 năm 2000, mưa. Ngày hôm ấy, bộ phim “Hoa Dạng Niên Hoa” được công chiếu ở Hồng Kông, còn bạn thì đang ngồi chán chường trước chiếc máy tính để bàn. Bạn nhấp bừa vào một trò chơi, hình logo là một trái tim màu xanh lam.

FMV by 二零零三年制唱片机. Nguồn: Weibo (30/07/2024). Link B trạm.

Hoan nghênh 🙂

Xin mời nhập mật mã.

0 9 2 9

Mật mã chính xác.

Thâm Thâm: Hy vọng bạn thích chỗ này. 

Thâm Thâm: Êi! Kiên nhẫn chút xíu, tải xuống cũng cần thời gian đó. 

[Các hành tinh: “Thùng Rác”, “Xinh Đẹp”, “Ăn Ngon”, “Chơi Vui”, “Du Dương”]

Bạn muốn bắt đầu khám phá từ đâu?

[Nhấp vào “Chơi Vui”]

Thâm Thâm: Đời người chỉ sống một lần, không chơi còn gì vui chứ?

Hành tinh này là một khu vui chơi.

Quản lý Quý Ngài Gấu Bông: Xin chào.

Quản lý Quý Ngài Gấu Bông: Tôi là người bạn thân nhất của Thâm Thâm lúc năm tuổi. 

Quản lý Quý Ngài Gấu Bông: . . . . . . . . . Cám ơn bạn khen tôi dễ thương.

Quản lý Quý Ngài Gấu Bông: Thâm Thâm cảm thấy cuộc sống giống như trò tàu lượn siêu tốc.

Quản lý Quý Ngài Gấu Bông: Có lên có xuống, nhưng như thế mới thú vị.

Quản lý Quý Ngài Gấu Bông: Cái gì? Bạn muốn biết khu vui chơi của chúng tôi hoạt động như thế nào à?

Quản lý Quý Ngài Gấu Bông: Ừm. . . . . . Bạn lắng tai nghe kìa.

Quản lý Quý Ngài Gấu Bông: Không không không, đó không phải là tiếng hét hưng phấn của những người chơi tàu lượn siêu tốc đâu.

Quản lý Quý Ngài Gấu Bông: Đó là tiếng hoan hô mỗi khi Thâm Thâm chuẩn bị cất tiếng hát. 

Quản lý Quý Ngài Gấu Bông: Tiếng hoan hô là nguồn năng lượng của khu vui chơi chúng tôi.

Quản lý Quý Ngài Gấu Bông: Thâm Thâm cần tiếng hoan hô, có ai không cần hoan hô chứ?

Quý Ngài Gấu Bông đi rồi, nó tặng cho bạn một thứ.

Đạt được【 Gấu Bông An Ủi 】
Khi mất ngủ ôm nó, nhấn vào phần bụng,
Có thể nghe được tiếng hoan hô từ bất kỳ lần biểu diễn nào.

Tiếp theo bạn muốn đi…?

[Nhấp vào “Ăn Ngon”]

Thâm Thâm: Tui không thể tưởng tượng được thế mà lại có người không thích ăn khoai tây!

Thâm Thâm: Đương nhiên đương nhiên nếu bạn không thích ăn thì cũng được thôi!!!

Chỗ này toàn là ruộng khoai tây.

Quý Ông Khoai Tây: . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Quý Ông Khoai Tây: . . . . . . . . . . . . . . . .

Quý Ông Khoai Tây: Nhìn tôi làm gì, tôi chỉ là khoai tây.

Quý Ông Khoai Tây đi rồi, nó tặng cho bạn một thứ.

Đạt được【 Một Củ Khoai Tây 】

Nó chính là một củ khoai tây.
Bạn có thể dùng nó để xào khoai tây sợi.
Cẩn thận đừng chọc vào cổ họng.

Kế tiếp đi đâu?

[Nhấp vào “Du Dương”]

Thâm Thâm: Tui là ca sĩ ó, vậy mà bây giờ bạn mới nghĩ đến chỗ này.

Thâm Thâm: Tui không có giận thật đâu, chỉ đùa chút xíu thôi.

Hành tinh này lúc nào cũng đang phát nhạc của Đặng Lệ Quân.

Anh hỏi em yêu anh có sâu đậm không?
Em yêu anh bao nhiêu phần?
Tình cảm này của em là chân thật,
tình yêu em dành cho anh cũng là chân thật
Ánh trăng nói hộ lòng em
Anh hỏi em yêu anh có sâu đậm không?
Em yêu anh bao nhiêu phần?
Tình cảm của em không di dịch,
tình yêu của em là bất biến

Thật đáng tiếc, tạm thời bạn không thể nào giao lưu với quý cô Đặng Lệ Quân được.

Năm 1995, nàng đã đáp chuyến bay đến một hành tinh khác.

Nhưng có những thứ có thể chứng minh nàng đã từng tới nơi này.

Đạt được【 Một Chiếc Đĩa Nhạc 】

Trước khi lên đường, cô Đặng đã để lại cho hành tinh này một chiếc đĩa nhạc như thế.

Bạn muốn đi đâu?

[Nhấp vào “Xinh Đẹp”]

Thâm Thâm: Bất tri bất giác chỉ còn nơi này chưa đi thôi.

Đại Dương: Xin chào.

Đại Dương: Xin thứ lỗi, tôi nói chuyện rất chậm.

Đại Dương: Thâm Thâm thích màu xanh lam, cũng thích biển nữa.

Đại Dương: Cho nên, nơi này toàn là màu xanh lam.

Đại Dương: Bạn biết đấy, rất nhiều người có cuộc đời gắn liền với màu xanh.

Đạt được【 Cuộn Phim Màu Lam 】

Bạn nhặt được trên bờ cát
cuộn phim màu lam Đại Dương tặng cho bạn.
Bạn có thể xem được rất nhiều
câu chuyện màu xanh trên Địa Cầu.

Đại Dương: Nhấp chuột, ném vào.

Đại Dương: Mặt biển của tôi sẽ truyền phát cho bạn.

Đại Dương: Đây là cách xem phim Thâm Thâm thích nhất.

[Nhấp vào biển]

Đã ném cuộn phim xuống biển.

Đại Dương đang giúp bạn truyền phát. . . . . . . . .

[“City of Star”]

Xuất hiện trục trặc, tạm thời không thể truyền phát.

Đã du ngoạn xong. Có muốn khám phá một lần nữa?

[Nhấp vào “Thùng Rác”]

Thâm Thâm: Thì ra bạn có sở thích lục thùng rác của người khác.

Thâm Thâm: Giỡn hoy nè ~

Thâm Thâm: Nhưng chỗ này có gì hay ho mà đi chứ?

[Nhấp vào “Thùng Rác”]

Thâm Thâm: Nói thật, chính tui cũng không nhớ bên trong đó có gì nữa.

REWIND MODE [Chế độ quay lùi]

Nơi này chỉ có một chiếc máy ghi âm đang bị tua lại.

Mèo Cheshire là quản lý của khu vực Thùng Rác.

CAT: Cô là Alice nào lại nhảy hang thỏ nữa đấy?

CAT: Chỉ e nơi này không có thứ mà cô muốn thấy đâu.

CAT: Trừ phi cô muốn nhìn chằm chằm vào một cái máy ghi âm tua lùi một tiếng đồng hồ. 

CAT: Thật sự muốn nhìn à? Vậy được rồi. . . . . .

CAT: Loài người các cô thật cố chấp.

CAT: Còn muốn nhìn nữa à? Lòng hiếu kỳ hại chết mèo đấy nhé.

CAT: Trên thực tế, câu này cũng không hoàn toàn chính xác. 

CAT: Không chỉ là lòng hiếu kỳ, mà bất cứ tình cảm không đúng đắn nào cũng có thể hại chết mèo.

[Nhấp vào chữ cái]

CAT: Cô đang làm cái gì?

C_T: Cô đang làm việc vô ích.

DEADWINTER.COM [MÙAĐÔNGĐÃCHẾT.COM]

Tiểu Châu: Bạn đã tìm được tôi, tôi thua rồi.

Tiểu Châu: Bạn thích lục thùng rác, tôi cũng hết cách.

Tiểu Châu: Muốn xem thì xem đi, nhưng xin đừng trách tôi nhé.

[Nhấp vào link]

Tiểu Châu: Đừng trách chúng tôi.

“Không biết vì sao,
Ưu sầu cứ quẩn quanh bên em” [1]

“Đêm nay, cung khuyết trên trời
Là năm nào vậy, ai người biết chăng?” [2]

“Em không thể chỉ dựa vào
Từng mảnh hồi ức mà sống sót” [3]

“Nụ cười của anh quen thuộc thế
Đột nhiên em lại nhớ không ra” [4]

“Anh nghĩ thử một cái
Anh xem thử một lần” [5]

“Bất lực trước mắt nhấp nhô
Con đường vừa xa vừa dài” [6]

“Em lại đem bóng hình của anh
Giấu vào trong giấc mộng đêm đêm” [7]

“Hãy để nó tự nhiên mà đến
Hãy để nó tự tại mà đi” [8]

“Lần này chia tay
Ngày nào người lại đến” [9]

Ngày nào người lại đến?

Ngày nào người lại đến?

Ngày nào người lại đến?

Ngày nào người lại đến?

“Anh biết không, ngày xưa nếu người ta có bí mật trong lòng, không muốn để ai khác biết, anh có biết họ sẽ làm như thế nào không?”

“Sao tôi biết được?”

“Bọn họ sẽ lên núi tìm một gốc cây,
Đào một cái hốc trên cây,
Sau đó nói hết toàn bộ bí mật vào đó,
Rồi lại lấy bùn lấp lại.
Điều bí mật sẽ vĩnh viễn ở lại trong gốc cây đó, không ai biết được.”

Giải khóa cái kết bị giấu【 Hai gốc cây 】.

Có ký ức và bí mật của hai người lưu tại nơi này.

[Nhấp vào cây bên phải]

Hốc cây của Tiểu Châu: Bạn không nghe thấy được ngôn ngữ, ở đây chỉ có ánh trăng.

[Nhấp vào cây bên trái]

Hốc cây không có người nhận

Không biết vì sao,
Ưu phiền cứ quẩn quanh bên tôi
Ngày nào tôi cũng thầm cầu nguyện
Mau xua tan nỗi cô đơn của tình yêu

Ngày hôm đó, người nói với tôi
Người mãi mãi chỉ yêu riêng tôi thôi
Ngàn vạn câu nói
Như đám mây theo gió bay đi

Không biết vì sao,
Ưu phiền cứ quẩn quanh bên tôi
Ngày nào tôi cũng thầm cầu nguyện
Mau xua tan nỗi cô đơn của tình yêu

Rõ ràng bí mật của người ấy, bạn lại nghe thấy âm thanh không thuộc về anh.

Cho nên anh đã đi rồi, không mang theo gốc cây.

[1] Lời bài hát “Thiên ngôn vạn ngữ” – Đặng Lệ Quân.

[2] Lời bài hát “Mong sao người dài lâu” – Đặng Lệ Quân. Mượn ý bài thơ “Thuỷ điệu ca đầu” (Tô Thức), bản dịch của Vương Thanh.

[3] Lời bài hát “Em chỉ quan tâm anh” – Đặng Lệ Quân.

[4] Lời bài hát “Ngọt ngào” – Đặng Lệ Quân.

[5] Lời bài hát “Ánh trăng nói hộ lòng tôi” – Đặng Lệ Quân.

[6] Lời bài hát “Bên dòng nước” – Đặng Lệ Quân.

[7] Lời bài hát “Mưa nước mắt” – Đặng Lệ Quân.

[8] Lời bài hát “Như sự dịu dàng của anh” – Đặng Lệ Quân.

[9] Lời bài hát “Ngày nào chàng lại đến” – Đặng Lệ Quân.

Lời tác giả: 

Trước đây khi lần đầu tiên nhìn thấy hình chụp X-quang, giữa bức nền màu lam nhạt hiện lên từng mảnh xương xẩu đáng sợ. Người lớn nói không cần phải sợ, bên trong con người ai cũng vậy cả. Vì thế, đến tối khi tôi sờ cổ tay của chính mình, cứ cảm thấy như mảnh xương nhỏ ấy có thể phát ra một thứ ánh sáng xanh lam leo lắt.

Ở trong căn phòng cũ kỹ, nằm trên nền gạch men sứ còn hơi âm ấm sau buổi trưa hừng hực, ngủ mơ. Khi tỉnh lại, thấy một mảng thủy tinh màu lam mờ đục kiểu cũ, như đảo thiên đường, bao trọn trên đầu tôi như hào quang thiên sứ. Dưới ánh sáng bao dung như người mẹ hiền từ của nó, tôi đã ngủ trưa một giấc dài suốt một thời thơ ấu. Nước đường, dung dịch thuốc, bể bơi, bịch kem que hay viên nước đá, áp-phích hình quả Địa Cầu, đủ loại phim điện ảnh, đại dương mênh mông, giọt nước mưa, bầu trời, cánh bướm… Từ khi biết xương người là màu trắng, màu xanh lam liền cuốn hút tôi như những cơn mộng mị.

Năm 2018, giữa những sắc đỏ – kim đan xen phủ đầy trong chương trình, hai người bọn họ là màu xanh lam. Âm thanh của họ khiến tôi nghĩ đến mũi nhọn của trăng, đuôi chim chao lượn, khóe mắt rưng rưng, đầu ngọn gió, mép thủy tinh. Là hết thảy những gì mỏng đến mức không thể mỏng hơn, nhẹ đến mức không thể nhẹ hơn được nữa, là dư âm đi được tới cuối cùng. Tốt đẹp đến loại trình độ này, ắt sẽ chọc mầm tai vạ.

Tôi biết ai cũng sẽ có một khoảnh khắc màu lam, nhưng bản thân màu sắc này thì lại đầy mâu thuẫn. Đại dương xanh ôm trọn muôn sông, bầu trời xanh bao dung vạn vật, giống như hết thảy trên đời đều được cho phép, được tha thứ, bị ôm ấp. Nhưng ấy thế mà cửa sổ báo lỗi cũng là màu lam, thông báo phạm quy cũng là màu lam. Và sau khi chương trình bị sập, chỉ còn lại một màn hình màu xanh đậm khiến người ta bức bối. 

Như vậy, đối bọn họ mà nói, liệu đoạn ký ức màu lam này có phải là một sai lầm hay không? Nếu như là phải, vậy thì rốt cuộc là sai lầm về phương hướng kinh doanh, hay là một sai lầm về mặt cảm xúc cá nhân? Thật ra thì rối rắm cách mấy, đến cuối cùng cũng chẳng có ý nghĩa gì. Xung quanh bọn họ có biết bao nhiêu là màu lam: đồ dùng dự sinh, sách tranh thiếu nhi, gậy huỳnh quang lớn, ánh đèn tập trung trên sân khấu, màn hình LED sau lưng cũng bơi qua một con cá màu lam đang quẫy chiếc đuôi xanh của mình. Đôi mắt và khuôn mặt họ lấp loáng dưới luồng ánh sáng như thế, chắc hẳn xương cốt cũng sẽ bị ánh lam.

Năm nay là năm thứ năm tôi yêu thích bọn họ. Khi đi ngang qua màn hình TV gia đình những lúc nội dung bộ phim diễn biến đến đoạn cao trào, ôm hôn, nhảy vực, tự vẫn, chết vì tình hoặc tìm được cha mẹ ruột thịt của ai với ai, thường đều có thể nghe thấy âm thanh của bọn họ. Tiếng hát của họ hoàn toàn xứng đáng có thể lay động, lấy đi nước mắt của nhân vật chính cũng như là khán giả. Khi họ cất tiếng hát lên những câu chuyện đã được lắp ghép hay chế tạo tỉ mỉ kia, liệu bọn họ có nghĩ đến chính mình không? Khi cái tên họ lướt qua trong phần kết thúc, liệu có ai nhớ tới câu chuyện của người ca xướng hay chăng?

Trước khi biến thành lớp nền vô sắc vô vị đầy hoàn hảo, bọn họ cũng đã từng có thật nhiều màn đêm màu xanh.

Tôi đã làm một chiếc vid theo hướng trò chơi đầy mộng ảo này tặng cho mọi người. Tất cả những gì chiếc video này muốn và đang biểu đạt chỉ là hư cấu, không liên quan gì đến hai vị nghệ sĩ. Xin tất cả những ai thật lòng yêu thương, chờ đợi song ca đừng trách người ấy, đừng trách bọn họ, và quan trọng nhất là —— đừng tự trách chính mình.


Một số comment Shi thích.

1. Mau mau lưu lại, để sau này lấy ra tiếp tục gặm nhấm [nước mắt]. Chế tác quá tinh tế đẹp đẽ, từ Thâm Thâm hồi tưởng về Tiểu Châu [chua xót] (30-07-2024 11:06)

2. Tác phẩm thần tiên 😢 Mở niêm phong ra cất vào kho ký ức, len lén nhìn vào thế giới của Tiểu Châu một tí xíu, lúc “Thiên ngôn vạn ngữ” cất lên nhịn không được muốn khóc 😢 (30-07-2024 11:33)

3. Trời ơi tác phẩm thần tiên. . . . . . Khi nhập tâm vào thì tôi tựa như đang ở trong trò chơi, từng bước một theo Tiểu Châu tiến vào thế giới của cậu ấy, cuối cùng ở một góc nhỏ không người phát hiện ra quả trứng Easter. Ký ức đông lại bên trong hốc cây, biến thành bí mật, biến thành vĩnh hằng [nước mắt][nước mắt] (30-07-2024 12:05)

4. Một sự thể hiện vừa lãng mạn lại tràn đầy linh khí, tính thẩm mỹ và sự sáng tạo khiến người ta hoàn toàn an tâm. Mọi khía cạnh của hồi ký đều vừa chính xác vừa đáng yêu. dễ thương. Mật khẩu của Thùng Rác quả thực là một sự khéo léo thần thánh. Có lẽ người điều khiển máy tính để mở khóa mật khẩu của Thùng Rác chính là hắn, là “chúng ta” trong lòng Tiểu Châu. (30-07-2024 13:30)

5. Lợi hại quá! Tui phục sát đất luôn! Nói thật thì đoạn mở đầu rất giống trò chơi kinh dị, vừa ngây thơ, hồn nhiên, hoài cổ thì lại lộ ra một tia quỷ dị, may mà (?) cuối cùng không có kinh dị chỉ có đau lòng [nước mắt]. 10 điểm sáng tạo! Thật sự là quá cao tay! (30-07-2024 13:38)

6. Cứu mạng
Tại sao tui lại phải mở cái này ra trước khi ngủ chứ. . . . . . [quỳ]
Nhớ tới một đêm rất nhiều năm trước bị con vid 18 phút đập vô đầu không thể thở nổi, mất ngủ đến tận bốn giờ sáng. . . . . .  
Cảm giác như bị thít chặt cổ chôn sâu vào màu lam thăm thẳm không thấy đáy
Chỉ có ánh trăng đang trôi [chua xót][chua xót][chua xót] (30-07-2024 13:58)

rep: Đầu tôi liên tục lặp đi lặp lại《 Thiên ngôn vạn ngữ 》
Chìm vào mộng cảnh màu lam, chiếu đi chiếu lại những màn ảnh của shx (30-07-2024 14:25)

7. Rất biết cách hại một đời người (30-07-2024 15:03)

8. Đó chính là mùa đông không thể trở về nữa [nước mắt] (30-07-2024 19:23)

9. Khi những chữ cái ghép lại thành “dead winter.com” tui nổi hết da gà. . . . . . Thần. . . . . . Xin đừng trách tôi. . . . . . Xin đừng trách chúng tôi [chua xót] (30-07-2024 20:07)

10. Còn tưởng rằng sẽ không bao giờ khóc vì hai tên thối tha này nữa (30-07-2024 21:07)

11. Ngầu quá ngầu quá!!! Chưa mở ra đã đoán được trong Thùng Rác là cái gì . . . . . . Năm 2024 vẫn còn thở dài cho CP của tui. . . . . . (30-07-2024 21:43)

12. Chồng ơi anh đăng lên B trạm được không em muốn xem repeat . . . (30-07-2024 22:22)

rep: Thật tài tình, cảm động đến oà khóc Tui tin nếu Thâm Thâm xem được cũng sẽ phản ứng như thế (13-11-2024 08:53)

13. Tui đã khóc một trận ra trò. Thế giới khẽ khàng thay đổi cậu ấy, cho nên mới xuất hiện một Châu Thâm năng động tích cực pha trò nói câu nào cũng phải thêm một cái emoji, và một Tiểu Châu vẫn ở lại trong mùa đông ấy, chưa từng hoà hợp với thế giới thịnh hành. Bản thân cậu ấy chính là một cuộc phân ly. Mà tình yêu này lại bí ẩn và nặng nề như thế, Tiểu Châu bị dead winter [mùa đông đã chết] giấu vào thật sâu bên trong. Câu “Khi nào người lại đến?” thoáng lướt qua tựa như một lời thì thầm vừa như đang tự nói chuyện với chính mình lại như mang theo oán trách hỏi: Khi nào anh sẽ trở lại? (30-07-2024 23:13)

rep: —— Chừng nào anh lại đến? Hình ảnh hai cái cây bỏ ngỏ cũng thật lý thú, một hình ảnh một âm thanh. Nếu như trong hốc cây không người nhận có hình ảnh, thì tôi đoán chính là đôi mắt lấp lánh sáng trong của Tiểu Châu khi hai người không hẹn mà cùng cất tiếng hát “Thiên ngôn vạn ngữ”, có vui sướng, có nhụ mộ, có sự đụng chạm thoải mái của tâm hồn với thế giới, có tình yêu mà cậu từng tha thiết mong đợi vô số lần, chỉ tồn tại trong khái niệm, từ từ thay đổi trong tiếng hát du dương. (30-07-2024 23:13)

rep: Ngày nào người lại đến, tôi không tin hắn ra đi mà không đem theo cái cây kia (19-09-2024 11:23)

rep: Giống như xem một bộ phim điện ảnh bi kịch (13-11-2024 08:54)

14. Là điều gì đã làm cho tui khóc sưng cả mắt! Đừng trách bọn tôi Trong mùa đông đã đánh mất ấy Tất cả yêu và cười và nước mắt đều là chân thật (30-07-2024 23:42)

rep: Bí mật của mùa đông, khi nghe Thâm Thâm hát bài này tui đã nghĩ đến hai người bọn họ (13-11-2024 09:16)

15. Cảm giác lạ lùng quá. . . . . . Tất cả của tất cả những thứ này, tựa như là trong vũ trụ này từng có một vì sao băng xẹt qua, sau khi chiếu sáng vạn vật trong thời khắc tàn lụi đã hoá thành cát bụi, trở thành những nguyên tố tạo nên vũ trụ này. Nó không còn tồn tại nữa, nhưng nó vẫn hiện diện ở khắp nơi [đau lòng][đau lòng]. Mọi sự tồn tại trong đó đều mang dấu vết của sao băng, từng vật thể đều dùng chất giọng phiếm màu trầm lắng kể lại một câu chuyện hoặc cũ hoặc mới. (31-07-2024 02:05)

16. Cách lựa chọn góc nhìn cũng rất thú vị, lúc đầu cảm giác như là chính chúng ta, nhưng sau lại cảm thấy hình như không chỉ vậy, mà có lẽ còn có Tiểu Châu nữa, hoặc có lẽ… là người còn lại. Đừng trách tôi, đừng trách chúng tôi, mùa đông ấy mộng mơ xinh đẹp nhường ấy, giống như những bông tuyết rơi, trong suốt, lấp lánh. Biệt ly từ đêm nay, ngày nào… người lại đến? (31-07-2024 02:08)

rep: Xem đến đoạn “Ngày nào người lại đến?” thật sự làm trái tim tôi run rẩy (13-11-2024 08:57)

-> Tôi thật sự cực kỳ thích clip này, và cũng rất biết ơn tác giả đã làm ra nó. Nó đã đem lại một trải nghiệm vô cùng tốt đẹp, nhưng đồng thời cũng không khỏi khiến tâm trạng trở nên phức tạp. Tựa như hai cái cây trong đoạn kết, không có bất kỳ thứ gì khác có thể chạm đến, chỉ có hốc cây, chỉ có ánh trăng cùng ngàn câu vạn lời như mây gió bay qua mà thôi. Tôi đã khóc thoả thích một hồi. (31-07-2024 02:16)

17. Những hình ảnh phần sau tui cũng không dám xem nữa, nghe tiếng đàn dương cầm đăng đăng đăng. Hình như là tiếng tim đập của chính mình . . . (31-07-2024 03:38)

18. Cho nên là Dưỡng Khí đã phát hiện ra bí mật của Tiểu Châu, là mùa đông mà cậu đã đánh mất, thời khắc này xin được yêu cầu bài《 Bí mật của mùa đông 》. (31-07-2024 05:19)

19. “Yêu là có tội ư?” Tôi hỏi, “Tôi yêu người như thế, chẳng lẽ là tội lỗi tày trời như vậy ư?” Chàng nở nụ cười, đứng trong bóng đêm, hút thuốc, cười lặng lẽ, “Còn tệ hơn cả tội,” chàng đáp, “Là sai lầm.”
Maloy Sandor | Tình yêu ngụy trang thành độc thoại (31-07-2024 06:17)

20. Tác phẩm nghệ thuật sẽ mãi mãi được trân quý (31-07-2024 06:18)

21. Canh giữ tình yêu sợ bị người cười, mà còn sợ bị người ta nhìn thấu. (31-07-2024 08:06)

22. Thích quá. . . . . . Khi Thâm cùng bạn bè tán gẫu về Thanh ngày xưa, liệu có khi nào từ trong lời nói của bọn họ bỗng nhiên bắt được một bản thân khác đã bị chính mình quên đi không? (31-07-2024 09:03)

23. Hốc cây của anh là thứ đã dẫn dắt linh hồn bọn họ đến gần với nhau, là điểm bắt đầu; hốc cây của cậu là bài song ca duy nhất của bọn họ, là chương kết thúc. Thiên ngôn vạn ngữ [ngàn câu vạn lời], đan thành một câu: từ nay về sau tôi không dám nhìn ánh trăng. (31-07-2024 09:43)

24. Lâu rồi không thấy một tác phẩm nghệ thuật như vậy trong fandom Thanh. . . Sự sáng tạo, lời dẫn, âm nhạc, cảm xúc, tiết tấu, tất cả đều thể hiện vừa đúng, là sự tan biến chân thật như một giấc mơ. (31-07-2024 11:10)

25. Tài gì đức gì có thể xem được chiếc vid này vào ngày cuối cùng của tháng 7 vậy nè. Tôi cứ ngỡ rằng trong năm năm qua Thâm hô Tích đã được phân tích bằng tất cả các loại hình thức các loại góc độ rồi, không thể nào phân tích thêm được nữa. Xem chiếc vid này tôi mới phát hiện mình đã sai rồi. . . . Đồng thời cũng xin được điên cuồng khen ngợi góc độ sáng tạo, cách khống chế tiết tấu cũng như khả năng kết hợp mượt mà nhiều yếu tố khác nhau của chủ thớt. Mặt khác, trong lòng tôi chỉ có một tín niệm, một suy nghĩ: Nó là thật. (31-07-2024 11:34)

26. Với cả ba bên, mảnh ghép thời gian có thể khẳng định chắc chắn chưa bao giờ quên đi này là sự thật. Nếu nó là giả, thì, làm sao có thể khiến cho biết bao người không ngừng rung động như thế [đau lòng] (31-07-2024 11:36)

rep: Tôi cũng tin nó là thật, cho dù đến mùa hè năm 2024 tôi mới bắt đầu thích Thâm Thâm, thích Tích ca, thích Thâm hô Tích!! Tôi thích câu này lắm: “Nếu nó là giả, thì, làm sao có thể khiến cho biết bao người không ngừng rung động như thế?” Hơn nữa tôi tin rằng tất cả những người đã rung động này đều dày dặn kinh nghiệm tình cảm, hiểu được sự lưu luyến khi ánh mắt giao nhau có ý nghĩa gì. Cho dù kết cuộc không hoàn hảo, nhưng tôi tin tình yêu không trọn vẹn mới là sâu sắc nhất (13-11-2024 09:06)

27. Loại hình này thật sự là lần đầu tiên tôi thấy. Nhiều nhất là chỉ từng đọc những trò chơi tương tự trong fanfic mà thôi, nhưng khi cô biến trái tim một người trở thành một trò chơi thì quả thật là đại tài! Tiếng hoan hô bổ sung năng lượng cho Tiểu Châu, yếu tố về khoai tây 🥔, hành tinh này luôn phát nhạc của nàng Đặng Lệ Quân (điểm khai các tinh cầu thật sự phi thường phi thường tiểu vương tử ), sau khi ném phim vào thì loé lên một đoạn rồi hiện lên đầy những khung báo lỗi hệ thống… Đúng vậy, vì sao màu xanh kiểm tra error của Windows lại hợp với Thâm hô Tích như thế… Thật ra từ khi nhìn thấy Thùng Rác là tôi đã đoán được bên trong đó là gì rồi, nhưng khoảnh khắc khi nó xuất hiện thì tim tôi vẫn thắt lại. Nhưng chỗ kỳ diệu nhất là! Cái cách mà nó đã xuất hiện! Khi những chữ cái trong deadwinter.com được ghép lại tôi thật sự đã nổi hết gai ốc. . . . Xin hỏi! Cô là thiên tài phải không? (31-07-2024 11:48)

28. Sau khi nhấp vào Thùng Rác thì nỗi lòng rất loạn. Cho dù tất cả những hình ảnh ấy đều đã khắc ghi trong óc, trong lòng, nhưng vạt trăng màu lam 120 kia 🌙 Dù cho đã xem không biết bao nhiêu lần vẫn làm cho người ta. . . . Tôi vốn tưởng rằng, năm năm rồi, những gì nên làm, nên viết, nên nghĩ thì thể nào mọi người cũng đã bày tỏ hết rồi. Nhưng sự xuất hiện của chủ thớt, hoặc nên nói là chủ thớt đã dễ dàng chứng minh rằng đây quả thật là một bài hát hát mãi không hết, nghe mãi không chán. Tựa như ánh trăng. Ai sẽ ngắm chán trăng 🌙 nghe chán trăng bao giờ? 🌙 (31-07-2024 11:51)

29. Rất đúng phong cách của Châu, nửa đoạn đầu tui còn thoát ra để xác nhận là đăng trong siêu thoại CP chứ không chỉ là một FMV sáng tác cho concert của Tiểu Châu. Màn ảnh hiện lên trước error page quả thật khiến cho người ta ngừng thở. Liệu nội dung trong Thùng Rác sẽ được dọn dẹp định kỳ hay lại bị không nỡ mà khôi phục trước khi hết thời hạn lưu trữ, bí mật trong dead winter.com liệu có được vĩnh vĩnh viễn viễn bảo tồn hay không? Bất luận như thế nào, xin đừng trách tôi, đừng trách cứ chúng tôi. (31-07-2024 12:07)

30. Má ơi lão sư ngài quá tuyệt vời! Nói mau có phải thiên hậu đã báo mộng cho ngài đúng không (không có ý đó. Hoàn toàn chính là thế giới của Tiểu Châu [quỳ][quỳ] (30-07-2024 12:44)

rep: (24-8-10 12:16)

00:29

Đại từ phản Thâm

Trong thế giới 200 năm sau, những sự sống thông minh mới có thể được sinh ra từ trí tưởng tượng chung của nhiều người. Sau khi một ý tưởng được lan truyền nhanh chóng và nhận được sự cộng hưởng rộng rãi, hình ảnh trừu tượng sẽ trở thành hiện thực cụ thể.

“Nếu có một hốc cây không đáy,
Có thể mang đi tất cả những tâm sự của tôi,
Thì tốt biết mấy.”
Vì thế, có một “hốc cây” gọi là “Vỏ Rỗng” đã được sinh ra. 

Một sáng sớm đầy sương mù,
Một dáng hình khổng lồ đang tới gần dần dần hiện ra.
Mọi người đi về phía nó,
Khẽ vuốt ve thân thể nó trần trụi thô ráp một cách nhẹ nhõm hay quyến luyến
Trao cho nó những tín vật nặng trịch,
“Tôi yêu bạn, tạm biệt.” 
Tiếng rơi vào túi vang dịu dàng đến lạ,
Như tiếng cá voi ngân từ dưới đáy biển sâu.

Bí mật được chôn giấu, cảm xúc được đón nhận;
Tiếng lòng được nghe, lòng tin được trân trọng.

“Vỏ Rỗng” đã được lấp đầy bằng những tín vật cưỡi ánh sao đi mất,
Lên đường về phía địa điểm tiếp theo.
Nó ôm chặt chiếc túi sau lưng,
Giống như đang ôm giấc mơ đen tối ngọt ngào của vô số người,
“Cảm ơn, tạm biệt.
Bạn sẽ không bị đánh mất đâu,
Rồi chúng ta sẽ gặp lại nhau.”

rep: Bài phân tích “Vỏ Rỗng” này rất hợp với chủ đề!!

rep: “Vỏ rỗng” lên sóng ngày 11/8, vậy chẳng phải là Thâm Thâm cũng đã xem video này rồi? (13-11-2024 09:09)

31. Xem xong video, đọc xong lời giới thiệu. Nhưng cũng giống như tiếng ca của Tiểu Châu trong hốc cây của người nào đó ở đoạn cuối, ngàn câu vạn lời, lại không biết nên bắt đầu từ đâu. (31-07-2024 13:11)

32. Tui rất thích rất thích【 Thùng Rác 】, bạn có thể quăng những gì không muốn thấy vào, nhưng chỉ cần bạn vẫn còn không nỡ xoá đi hết: nghĩ vạn nhất hôm nào đột nhiên hữu dụng thì sao, thì nó sẽ vĩnh viễn ở đó, có thể không ngừng được phục hồi và không ngừng xoá bỏ, trở thành sự tồn tại bí ẩn mà ngoan cố nhất trong bộ nhớ (31-07-2024 13:24)

33. Buổi sáng thấy trên wb trước, lập tức like và share ngay. Có thật nhiều điều muốn nói nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu, rất nhiều chi tiết trong đó đều chỉ có những người biết chuyện mới có thể hiểu được, khi xem đoạn đầu tôi thậm chí còn có thể phì cười. Nhưng khi đường link kia xuất hiện, nước mắt đột ngột rơi, vừa nổi hết da gà vừa cảm nhận được dụng ý của tác giả. Giống như video và lời giới thiệu của tác giả đã diễn tả, dù là quyết định kinh doanh hay là tình cảm sai lầm hại chết mèo, chúng ta đều thật lòng hoài niệm về mùa đông năm ấy. Cái kết ẩn giấu cuối cùng ghép với nội dung phim “Hoa dạng niên hoa” đem lại một sự bất ngờ đặc biệt, và cũng khiến cho tôi nước mắt lụt nhà. Trong toàn video tôi thích nhất là câu “Cho nên người ấy đi rồi, không mang theo gốc cây”. “Người ấy” ở đây đương nhiên có thể chỉ người nào đó, nhưng đồng thời ta cũng có thể hiểu theo cách “cây” có thể chỉ mỗi chúng ta ở đây, chúng ta không bỏ đi, chúng ta còn đang hoài niệm, chúng ta có ngàn câu vạn lời muốn nói, nhưng chúng ta thay bọn họ giữ lại, bảo vệ và gìn giữ bí mật của mùa đông. Cho nên dù khi chiếu lại có xuất hiện error thì cũng có hề chi, nhân vật chính liệu đã thật sự buông hay chưa cũng không quan trọng nữa, tất cả những ai từng thật lòng đều không nên bị chỉ trích. Cuối cùng cảm ơn bàn tay kỳ diệu của đại thần, thật sự là một tác phẩm vô cùng hoa lệ đầy chỉn chu và tỉ mỉ, trong phần giới thiệu cũng có thể nhìn ra rất nhiều ý tưởng của chủ thớt. Nhà Dưỡng cảm ơn có ngài [yêu][yêu] (31-07-2024 14:05)

34. Hồi ức tựa ánh trăng, lạnh lẽo lại sáng ngời. (31-07-2024 14:24)

35. Đây là một tác phẩm nghệ thuật chân chính. Từ khoảnh khắc “dead winter.com” xuất hiện tôi đã bắt đầu run rẩy rồi khóc, lúc nhà hát hồ Mai Khê xuất hiện là tôi điên luôn, gào khóc lớn đến mức chỉ có thể nhấn nút tạm dừng. Sáu năm, tôi rất khó tưởng tượng được có chuyện gì mà sáu năm sau tôi vẫn còn khóc rống đến mức thất thố (trong tình huống sắp tới chuẩn bị đi làm), nhưng hai người bọn họ cứ vậy mà hoàn thành. Bởi vì bọn họ đã tham dự vào cuộc đời của tôi thật lâu. Có lẽ trên đời này không có nhiều đúng, sai đến thế, có lẽ cuộc đời của mỗi người chúng ta cuối cùng đều sẽ biến thành bộ dạng buồn tẻ chán chường dưới ngòi bút người khác. Cho nên đoạn thời gian hai người bọn họ từng trải qua này rốt cuộc là được ông trời tác hợp cho, hay là nghiệt duyên, ai có thể nói được rõ ràng chứ? Mà có ai có tư cách nói đây? Tựa như tác giả nói, đừng trách cứ bọn họ, cũng không cần phải trách cứ chính mình. (31-07-2024 19:38)

36. Cho nên đừng trách cậu ấy, đừng trách bọn họ, đừng trách chính mình. . . . . . (31-07-2024 21:20)

37. “Tất cả những đến và đi trong cuộc đời, đều là do thuỷ triều của trăng” (31-07-2024 23:35)

38. Khi nhạc dạo của Đặng Lệ Quân vang lên tui đã bắt đầu chảy nước mắt rồi, đến đoạn sau thậm chí còn phải tạm dừng vài lần để lau . . . Câu chuyện này cơ bản là từng chi tiết tui đều đã thuộc nằm lòng,  nhưng khi lật ra một lần nữa vẫn rất đau đớn. (01-08-2024 00:33)

39. Trước khi biến thành thứ nước cốt vô sắc vô vị hoàn hảo, bọn họ cũng từng có rất nhiều màn đêm màu xanh.. Khônggg [khóc lớn] vừa thấy câu này là nước mắt ròng ròng (01-08-2024 06:23)

40. “Ngàn câu vạn lời, theo mây bay lướt qua” Đại thần, đây là một tác phẩm nghệ thuật!! (01-08-2024 08:31)

41. Rewind mode—cat chính là dead winter.com. Mùa đông có tuyết cuối cùng trên Trái Đất này đã bị Tiểu Châu giấu vào trong một cái hốc cây. (01-08-2024 09:45)

42. Thích lắm, cuối cùng khi kết thúc hai cái cây cứ đứng yên ở đó, “Tiếng lòng an táng ở trong hang” 😢😢😢 (01-08-2024 10:21)

43. Câu chuyện của mùa đông này không phải rất dài, nhưng nếu muốn kể cho bằng hết, thì lại cần thiên ngôn vạn ngữ (01/08/2024 14:29)

44. Những người ship shx sao đều là những con người vừa mềm mại vừa nhạy cảm như thế chứ?
Chúng ta buông hết thảy lại đây xem
Lúc đó bọn họ chỉ hưởng thụ
Bất kể hậu quả lao về phía âm thanh trong lòng
Chỉ như vậy mà thôi
Cho nên “không cần phải trách”, tim tôi tan nát rồi, nhưng hình như đã được dán lại (01-08-2024 16:43)

45. Biển rộng màu lam đã mang đi cái gì, bao giờ nó trở lại, mặt trời màu đỏ nói không rõ cũng không thể giải thích. (02-08-2024 00:50)

46. Tôi tưởng rằng tôi đã buông bỏ, nhưng đột nhiên lại phát hiện tôi chỉ là đem bọn họ giấu xuống đáy lòng không cho người khác phát hiện ra mà cũng không cho chính mình phát hiện mà thôi. [khóc khóc] (02-08-2024 01:11)

47. Là hai cái cây vô cớ trở nên cô độc, sao có thể quên được ánh trăng. (02-08-2024 07:02)

48. Đây là CP duy nhất mà tui ship đau lòng quá trời mà lại vui vẻ chịu đựng. Cảm ơn chủ thớt, đã tạo ra giấc mộng màu lam này. (03-08-2024 00:06)

49. Tác phẩm thần tiên. . . Xem lần thứ nhất đã bị rung động, đến buổi tối tắt hết đèn đi lại xem lần thứ hai. . . Mỗi một tia ý tưởng đều rất thú vị, giống như thật sự đang mở một trò chơi ra, thoáng thấy được người đứng sau trò chơi đang lén lút trốn ở nơi này, và trái tim có thể đã bị quên đi. Và còn, cảm ơn tác giả đã nói không cần phải tự trách chính mình. (03-08-2024 06:42)

50. Khoảnh khắc khi “Thiên ngôn vạn ngữ” vang lên tôi bỗng nhiên oà khóc, rõ ràng là tui đã không còn ship nữa. Nhớ tới năm 2019 nghe Tiểu Châu hát “Thiên ngôn vạn ngữ” live trong concert, bỗng nhiên có thể hiểu được tâm tình của người không có lên sân khấu kia (03-08-2024 10:22)

51. Huhuhu bà ơi bà là thần đó, quả là một sự thể hiện tình cảm tinh tế, tha thiết, chân thành mà mượt mà, đoạn “nơi này chỉ có ánh trăng” tui nổi hết da gà da vịt rồi. Tuy là tui đã không còn ship đôi này nữa, nhưng tui vẫn có thể thưởng thức tác phẩm nghệ thuật. Quả thực là tác phẩm thần tiên, cám ơn bà nhiều [khóc lớn][khóc lớn][khóc lớn] (03-08-2024 11:56)

52. Tiểu Châu dùng bùn đất, tuyết tan, liệt hỏa rèn ra được một trái tim “thất khiếu linh lung tâm” [thông minh, nhanh nhạy, thấu đáo, sáng suốt], chân thành chúc cho cậu ấy sẽ đạt được nhiều hạnh phúc hết mức có thể. Nhưng nếu nói không hề thất vọng không có tưởng niệm thì cũng là giả. Cám ơn ngài, cho tôi lại thấy được Tiểu Châu màu lam. Trọng du, trọng du, giấc mộng bất ngờ dạo chơi công viên rời xa đã lâu. (03-08-2024 12:59)

[Vương Tích có một album tên “Trọng du Vãng Tích” = “Quay về quá khứ”]

53. Nếu tôi nói tôi thật sự yêu người, thì ai sẽ tới dọn dẹp tình bạn bị phá hủy [khóc lớn] Thần quá
Từng màn hình của lão sư đều khiến người ta rung động, cảm xúc của người đằng sau trò chơi đều được thể hiện vô cùng mượt mà [cổ vũ][cổ vũ][cổ vũ]
Sao lại có thể trách các người chứ [khóc][khóc khóc][khóc khóc][khóc khóc] (03-08-2024 22:10)

54. Quá quá quá quá quá lợi hại, tất cả kỷ niệm ấy đều bị thấm vào ánh trăng xưa cũ màu lam. . . . . . . . . . . . (03-08-2024 23:58)

55. Năm năm trước chúng ta đã làm thật nhiều thật nhiều giấc mơ màu xanh, chỉ có ánh trăng nhớ rõ. (04-08-2024 01:54)

56. Cảnh báo: cực cực cực cực cực kỳ dài ⚠️⚠️⚠️ Hoàn toàn là một tác phẩm của thần tiên. Bây giờ ngẫm lại thì thật ra lúc ấy chỉ mới nghiêm túc ship Thâm hô Tích không lâu, thứ nhất là vì con người tôi cả thèm chóng chán, thường chẳng yêu thích được gì lâu dài; thứ hai là vì những sản phẩm sáng tạo cho Thâm hô Tích có chất lượng khá tương đồng, từ sau khi BE phong vị mới từ từ trở nên ngon lành. Bản thân việc xem vid này là vì mộ danh mà đến, vừa ăn cơm vừa xem, những tưởng chỉ là tiêu khiển mà thôi —— đó là những suy nghĩ lúc ban đầu của tôi. Nhưng mà từ hình ảnh thứ nhất, khi trái tim kia vừa hiện ra, tôi lập tức giật nảy mình, thầm nghĩ: xong rồi, chắc là không ăn cơm nổi quá. Quả nhiên, từ chuyến tàu lượn chở tiếng hoan hô, đến củ khoai tây (chỗ này từng đoạn phỏng vấn tui lại đều còn nhớ rõ hết), đến Đặng Lệ Quân (thật ra từ đoạn này là đã bắt đầu không kềm được cay cay sống mũi rồi nhưng lại bị tui ráng nuốt về), đến đại dương. Ý tưởng “đại dương” này bản thân nó đã rất có định hướng rõ ràng về mặt tình cảm rồi. Khi nhìn thấy những màn ảnh màu lam hiện lên, cảm xúc dần dần tích tụ, đột nhiên xuất hiện màn hát đối trong “Trăng cong cong”, sau đó cả màn hình là những dòng cảnh báo lỗi. Cậu cũng cảm thấy đây là sai lầm ư? Thùng Rác, có thể đoán được là cái gì ở bên trong, nhưng không biết tại sao lại dẫn đến như thế. Một con mèo Cherish canh giữ chiếc máy ghi âm tua ngược, “Tất cả những tình cảm không đúng đều sẽ hại chết mèo.” Đến khi Dead Winter Com xuất hiện, bỗng nhiên tôi lại có cảm giác như mọi sự đã rồi. Hình ảnh  chớp nhoáng vụt qua như đèn kéo quân, rõ ràng đều đã năm năm, tại sao tôi vẫn cảm giác như chỉ mới là tuần trước? Từng đoạn ngắn trích từ đâu ra tôi đều còn nhớ rõ, trung gian xen kẽ ánh trăng. Thẳng đến cuối cùng, ánh trăng biến thành ngọn đèn, kéo xa màn ảnh ra chính là màn độc thoại trong《Hoa dạng niên hoa》. Vì thế giữa một cánh đồng hoang vu bỗng nhiên xuất hiện hai gốc cây. Giọng Châu Thâm vừa cất lên, tôi lập tức khóc. Vì sao lại khóc? Tôi cũng không hiểu được. Không phải tôi chưa từng khóc, nhưng phần lớn đều là khóc có lý do rõ ràng: nước mắt vì bị người khác vu oan, nước mắt vì dốc công vô ích, thậm chí còn có những giọt nước mắt từng cố tình rơi để chấm dứt tranh cãi. Nhưng vì cái gì mà tôi lại khóc ở chỗ này đây? Khi xem video tôi không biết, bây giờ tôi cũng không biết. Có thể là do cảm xúc quá đậm đặc, làm cho người ta phải dùng nước mắt để hòa tan. Trăng cứ treo như thế. (04-08-2024 02:50)

57. Sau khi xem xong không biết nói gì, không biết nên nói từ đâu, chỉ còn lại nước mắt và tiếng thở dài. Trăng sáng bao giờ tròn, ngày nào quân lại đến. (04-08-2024 10:51)

58. Tôi cứ tưởng là mình đã buông, tôi cứ tưởng mình sẽ không còn xúc động nữa, thì ra đều là tôi tưởng mà thôi (05-08-2024 04:45)

59. “Tiểu Châu, cậu thực sự đã từng thoải mái thả lỏng đúng không? Mấy tháng ấy.” (05-08-2024 06:39)

60. Không chú ý lắm đến hai ca sĩ này nhưng khi nhấp vào vẫn vô cùng xúc động trước cấu trúc phân tích về sự tiếc nuối, bất toàn, sự không trọn vẹn, sự lặng im đẹp một cách tinh tế đến tận cùng này. Hy vọng tác giả sẽ hạnh phúc. (05-08-2024 10:04)

61. Đêm qua, tôi lại một lần nữa mơ thấy bọn họ, cười lớn tựa vào nhau hưng phấn mà trò chuyện, giống như những lần từng xảy ra trong quá khứ. Ai nói mộng là giả, hiện thực mới là thật chứ. . . (05-08-2024 21:04)

62. Chưa từng trách bọn họ, nhưng bọn họ nhất định đã từng trách cứ chính mình (08-08-2024 04:08)

63. Tác giả thật sự quá cao tay, từ khi đại dương xuất hiện tôi đã bắt đầu nhịn không được có một loại cảm giác đã dần dần chấp nhận số phận rồi. Chúng ta tất phải đi đến bước này, nhưng việc ấy không thể trách bất kỳ ai [buồn] (10-08-2024 09:17)

64. Nghe bài hát mới《 Vỏ Rỗng 》của Thâm Thâm, đầu tiên đã nghĩ tới chiếc video này. Lão sư, cô là con giun trong bụng cậu ấy phải không, thật là rung động quá (10-08-2024 12:31)

65. Thần quá . . . Thần đến mức tôi nói không thành lời. . . Nhất là sau khi đọc phần giải thích về hốc cây trong đoạn giới thiệu bài hát mới của Tiểu Châu . . . Khi xem đến đoạn “Hoa dạng niên hoa” tôi cảm giác như trái tim thắt lại . . . Sao lại có một đôi như thế . . . Một CP mà đến định mệnh cũng phải thương xót . . . Khen chủ thớt rất nhiều nhiều lắm 🥺 May mắn biết bao mới có thể xem được tác phẩm này (10-08-2024 13:48)

rep: Có chắc là không phải Thâm Thâm xem video này trước không? Nếu không phải, thì tác giả đích thực là có thần giao cách cảm với Thâm Thâm đó (13-11-2024 09:13)

[Shi: Chắc thần giao cách cảm thiệt đó, chứ bài “Những ngày thất lạc” ổng đã mua từ 2021 rồi.]

66. Sao đến bây giờ tôi mới nghiêm túc đi xem video này . . . . . . Hơn nửa đêm lại một lần nữa tự làm mình khóc sắp ngất. Tất cả mọi phép ẩn dụ, ám chỉ, lặp lại và cắt ghép các đoạn hình ảnh đều là vì khoảnh khắc cuối cùng, lướt qua tất cả ký ức, thời thơ ấu, màu, lam, quý cô họ Đặng mà cậu ấy đã bại lộ trước công chúng cũng như thế giới thịnh hành, xuyên thẳng đến nơi sâu nhất trong linh hồn của cậu, nơi đó xuất phát từ một mùa đông như một tử cục, vô cùng náo nhiệt mà lại vô cùng yên tĩnh. Không thể nói rõ từ khoảnh khắc nào tôi đã bắt đầu cảm nhận được cảm giác thống thiết chân thực vô cùng. (10-08-2024 15:03)

67. Cách lý giải của tác giả về Châu rất chính xác, một Châu khi nói chuyên luôn kèm theo lời khen ngợi, một Châu nói đùa xong luôn đi theo một câu giải thích, một Châu luôn muốn thể hiện sự thân thiện và nhiệt tình với tất cả mọi người, cố gắng thể hiện sự hoà đồng của mình, và cố hết sức hoà hợp vào thế giới chủ lưu. Nhưng khi tất cả những mặt nạ đó nhạt phai, trong trái tim lại giấu một linh hồn lặng lẽ và cô đơn, mãi mãi bị lưu đày và lang thang giữa những vầng trăng. Linh hồn này không phải từ khi sinh ra đã là như thế. (10-08-2024 15:06)

68. Cậu ấy chỉ là đã đứng lại trước cái cây này quá lâu. Có lẽ cậu ấy đã từng thử giấu nó đi vô số lần, nhưng lại vĩnh viễn không thể phá huỷ cái cây này được, bởi vì trong hốc cây còn chứa đầy tràn ánh trăng, vĩnh viễn, vĩnh viễn hàng phục cậu ấy, cũng như những kẻ bàng quan dù có cố ý hay không như chúng ta. Về phần cái cây còn lại, những gì anh để lại mãi mãi là những gì anh quý trọng nhất. Khoảnh khắc bị âm nhạc, bị người kia đánh trúng linh hồn, từng đem lại niềm vui và cả nỗi đau, làm sao anh ấy có thể quên đi. (10-08-2024 15:09)

69. Cho đến ngày hôm nay tôi vẫn không biết, làm sao có thể lưu giữ được mối tình này mà không làm đau đớn bất kỳ ai, bởi vì một khi dính phải, nó sẽ tổn thương tất cả mọi người. Liệu con người thật sự phải dùng sự tiếc nuối cả đời để đổi lấy mấy tháng nồng nhiệt và viên mãn ư? Tôi không có đáp án, bọn họ trong kịch bản cũng không có đáp án. Tôi chỉ tiến vào trái tim của cậu, tựa như ngày đó lần đầu tiên tôi thấy ánh mắt và giọng hát của bọn họ khi đối mặt với nhau. Từ đó về sau tôi không thể quên, không dám quên, không muốn quên đi. (10-08-2024 15:13)

70. Tôi có tài đức gì mà năm nay có thể thưởng thức được một tác phẩm nghệ thuật như thế này. . . . Kính người ca hát, kính tình nghĩa, kính “đã từng” [đau lòng] (12-08-2024 22:45)

71. Ngày nào chàng lại đến?
Tôi ngẩng đầu nhìn trời
Đầy sao còn lung linh
Nhưng nơi vốn thuộc về vầng trăng lại chẳng thấy bóng dáng
Tôi ngước lên
Cố gắng kiếm tìm
Như cũ chỉ có mây và bầu trời đầy sao
Rượu cạn thấy đáy
Tôi đã uống xong rồi
Nước mắt không nhịn được
Tôi cũng khóc xong rồi
Màu lam là màu sắc mà tôi yêu thích nhất 
Vì đủ lý do mà nó mang rất nhiều ý nghĩa
Tạm thời tôi không thể nhớ ra bí mật của mình
Nhưng tôi có một vầng trăng không dễ dàng đề cập đến
Tôi đang đợi
Đúng vậy
Tôi vẫn còn đang đợi
Đợi một vầng trăng tròn
Đợi một bài “Hoa dạng niên hoa” đã hứa (14-08-2024 21:07)

72. Tuy không ai nhắc tới, nhưng không người quên đi (15-08-2024 11:04)

73. Một cảm giác không cách nào hình dung được, một tác phẩm nghệ thuật chân chính. . . . . . Sau khi xem xong làm cho tôi nhớ đến mùa đông ấy, tưởng như đã đi vào trái tim người nào đó, mà cũng giống như đã bước vào trái tim của chính mình. Theo video từng chút một vén lớp mây mù, nhìn thấy vầng trăng độc nhất vô nhị năm 2018. (17-08-2024 10:53)

74. Có lẽ khi cất tiếng hát “Tạm biệt vầng trăng của tôi, màu lam của tôi, tình yêu của tôi” chính là lúc cậu ấy vứt bỏ hốc cây [nước mắt] (19-08-2024 00:34)

rep: Ai biết câu hát thần tiên tui thích nhất này còn có liên hệ đến đây (19-09-2024 11:30)

75. Vẫn cảm thấy “the bird” thật sự là bản nhạc nền thần thánh. Có lẽ giống như cái kết của “The White Door” [một tựa game], chỉ có hủy diệt tất cả mọi dấu vết trong ký ức của đối phương, bọn họ mới có thể thật sự được giải thoát. Chim chóc chung quy phải bay đi, chỉ còn lại quần chúng chúng ta còn đang cùng nhau đợi lần tiếp theo gặp lại 🚬 (19-08-2024 03:17)

TBC