Tags

,

Tác giả: 发糖魔灵
Ngày đăng: 05/02/2019
Nguồn: Lofter

Edit by Lãnh Nguyệt Phong

Lời tác giả:

Hiện thực, câu chuyện hơi dài, tất cả đều thuộc về tôi, không liên quan gì đến người thật.

Đây là chiếc fic mà tôi thích nhất, cảm thấy như tôi đã tìm lại được cảm giác cầm bút thuở ban đầu.

Hy vọng mọi người cũng thích.

BGM – Hoa dạng niên hoa


0

Tôi từng nhìn thấy tình yêu hoang đường ấy, không biết nên gọi đó là may mắn hay bất hạnh.

0

0

0

Tôi đã quan sát người đàn ông ấy được vài ngày.

Cuộc sống của ông đơn điệu đến mức khiến người ta nhàm chán, như miếng bánh mì đen sáng sớm nhất định sẽ xuất hiện trên tấm khăn trải bàn in hoa, vừa chua vừa cứng, khi nào xui còn ăn phải toàn mảnh vụn.

Nói không phải khoe chứ tôi thậm chí còn có thể đọc vanh vách lịch trình hằng ngày của ông ấy nữa.

Tám, chín giờ sáng ông sẽ ra khỏi nhà, băng qua hai góc phố đến một toà nhà có trụ Collins [1] để dạy học; giữa những thanh niên tóc vàng mắt xanh qua lại dưới tán lá xanh hoa màu, màu tóc đen của ông trông vô cùng nổi bật. Có người quen dừng lại chào hỏi, ông cười vẫy tay với bọn họ; tôi nghe người ta gọi ông là Professor Zhou [giáo sư Châu].

Đến mười hai giờ rưỡi trưa, ông sẽ chậm rãi tản bộ đến Pazata Hata [2] cách đó năm góc đường để ăn trưa. Khi nào vui, ông lại cầm miếng bánh mì đen ăn còn lại đi rải cho binh đoàn bồ câu trên quảng trường.

Tiếp theo đó thì lịch trình của ông thường không còn cố định, nhưng khoảng ba giờ chiều ông nhất định sẽ ghé một quán rượu tên là Old Dream. Tôi đồ rằng ông ấy có mối quan hệ mập mờ nào đó với chủ quán, vì ông là người duy nhất có thể chỉ gọi một shot rượu rồi ngồi lỳ trước quầy bar suốt buổi tối mà không bị những người bảo an cao lớn đuổi đi.

Tựa như lúc này.

Ông đã ngồi ở quầy bar được hai tiếng đồng hồ rồi.

Phần lớn thời gian ông ấy cứ ngồi ngẩn người, ly rượu trước mặt chỉ để thi thoảng nhấp tượng trưng một ngụm nhỏ. Giờ này trong quán vắng đến đáng thương, ông chủ chi li chỉ cho mở mấy trản đèn tường màu lam nhạt. Trong quán bar không chia rõ ban ngày và đêm tối, chàng bartender trẻ đứng tựa vào quầy bar gà gật, chiếc máy đánh đĩa tắt đi, im lặng nằm một góc. Đây có lẽ là khoảnh khắc yên tĩnh hiếm có suốt một ngày của nó.

“Trông ông như một người có tâm sự.” Tôi bước qua.

Xin thứ cho câu bắt chuyện quê mùa này, đó là cách mở lời với ông ấy tốt nhất mà tôi có thể nghĩ ra rồi. 

Dường như sự lấn lướt lỗ mãng của tôi chẳng gợi lên được chút hứng thú gì nơi ông, phần lớn sự chú ý vẫn chỉ dành cho giọt nước đang bám trên thành ly rượu. Mãi đến khi tôi ngồi xuống bên cạnh, ông mới nhìn sang tôi với nụ cười nửa miệng.

“Cô gái, có ai nói cách bắt chuyện của cô hơi cũ rồi không?”

“Vậy à?” Tôi cố ý vờ như chẳng bận tâm, cố gắng kìm nén con người tí hon đang muốn hét lên trong lòng, nhún vai, “Hiệu quả là được rồi.”

“Được rồi.” Ông lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ, giống như một người lớn đối với con nít cố ý gây chuyện đòi ăn kẹo trong dịp Tết. Điều này khiến tôi có chút bực mình, đúng là giữa chúng tôi có một sự chênh lệch tuổi tác rất lớn, nhưng điều đó cũng không có nghĩa là tôi muốn bị đối xử như một đứa trẻ hở không được quà là lăn ra sàn ăn vạ, tuy rằng hồi xưa tôi cũng từng như thế.

“Ron.” Ông gõ ngón tay đánh thức chàng bartender đang gục đầu trước mặt, “Cho quý cô đây một ly Yujiguni [3] nhé.”

“Vâng.” Chàng trai trẻ tên Ron dụi đôi mắt còn nhập nhèm buồn ngủ, nhìn tôi rồi lại nhìn ông ấy, lập tức tỉnh táo lại ngay, trên mặt thay bằng một nụ cười bỡn cợt, huýt sáo chòng ghẹo, “Sướng nhỉ Charlie.”

“Biến.” Ông cũng cười, thúc chàng trai tóc nâu xoăn một cú, mắng, “Nói lung tung nữa trừ lương.”

“Bạo chúa.” Ron lè lưỡi, quay người bắt đầu bận rộn với đám chai lọ sau lưng. 

Tôi mở to mắt nhìn ông, lòng thầm nghĩ thì ra ông ấy là chủ quán rượu này, khó trách thoải mái uống chùa như vậy. 

“Thế là biết tại sao chủ quán không đuổi tôi ra ngoài rồi.” Vẻ sửng sốt trên mặt tôi dường như đã làm ông thích thú. Ông nghịch ngợm chớp mắt với tôi, mở nụ cười đắc ý.

Người thanh niên thuần thục múa máy, chẳng mấy chốc đã bưng lên một chiếc ly chân dài, còn cố ý nháy mắt với ông một phen, bị đánh một cái mới nhăn mặt bỏ chạy.

Tôi chỉ làm như không phát hiện sự giao lưu giữa hai người bọn họ, tập trung nhìn vào ly rượu của mình. 

Không thể không thừa nhận ông ấy rất có gu.

Yujiguni cocktail có màu rất đẹp, là một màu trắng thuần. Miệng ly dùng đường cát làm cảnh tuyết, đáy ly để một trái cherry màu xanh bạc hà. Màu trắng quyện với màu xanh, luôn khiến cho người ta cảm thấy tràn ngập hy vọng.

“Xin cô đừng trách.” Ông quay qua nói với tôi, “Cái tật của Ron là vậy, thường hay cố gán ghép tôi với các quý bà quý cô khác, mà chẳng thèm quan tâm xem người ta có vừa ý tôi không.”

“Không sao.” Tôi thực sự cảm thấy không có gì. “Ông hầu như chẳng thay đổi gì, vẫn tuấn tú lắm.”

“Thế à?” Ông phá ra cười to một trận, thiếu chút nữa đã trượt khỏi chiếc ghế quầy bar. “Thật xin lỗi,” Ông ngồi vững lại, lau qua khoé mắt, “Đây là lời khen hay nhất tôi nghe trong năm nay.”

Kỳ thật tôi cũng chẳng nói dối gì.

Năm tháng tựa hồ phá lệ tiếc thương ông, ngoài nếp nhăn nơi khoé mắt hiện lên mỗi khi cười,  thời gian hoàn toàn không để lại trên mặt ông quá nhiều dấu vết. Nếu ông mặc một chiếc áo sơ mi trắng, nghiêm túc ăn diện một phen thì thậm chí còn có thể đóng giả một quý ông thành đạt lừa gạt mấy cô gái ngây thơ nữa. Việc này có lẽ có liên quan đến chiều cao này một thước sáu của ông ấy. Người ta hay nói sao ấy nhỉ, khi ông Trời đóng lại một cánh cửa của bạn thì sẽ luôn để lại cho bạn một cái cửa sổ. 

“Vậy thì cô muốn nghe chuyện gì nào?” Ông trở về bộ dáng lúc nãy, nhìn tôi điềm tĩnh. 

“Gì cũng được.” Tôi sút trả bóng, “Chỉ cần ông chịu kể.”

“Được rồi được rồi.” Ông ấy lại làm vẻ mặt dỗ con nít, nhưng rất thông minh chuyển chủ đề ngay trước khi tôi bùng nổ, “Thật nhiều năm trước, tôi từng tham gia vào một chương trình truyền hình. . . . . . . . .”

0

0

0

0

0

0

Đến bây giờ Châu Thâm vẫn còn nhớ mùa đông năm 2018 ấy. 

Trường Sa, hồ Mai Khê, 36 người, ba tháng.

Một chương trình nghèo đến mức trang phục biểu diễn đều phải đổi với nhau mặc, ăn theo mô típ thiếu niên theo đuổi ánh sáng, dùng hết thủ đoạn lừa gạt 36 gã đàn ông ngốc nghếch từ khắp mọi nơi, vào ở trong một khi bảo tồn sinh thái ầm ĩ ba tháng, ánh sáng chẳng theo đuổi mấy, hình tượng lại sụp đổ gần hết.

Người đầu tiên sụp đổ hình tượng hẳn chính là Long ca – Trịnh Vân Long. Vai “hoàng tử nhạc kịch” mà tổ đạo diễn đo ni đóng giày cho anh ấy ngay kỳ đầu tiên đã toang, không những không quản lý nét mặt khi ca hát để rồi bị chế thành đủ loại meme, chính anh ấy còn tự ném lớp da lạnh lùng xa cách đi, tình nồng ý mật với người lớp trưởng mấy năm trời chưa đứng chung sân khấu ra một trận hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, phá tung kịch bản “một núi không thể có hai hổ” của biên kịch, biên kịch chương trình tức đến mức quăng luôn cây viết trong tay, phất tay một cái mắt không thấy tâm không phiền, để mặc cho đám này sinh trưởng tự do luôn.

Người sụp đổ hình tượng thứ hai chính là Giả Phàm – người tốt nghiệp Juliard toàn điểm A. Ekip chương trình sung sướng tưởng đã mời được một người đảm bảo IQ bình quân cho show, nào ngờ lại rước về một con sóc ghiền đồ ngọt cao 192. Cố ý làm nũng thích ăn đồ ngọt thì cũng thôi, Giả Phàm mới vào khi bảo tồn được hai ngày còn tự động giải khóa hình tượng mẹ hiền, mỗi ngày bị một đám nhóc mười bảy, mười tám tuổi lẽo đẽo sau lưng, giúp đứa này chỉnh âm đưa đứa kia đi khám bệnh, ai không nghe lời còn phang dép, hoàn toàn biến khu bảo tồn thành nhà trẻ hoa lá mùa xuân.

Người sụp thứ ba chính là Ca Tử ca – A Vân Ca, người thứ tư là Khải ca – Vương Khải, người thứ năm thầy Dư – Dư Địch, người thứ sáu thì là . . . . .

Người sụp đổ hình tượng cuối cùng là Tích ca – Vương Tích. Khi Vương Tích mới tham gia chương trình, ít nhiều gì mọi người đều có phần sợ sệt anh ấy. Hào quang giải Chuông Vàng còn sờ sờ ở đó, đương nhiên tách anh ra khỏi đám nhóc còn đang chập chững chơi bùn trong hố. Sắp nhỏ lúc đầu ai cũng một “thầy Vương Tích” hai “thầy Vương Tích”, như những học sinh tiểu học phạm lỗi bị giáo viên nghiêm khắc dạy dỗ.

Sau này thân thiết mới phát hiện, dường như Vương Tích mới chính là cậu nhóc nghịch ngợm nhất trong khu bảo tồn. Chỉ đạo đám người già tập thể dục theo đài tập thể trong phòng trang điểm, ngồi xổm xuống đất cos Minion hoàn toàn chẳng để ý hình tượng, lên mạng phê bình gu thời trang của A Vân Ca, làm fan cuồng nhiệt của Vân Thứ Phương trên Weibo, phất cao đại kỳ Vân Thứ Phương dẫn dắt một đoàn thiếu nữ CP xây nhà lầu, biệt thự.

Bây giờ khi nhớ đến những chuyện này, Châu Thâm đều không nhịn được bật cười thành tiếng nơi đất lạ quê người. Anh cảm thấy vô cùng may mắn năm đó vì né những buổi diễn thương mại bất tận do công ty sắp xếp mà nhận tham gia chương trình hầu như chẳng có chút tiếng tăm này, làm quen được với một đám huynh đệ từ khắp ngũ hồ tứ hải. Tính cách nhiệt liệt của bọn họ như thứ rượu nồng nhất Ukraine, chỉ cần một ngụm cũng đủ ấm áp cả người. 

0

0

0

0

0

0

Khi nhắc tới những chuyện này, đáy mắt ông ấy lấp lánh nụ cười, cả người đều sống động hẳn lên. Khi nói đến đoạn nào hưng phấn ông còn có thể bắt chước ra dáng vẻ cử chỉ của đương sự, giống y như đúc, phảng phất như đã về lại mùa đông năm ấy. 

Ông ấy thật sự yêu quý bọn họ rất nhiều. Tôi thầm kết luận.

Ngoại trừ một người.

Khi nhắc đến Vương Tích ông tạm dừng thật lâu, ánh mắt thoáng trốn tránh. Rất nhiều chuyện đều nói không mạch lạc, đến cuối cùng hầu như chỉ còn trầm mặc.

“Ông và Vương Tích. . . . . . có quan hệ gì vậy?” Thứ cho tôi không biết điều cứ chọc thẳng vào vết thương của người khác, có một số điều tôi nhất định phải biết, và nó chẳng liên quan gì đến bản năng tò mò của loài người. 

Ông có một thoáng bối rối, đôi mắt luôn nhuộm ý cười phủ lên một tầng mơ hồ, đôi môi khép mở vài lần, lời sắp đến miệng lại bị nuốt xuống.

“Tôi cũng không biết mối quan hệ giữa chúng tôi là gì. . . . . .” Tôi đợi thật lâu, mới nhận được một câu đáp chẳng thể tính là trả lời này. 

0

0

0

0

0

0

Châu Thâm thực sự cũng không biết giữa mình và Vương Tích có mối quan hệ gì.

Là chiến hữu kề vai chiến đấu trong chương trình, là tiền bối cùng hậu bối tinh tinh tương tích trong giới giải trí, là đôi cặp đôi trời ban trong âm nhạc, hay là những từ khó nói ra thành lời kia. 

Nhân tình.

0

Châu Thâm đảo từ này trên môi một lần, chữ “tình” mở đầu nhẹ giọng khởi bút, lướt trên đầu lưỡi vòng qua kẽ hàm răng, chữ “nhân” tuôn ra không thể giữ. 

Từ này thực sự rất tệ.

Trọng lượng quá nhẹ, đọc mấy lần cũng không thể vương lại nửa tấc trong lòng. Chẳng trách từ cổ chí kim thiên hạ luôn chỉ trích nhiều hơn là khuyến khích. Bản thân nó đầy đặn hơn so với một số từ khó mở miệng khác, nhưng lại chẳng thể bì được sự quang minh chính đại của hai chữ “bạn đời” [4]. Suy cho cùng, một thứ không thể ra ánh sáng như thế, chỉ có thể trốn vào một góc tự dối lòng, tự uống quên sầu mà thôi.

Châu Thâm ngửa đầu nốc một ngụm rượu to, cồn lướt xuống cổ họng khiến thần kinh tê liệt, ký ức vốn bị đè nén bắt đầu trào dâng không thể kiểm soát. 

Ông như rơi vào một giấc mơ thật dài. 

Lúc đó anh đang đứng bên phải anh ấy, lúc nào cũng vậy, ngay cả lúc chụp hình quảng cáo cũng không ngoại lệ.

Sau này khi xem lại các tập, anh phát hiện có bình luận bảo ở những đội khác đều là đội trưởng đi lên trước, thành viên đi theo sau, ngày cả Song Vân cũng phải theo số đông. Nhưng đến đội Vương Tích thì lại thành anh và Châu Thâm đi song song với nhau, bốn đứa nhỏ theo cùng. 

Thế này là phải cưng Châu Thâm đến mức nào. 

Đúng vậy, thế này là cưng chiều anh biết bao nhiêu.

Châu Thâm rất khó nói lại được tại sao anh và Vương Tích lại đi đến nông nỗi này.

Từ đầu anh không hề quen biết anh ấy. Anh ấy là một tiền bối đức cao vọng trọng, hào quang chói loá, có chất giọng như tiếng đàn cello khiến bao người ghen tị, kết hôn sớm, gia đình hạnh phúc, ấn tượng của anh về Vương Tích vốn chỉ có bây nhiêu. 

Về phần Vương Tích nói từng nghe bài hát của anh thích nghe giọng anh hát, Châu Thâm quyết định hẹp hòi cho là anh ta chỉ đang khách sáo mà thôi.

Sau lần đầu tiên biểu diễn cùng nhau, anh thật cẩn thận thêm vào bong bóng ấn tượng của mình một từ dành cho Vương Tích: ấm áp.

Một lần nữa quyết định ghế chính thức. Anh bị đồng đội đẩy lên sân khấu, đi gánh vác số phận của tất cả.

Anh đã quen tới lui một mình, trước giờ chưa từng để ý thắng thua, nhưng lúc này sau lưng anh lại là sáu con người, sáu người đã đặt trọn niềm tin vào anh. 

Nhất vinh câu vinh, nhất tổn câu tổn.

Chuyện này thực sự quá đau khổ, dựa vào cái gì mà sự thắng bại của các người lại để một mình tôi quyết định, tôi có tài gì đức gì đâu chứ?

Cảm giác áp lực truyền từ đầu dây thần kinh đến khắp toàn cơ thể, hơi chua tràn lên, trong dạ dày bắt đầu cuồn cuộn. 

Giữa cơn hoảng loạn anh đối diện với đôi mắt của Vương Tích. Ánh mắt anh ấy đầy kiên định, lời nói ra như một mệnh lệnh chứ không phải đề nghị.

“Thâm Thâm, em cứ hát ‘Cá lớn’.”

Cá lớn. Cá lớn. Được rồi, hát ‘Cá lớn’ vậy. Anh cầm micro, não trống rỗng đi theo Dư Địch trở lại sân khấu. Rõ ràng là một ca khúc quen thuộc, toàn thân lại run rẩy không ngừng. 

Lòng bàn tay bí xuất mồ hôi, da đầu tê dại, cổ họng khô rang. Châu Thâm đã quên mình hoàn thành màn biểu diễn như thế nào. Ô chữ màu xanh trên trang giấy công khai chế giễu sự thất bại của anh.

Châu Thâm mi chẳng làm được gì cả.

Mi sẽ làm liên lụy người khác.

Anh lún sâu vào chiếc hố phủ định chính mình, nước mắt bất ngờ tuôn rơi.

Anh vốn nào muốn khóc, có còn là đám nhóc đi học đâu. 

Mất mặt quá chừng.

Một đống người vây chung quanh anh, ai cũng lên tiếng an ủi, thậm chí Dư Địch còn nói anh ấy rất buồn khi thắng anh. 

Không dám đâu. Anh nho nhỏ phản bác trong lòng. Mọi người đều lợi hại lắm, chỉ là tôi không đủ giỏi mà thôi.

Anh không nhớ rõ Vương Tích đã búng đám đông ra kéo mình vào lòng anh như thế nào, chỉ nhớ rõ lồng ngực đàn ông kiên nghị ấm áp, bàn tay vỗ về sau lưng như trấn an. Làn da tiếp xúc với lớp vải mềm mại, như là trở về cơ thể mẹ. Điều này đã cho Châu Thâm sự an ủi rất lớn.

“Thắng thua không quan trọng, bọn anh chỉ muốn nghe em hát mà thôi.” Giọng người đàn ông trầm ấm vang lên bên tai, làm cho anh không nhịn được chìm vào.

Dù cho chiếc nhẫn trên ngón áp út vẫn mồn một qua lớp vải.

0

0

0

Trong màn tuyển người, Châu Thâm cười bất đắc dĩ gắn thêm cho Vương Tích trong bong bóng ấn tượng của mình hai chữ: trẻ con.

Bao nhiêu tuổi đầu rồi, còn nói ra mấy câu sến rện trong phim thần tượng nữa.

“A Vân Ca, cậu mà dám đụng vào Thâm Thâm, tôi sẽ dám đụng vào Đại Long.”

Câu khẳng định như bá đạo tổng tài của anh làm Châu Thâm lén lút lướt mấy trăm bình luận trề môi trong lòng, nhưng vẫn bất giác cúi đầu đỏ vành tai. Hơn hai mươi tuổi rồi, cũng trải qua sóng to gió lớn, thế mà nghe câu ấy lại vẫn không nhịn được mặt đỏ tai hồng tim đập thình thịch, có trời mới biết là tại sao. 

Có lẽ ngay từ đầu đã bước sai mất rồi.

Sau này lâu lâu Châu Thâm lại gắn thêm rất nhiều từ dành cho Vương Tích trong bong bóng ấn tượng của mình, chẳng hạn như “lải nhải”, “thanh niên nghiện net”, “bảo mẫu” v.v. Nhưng anh vẫn không dám bỏ chữ “thích” vào, có khi ma xui quỷ khiến thêm vào lại bối rối vội vàng lau đi, cứ tưởng như vậy là có thể giấu diếm bình yên. 

Làm sao có thể.

Trong đôi mắt anh nhìn về phía anh ấy có chứa đựng hàng nghìn, hàng vạn ngọn nghiệp hỏa.

Có những thứ thật sự không bao giờ giấu được, trừ phi ngay từ đầu đã không có.

0

0

0

0

0

0

“Cho nên. . . . . . Ông đã thực sự phải lòng ông ấy?” Tôi khó lòng mở miệng, tế bào não cố tăng tốc tiêu hóa lượng tin tức khổng lồ.

“Ừ.” Ông gật đầu, thản nhiên thừa nhận.

“Ông ấy đã có vợ rồi!” Tôi bất giác gắt giọng, “Ông làm như vậy là đang. . . . . .”

Tôi nói không nổi nữa. Nói thật thì tôi vẫn luôn có thái độ khá cởi mở với tình yêu đồng tính, có thể là do từ nhỏ cha đã dạy tôi tình yêu là bình đẳng. Nhưng ngay lúc này, tôi thật sự không thể nào mỉm cười chúc phúc.

Chưa tạt nước vào mặt ông ta đã là món quà tốt nhất của tôi rồi. 

“Tôi biết. . . . . .” Ông im lặng thật lâu mới mở miệng, “Tôi biết cô muốn mắng điều gì. . . . . . Người thứ ba, kẻ phá hoại gia cang người khác gì gì đó. . . . . . Tôi đều không có cách nào biện giải hay phản bác.” Ông nghiêm túc nhìn tôi, nói, “Tôi không thể lấy cái cớ tình yêu đích thực để che giấu sự thật là tôi đã thích Vương Tích được, điều đó rất ích kỷ.”

Tôi quan sát đôi mắt của ông, những từ ngữ cay nghiệt đột nhiên nghẹn ngay cổ họng, không thể nhả ra một chữ.

Tôi còn làm được gì nữa đây. 

Tôi có thể cảm nhận được cảm xúc của ông ấy, khi kể những chuyện này ông cũng chẳng vui vẻ gì. Tôi thực bất ngờ ông ấy lại kể nhiều như vậy với một cô nhóc mới gặp lần đầu, thậm chí còn chấp nhận những lời chỉ trích vô căn cứ của tôi nữa.

Những gì tôi đã làm có thể nói là thực sự tàn nhẫn. Tôi gióng trống khua chiêng cầm dao róc miệng vết thương đã kết vảy của ông lên, rắc muối trắng lên máu thịt màu đỏ. Còn ông thì cắn chặt môi kiềm nén cảm xúc của chính mình, mỉm cười động viên tôi tiếp tục.

“Vậy ông ấy có thích ông không?” Tôi muốn chuyển sang chủ đề khác, nhưng miệng nhanh hơn não, vòng đi vòng lại vẫn hỏi ra điều mình muốn biết nhất. 

0

0

0

0

0

0

Vương Tích có thích mình không?

Châu Thâm không chắc nên trả lời câu hỏi này thế nào. Nếu đổi thành Châu Thâm ở Hồ Nam, Trường Sa năm 2018, cậu ấy nhất định sẽ gật đầu kiên định nói thích. Nhưng còn Châu Thâm bây giờ, một Châu Thâm cách mảnh đất ấy tận kia chín giờ bay, dựa vào đâu mà tự tin nói một người gần hai mươi năm chưa gặp vẫn còn thích chính mình.

Dù sao thì chính Châu Thâm cũng phân không rõ giữa bọn họ là yêu nhiều hơn, hay là do hormone nhiều hơn.

Bọn họ quá hợp nhau. Trải nghiệm tương tự nhau, cùng có một thần tượng. Ngay cả giọng hát cũng phù hợp với nhau đến vậy, low C và A3, băng qua bốn mươi sáu phím đàn đen trắng gặp gỡ nhau, ngân nga bừa vài câu cũng tựa như tiếng trời.

Thuận theo tự nhiên hấp dẫn lẫn nhau. Bọn họ thức trắng đêm bên nhau, viết hoà âm, luyện điệp khúc. Những nốt cao uyển chuyển du dương quấn quít cùng giọng thấp trầm ấm dịu dàng quyến rũ hoà quyện trong căn phòng khách sạn, tựa như mối quan hệ giữa bọn họ, từ xa lạ thành tri kỷ.

Vương Tích năm 2018 thích Châu Thâm.

Không thể nghi ngờ.

Nhưng Châu Thâm khác với Vương Tích, cảm xúc của Châu Thâm là thu ghém, tất cả những hỉ nộ ái ố chân thật đều được giấu kín dưới lớp da thật dày, tất cả mọi người đều có thể đạt được câu trả lời thoả mãn nơi đây. 

Ngược lại, người đàn ông ấy chẳng thể xem như cao thủ giấu diếm cảm xúc, tình yêu nơi đáy mắt thường hay bất thình lình tràn ra. Châu Thâm đã từng nhìn thấy rất nhiều lần, là lúc nhìn nhau cách khoảng không trong Cây sơn tra, và cũng là lúc nhăn mặt đùa nhau trong Over the rainbow. 

Vì thế ai tinh tường đều đã nhìn ra.

A Vân Ca từng nói đùa bảo Vương Tích đừng cứ suốt ngày Thâm Thâm, Thâm Thâm nữa, làm như heo nhà Mã Giai sắp sinh ấy [5]. 

Nghe câu này Châu Thâm cười đến nghiêng ngả, thiếu chút nữa đã ôm hôn đất mẹ thắm thiết, Vương Tích nhanh tay lẹ mắt vớt anh lên, cánh tay thuần thục đặt lên đầu vai, trừng A Vân Ca một cái, nói, “Thâm Thâm, của tôi đấy, kêu như thế chẳng sai chút nào.”

Châu Thâm không phản bác, rõ ràng là đồng tình với câu nói này. Anh tựa vào trong lòng Vương Tích cười xin lỗi với A Vân Ca, đổi lại được một tiếng thở dài vô cùng đau đớn của anh.

Lời cuối cùng đánh thức người trong mộng, là của Trịnh Vân Long.

Châu Thâm nhớ rõ hôm đó Trịnh Vân Long phá lệ dậy thật sớm kéo anh đi uống cà phê ở một quán cũ kỹ bên cạnh khu bảo tồn. Hơi nước từ chất lỏng màu nâu đậm trên chiếc bàn thủy tinh làm mờ mắt kính anh, hễ lau đi thì hơi nước lại phủ mờ một lần nữa, lặp đi lặp lại. Mà cả anh lẫn Trịnh Vân Long thì đều im lặng. 

Mãi đến khi ly cappuccino từ nóng hổi trở nên lạnh ngắt, quán cà phê từ đông đúc biến thành vắng vẻ, Trịnh Vân Long mới mở miệng.

“Thâm Thâm, đừng lún quá sâu.”

Giọng anh có thể nói là khó nghe, khó nghe hơn lúc nói chuyện hằng ngày thật nhiều. 

Châu Thâm cười cười nói, Long ca, em biết. Em chỉ muốn ngủ thêm một lát mà thôi.

Cuộc trò chuyện kết thúc đột ngột bị bẻ ra từng miếng, nghiền thành bột, cho vào ly cà phê lạnh ngắt như một liều thuốc giảm đau. Châu Thâm uống cạn sạch chất lỏng và lớp bọt sữa đã tan. Dạ dày không chịu nổi sự kích thích của caffeine, gào thét trong cơ thể anh. Cảm giác đau đớn từ bụng lan đến trái tim, một lần nữa rung trời chuyển đất.

Gieo gió, gặt bão.

Từ đó trở đi, Châu Thâm bắt đầu cố ý tránh né Vương Tích.

Khi luyện giọng luôn thích túm bốn đứa nhỏ thôn Hy Vọng đi tập chung, cho dù ánh mắt sau lưng có đâm chích thế nào cũng tiếp tục mặt không đổi sắc cười cười nói nói với người khác. Không thì chạy qua phòng Trịnh Vân Long và A Vân Ca chơi, ở lì cả ngày, nghe bọn họ tán gẫu chuyện thời đại học, tán gẫu về nhạc kịch, tán gẫu về vở Rent đã ấp ủ ba năm. 

Châu Thâm hâm mộ hai người họ lắm. Diễn viên nhạc kịch. Có năng lực hát có khả năng diễn. Thật tốt.

Trong quãng thời gian ấy, đến không khí xung quanh Vương Tích cũng lạnh lẽo, trên Weibo bình quân mỗi ngày @ anh một lần để tuyên bố chủ quyền. Fan CP hân hoan nhảy nhót gõ chiêng đốt pháo, thứ hạng siêu thoại nhảy một bước lên trời, thành công bước vào hàng đầu, cùng sánh bước với Vân Thứ Phương cách vách.

Châu Thâm nhắm mắt làm ngơ tất cả chuyện này, trên Weibo thì hùa với Vương Tích diễn vai yêu thương thắm thiết này đến tận cao trào, xưng hô thân mật như Tích tôi Thâm tôi chỉ tồn tại trong thế giới ảo, còn trong hiện thực, anh vẫn ba ngày hai đầu chạy sang phòng người khác.

Cú ngoặt xuất hiện vào lúc ghi hình đoạn kết của chương trình. Cường độ ghi hình cao và những buổi tập thâu đêm khiến cả 36 người đều sinh bệnh ít nhiều, ai nói chuyện cũng có giọng mũi, đặc dính. Đến giờ ăn sáng, mọi người trêu chọc nhau hôm nay mắt ai thâm nhất hay nhiều lông dưới mắt nhất, coi như là nói xàm an ủi giữa những ngày tháng khó khăn.

Vương Tích không phải là người đầu tiên bị bệnh, nhưng lại là người bệnh lâu nhất. 

Cơn sốt cao liên tục lặp lại khóa chặt anh trên giường vài ngày, cảm giác đau nhức, buồn nôn liên tục vây quanh, cái gì cũng ăn không vô khiến anh gầy rộc xuống rõ rệt. Khách thăm bệnh đến hết đợt này đến đợt khác, Vương Tích gắng gượng xốc tinh thần đón tiếp bọn họ.

Cuối cùng Châu Thâm cũng nhìn thấy anh ấy. 

Khi anh đến thì Vương Tích còn đang ngủ, trước khi đi dì dọn vệ sinh còn nhét vào tay anh một ly cối Coca nấu gừng, nói là chống hàn, cưỡng chế uống hết không được chừa một giọt.

Anh vốn rất nghe lời những người xấp xỉ tuổi ông bà mình, thế là cũng ngoan ngoãn ôm bình thuỷ ngồi bên giường chậm rãi nhấp từng ngụm. 

Vị của món Coca nấu gừng không thể nói là ngon, khí ga trong Coca đã qua chảo nóng bốc hơi hết, chỉ còn lại nước đường quyện với mùi cay của gừng, uống vào cứ cảm thấy kỳ kỳ thế nào. 

Uống được một nửa thì Vương Tích tỉnh, thấy rõ người đến là Châu Thâm thì anh tỉnh táo hơn nhiều. Anh vẫy tay ý bảo Châu Thâm ghé lại gần hơn, khàn giọng thều thào một câu.

“Thâm Thâm, đừng trốn anh.”

Đây là lần đầu tiên Vương Tích tỏ ra yếu ớt trước mặt anh. Trông anh ấy thật tội nghiệp, thân một mét tám mà phải co người nằm trong chăn đệm khách sạn không tính là mềm mại, cực kỳ giống một con golden to ụ bị bỏ rơi.

“Được không?” Anh giơ tay nắm ngón út của Châu Thâm. 

Bàn tay vươn ra là tay trái.

Ngón áp út trống không. Trên ngón tay gầy guộc còn in một vòng tròn nhạt, đó là dấu vết để lại từ nhiều năm đeo nhẫn. 

Anh khó nhọc nuốt thứ chất lỏng ngọt ngấy trong cổ xuống, gật đầu nói một tiếng vâng.

0

0

0

0

0

0

“Sau đó thì sao?” “Hai người có ở bên nhau không?” Tôi truy vấn quá mức bức thiết, như một nữ sinh trung học cuối giờ truy vấn tin tức của bạn bè, đến mức trên mặt ông thoáng hiện nét ngượng ngùng. Xin lỗi mẹ. Tôi thầm nhủ trong lòng. Xin hãy tha thứ cho con. Con chỉ muốn nghe hết câu chuyện này trước rồi mới phán xét đúng hay sai.

“Trông cô rất giống một người bạn của tôi ngày xưa.” Ông cố ý chuyển hướng đề tài, nhìn đăm đăm vào gương mặt tôi hơi thất thần, giống như muốn tìm dấu vết cố nhân từ trên ấy. 

“Tôi rất hân hạnh.” Tôi trả lời khách sáo. Tôi biết ông ấy cần thời gian để tiêu hóa, điểm này tôi có thể hiểu được. “Thật ra người ta hay nói tôi giống mẹ hơn, gien của Vương —— cha tôi dường như chẳng hiện gì trên người tôi cả, ngoại trừ chỗ này,” Tôi nâng cằm lên cho ông ấy nhìn rõ hơn, “Trên cằm chúng tôi đều có một nốt ruồi.” 

Ông ngắm nhìn kỹ lưỡng, một hồi sau mới bật cười, “Nốt ruồi trên cằm là phúc tướng, chúc mừng cô ——” ông ấy bắt chước các “thầy” bịp bợm trên TV, bái tôi một cái. Bộ dạng của ông thực sự không thích hợp làm những trò khua môi múa mép này, nên trông khá buồn cười.

“Cho nên sau đó thế nào?” Tôi cứ gặng hỏi dồn dập, như một thẩm phán đội mái tóc giả rẻ tiền trong một toà án truyền thống, ép đương sự phải không ngừng nhớ lại chi tiết chỉ vì những động cơ ích kỷ thầm kín của riêng mình.

“Cuối cùng lúc hát song ca, con gái ông ấy gọi đến.” Ông quay đầu đi, một lần nữa trốn tránh câu hỏi của tôi. “Con gái ông ấy xinh lắm, còn nhỏ mà rất đáo để, lúc nào cũng chỉ kêu thẳng tên ông ta.” Đầu ngón tay ông nhịp đều trên quầy bar bằng đá, trên gương mặt hiện ra một chút dịu dàng, “Tôi nhìn mà cũng thích.”

“Điểm ấy rất giống tôi.” Tôi trơ trẽn ganh đua. “Ở nhà tôi cũng chỉ gọi thẳng tên cha tôi.”

“Thế à?” Ông ấy không quay đầu lại, “Vậy ông ấy nhất định rất yêu thương cô.”

“Đúng vậy.” Tôi thoải mái nhận lời khen ấy. “Gia đình tôi cực kỳ hoà thuận, hạnh phúc.” Tôi cố ý nhấn mạnh những chữ cuối cùng.

0

0

0

0

0

0

Về phần song ca, bọn họ quyết định hát ‘Trăng cong cong’.

Màn song ca này khán giả đã mong chờ thật lâu, chính bọn họ cũng đã đợi lâu lắm.

Cả anh và anh ấy đều từ chối hầu hết các hoạt động cá nhân, nhốt mình trong phòng viết hoà âm. Trắng đêm không ngủ, thân mật khăng khít.

Khi bé Xoài gọi điện tới, cả hai đang thảo luận về một câu hoà âm. Anh thích chỉnh cho câu đó phức tạp hơn, Vương Tích thì lại cho rằng đơn giản sẽ tốt hơn. Họ tranh luận thật lâu, ai cũng đỏ mặt tía tai, không ai thuyết phục được ai.

Khi tiếng chuông vang lên hai người đều sửng sốt, Vương Tích phản ứng nhanh hơn, vuốt màn hình  đứng lên, ra dấu im lặng với Châu Thâm, quay người đi bắt điện thoại.

Sóng điện thoại trong khách sạn không được tốt lắm. Giọng bé con xuyên qua tiếng rè rè ồn ào truyền tới. 

Cô bé nói Vương Tích Vương Tích chừng nào ba mới về. Con với mẹ đều nhá ba lắm ba có nhớ tụi con không. Bắc Kinh có tuyết rồi ba dẫn con đi đắp người tuyết được không.

Ánh đèn mờ trên tường khách sạn dường như đã làm mềm đi đường nét trên khuôn mặt người đàn ông.  Anh cười dịu dàng đồng ý yêu cầu vô lý của con gái, thậm chí còn dâng lên một bản “Chú thỏ trắng” giọng trầm để dỗ cô bé ngủ. 

Anh đóng vai người cha hoàn hảo vô cùng. 

Châu Thâm quan sát anh từ đằng sau, lòng chợt thấy ngổn ngang vô cùng. 

Trong một khoảnh khắc, anh đã thèm hút thuốc. Làm ca sĩ, giọng hát là pháp bảo câu cơm, rượu chè thuốc lá phải cố hết sức không đụng vào. Nhưng mẹ nó sống hơn hai mươi năm trời đây thật sự là lần đầu tiên anh đột nhiên khát khao mùi thuốc lá.

Muốn tránh né muốn sa vào. Cứ ngỡ nhắm mắt chính là thế giới khác. 

Chết tiệt.

0

0

Anh không có lý do gì để trách Vương Tích, chỉ có thể tự trách chính mình.

Do tôi tham vui quá luỵ tình.

“Tích ca.” Cậu lên tiếng khi Vương Tích cúp điện thoại, giọng khô khốc, như người đuối nước bị thít chặt cổ dưới biển sâu, nếu vỗ mạnh thì thậm chí còn có thể vắt ra nước, “Anh tới concert Bắc Kinh của em đi.”

0

0

0

0

0

0

“Sau đó thì sao?”

“Ông ấy đã tham gia concert.” Ông nhắm mắt lại cản ánh mắt dò hỏi của tôi, “Chỗ đó sân khấu vừa nhỏ, thiết bị lại kém, cũng tội cho ông ấy.”

“Sau đó thì sao?” Tôi không hài lòng với thái độ hời hợt ấy. 

“Sau đó thì tôi đến Ukraine này, học thạc sĩ, lấy bằng tiến sĩ, tốt nghiệp xong trở thành giáo sư, bình dị, ổn định, cũng khá tốt.” Ông cầm ly rượu lên uống một hơi cạn sạch, có chất lỏng lạnh lẽo theo cổ chảy xuống. 

“. . . . . .” Nhìn ông ấy như vậy, tôi không biết nên đáp như thế nào.

“Hối hận không?” Tôi lại tiếp tục gặng hỏi. Tôi thừa nhận mình đang phỏng đoán ông ấy với những thành kiến ác độc nhất, như thể nó có thể giảm bớt cảm giác tội lỗi trong tôi.

“Không có gì đáng để hối hận.”

0

0

0

0

0

0

Quả thật là không có gì đáng để hối hận.

Hợp đồng với công ty kết thúc, trở lại Ukraine tiếp tục đào tạo chuyên sâu là quyết định của anh, học xong chọn trở thành giáo sư cũng là quyết định của riêng anh.

Phong cảnh Lviv rất đẹp, những năm gần đây cũng bình yên hơn nhiều, là một nơi rất tốt để sống. 

Anh lại dùng lại cái tên Kabu, khi nào không bận việc học thì sẽ mở livestream hát hò trò chuyện với fan. Gạo Sống và Pudding đều giục anh mau đi kiếm người yêu, mà anh thì cũng vui vẻ đáp trả bọn họ ống chề.

Cũng tốt.

Trừ những tia tơ vương thi thoảng lướt qua. 

Khi rảnh rỗi, anh thường lật lại những bài Weibo trước kia. Dưới bài viết về concert ấy, bình luận tội nghiệp của Vương Tích đã bị đẩy xuống tận trang thứ ba.

Là bảo chiếc micro màu lam của anh rất đẹp. 

Micro do fan tặng, gọi là Lam Kình.

Những bình luận bên dưới hơn phân nửa là của fan CP, nói Vương Tích lời ít ý nhiều, từ nay về sau không dám ngắm Lam Kình.

Sao lại là anh từ nay về sau không dám ngắm Lam Kình. Châu Thâm cười cười, úp sấp mặt điện thoại xuống bàn. Rõ ràng là tôi từ nay về sau không dám nhìn cello.

0

0

0

0

0

0

“Được rồi cô gái,” Ông gật đầu ra hiệu với tôi, “Nghe hết câu chuyện rồi, cô cũng nên về thôi.”

Tôi không hài lòng với cái kết cụt ngủn này chút nào, dù rằng tôi cũng chẳng có quyền gì mà phản đối. Tôi thấy ông đã quay người sang chỗ khác, rõ ràng là không muốn tiếp tục quan tâm đến tôi nữa, tôi đành bực bội đi về.

Khi đẩy cửa ra tôi nhịn không được quay đầu lại nhìn ông thêm một cái. Ông tựa hồ lại trở về dáng vẻ hồi nãy khi tôi mới bước vào, thậm chí còn càng thêm cô độc, đơn côi.

Ông ngồi ở đó, ngay cả ánh sáng cũng lẩn tránh nơi ông. Nếu nhờ người mà ông ấy gọi là yêu mô tả, thì phải chăng người ấy sẽ nói rằng, là ánh sáng đang bao bọc lấy ông.

Tôi rốt cục không nhịn được nữa, ngồi sụp xuống bên góc đường Lviv đông đúc, oà khóc thật to mà chẳng thèm để ý hình tượng. 

Thật ra tôi không nói cho ông ấy biết, tôi tên là Vương Thanh Vu, là bé Xoài, con gái của ca sĩ Vương Tích nổi tiếng toàn quốc mà ông đã nhắc đến.

Thật ra tôi không nói cho ông ấy biết, ba tháng trước cha tôi đột phát bệnh tim, không cứu được, đã qua đời rồi.

Khi thu dọn đồ đạc cũ của ông, tôi vô tình phát hiện ra một chiếc hộp nhỏ giấu trong hốc tường bên đầu giường. 

Bên trong chỉ có ít ỏi đồ đạc, gồm một chiếc hoa cài áo và một tấm hình cũ đã phiếm vàng. 

Chiếc hoa cài là kiểu thịnh hành hai mươi năm trước, màu vàng hồng sến súa phối với hoa trắng xỉn, cọ vào tay thì sẽ để lại mùi kim loại rỉ sét. Tôi cầm lên lại nhanh chóng đặt xuống. 

Trong bức hình là một người đàn ông. Gọn gàng, sạch sẽ, hướng về phía ống kính cười rất dịu dàng.

Thật ra thì tấm hình đã cũ lắm rồi, mép đã phiếm vàng và các góc cạnh đều mòn cả. Tôi lật qua, mặt sau là một chữ “Thâm” và một dòng địa chỉ.

Tôi nghĩ đó hẳn là một người bạn cũ của cha, nên đã nói dối mẹ lén đặt vé máy bay đến Ukraine, theo địa chỉ trên hình tìm được tận nơi.

Không ngờ lại nhìn lén được mối tình chôn giấu suốt hai mươi năm ấy.

Mối tình này nóng rực phỏng tay, mà cũng quá mức hoang đường, hoang đường đến mức không thể nói tỏ cùng ai.

Chỉ trách năm tháng như hoa này quá kích thích.

0

0

0

0

0

—— Chính truyện END——

0

Ngoại truyện.

0

Cô bé lớn lên rất giống anh, tôi chỉ liếc một cái đã nhận ra ngay.

0

                                                                                        —— Châu Thâm

0

0

——END——


[1] Cột Collins:

[2] Puzata Hata: một chuỗi nhà hàng thức ăn nhanh kiểu buffet (trong bài ghi là “pazata puta”).

[3] Yukiguni: nghĩa là “vùng đất tuyết” (trong bài ghi là “Yujiguni”).

[4] Nhân tình trong tiếng Trung là “tình nhân”; “nhà tôi/ vợ tôi/ chồng tôi/ bạn đời” trong tiếng Trung là “ái nhân”.

[5] “Thâm” /shen/ và “sinh” /sheng/ gần âm.


Lời của Shi:

Cuối cùng cũng làm xong.

Đây là một trong những thần fic của fandom [“thần văn trấn giới”]. Shi vốn không định làm, nào ngờ bỗng bị đau lòng ngang nên phải xắn tay lên. Thôi thì xem như nhân hoạ đắc phúc. Tên gốc của fic được lấy theo bài hát này.

Câu chuyện này từng được nhà khác dịch rồi, với cái tên “Chuyện xưa không còn gì để nói”. Tiếc là đã bị nhà dịch xoá rồi.

Cá nhân Shi thích cái tên “Chuyện xưa chưa nói hết” hơn, nhưng dịch như thế thì không đúng lắm. Ngắn gọn hơn thì có thể đặt là “Câu chuyện dang dở”, nhưng lại không hay ha.

Khi Shi làm bài này thì chợt nhớ ra một đoạn bài Still with you của Jungkook nghe trên Instagram, nên muốn nghe thử full bài. Shi cảm thấy feel của bài khá hợp để chill trong một quán bar trong mưa.

Một số comment Shi thích.

1. Đọc câu đầu tiên đã nhìn thấy một cây đao bốn mươi thước nằm chờ sẵn. Tui cũng lao từ 100 thước đến đón đao, không ngờ cây đao ấy thật ra dài những năm mưới thước. Khi đoán được cô gái chính là bé Xoài tui đã bất ngờ đến mức sặc một ngụm nước đá, khóc tới mức mặt biển dâng lên 

2. Khi nhấp vào câu chuyện này, bên tai vừa khéo nhảy tới bài “Memory” của Thâm Thâm. Cậu ấy hát xong tôi cũng vừa đọc hết phần chính truyện. Đang đọc ngoại truyện sững sờ, “The Sound of Silence” của Vương Tích lại vang lên. . . Giống như xem một bộ phim điện ảnh. . . Giọt nước mắt đầu tiên năm 2019.

3. Câu cuối cùng, vừa bất ngờ mà lại cũng hiển nhiên, sao có thể không nhận ra chứ? ? Với tôi mà nói thì có lẽ bình tĩnh thản nhiên như vậy mới là đau lòng nhất

4. Yêu rất tàn nhẫn, vậy mà hai bên đều nửa tỉnh nửa mê sa vào. Trong câu chuyện này, bọn họ không giống như soulmate bình thường, bọn họ có một sự gần gũi đã thấm vào xương thịt. Nhưng ngay từ khi bắt đầu mọi thứ đã có kết quả, bọn họ chỉ có thể đi theo quỹ tích vốn có, tận hưởng đối phương tạm thuộc về mình trước khi chạm tới ngã rẽ chia xa. Nhưng con người không thể cai nghiện, cầm lên được chưa bao giờ có thể hoàn toàn buông xuống nổi

5. Thích tình cảm chân thật của Thâm hô Tích chưa bao giờ dám đọc fic hướng hiện thực. Với tôi, hai chữ BE viết hoa in đậm trong lúc đang cố trốn tránh sự thật giống như thanh gươm của Damocles treo lửng lơ trên đầu. Mỗi khi có ai đưa câu chuyện hiện thực của bọn họ ra trước mặt tôi, thanh gươm ấy liền đâm thẳng vào lòng, thật sự rất khó chịu. Nhưng vẫn ca ngợi lối kể chuyện tao nhã của tác giả, cảm ơn cô đã kể một câu chuyện bình tĩnh mà đau đớn như thế.

6. Đêm khuya rơi lệ. Thâm hô tích hướng hiện thực lúc nào cũng làm người ta đau lòng

7. Tác giả viết thực sự hay quá, hay đến mức tôi không biết nói gì. Cứ đọc đi đọc lại thật nhiều lần, đọc lần nào cũng khóc. Lồng ghép với “Hoa dạng niên hoa” và “Trăng cong cong”, quá ư là đau lòng. Tác giả hành văn thật khéo, có thể chậm rãi dẫn dắt một câu chuyện vừa đọc mở đầu đã biết kết thúc như thế, diễn tả tình cảm của hai người vừa kiềm nén mà lại vừa đắm chìm, như là uống hết ly rượu tiếp theo, cố gắng giãy dụa nhưng cuối cùng chung quy vẫn tỉnh táo lại. Thật sự là —— “Chỉ tại Hoa dạng niên hoa này quá kích thích.” Cám ơn cô đã mang đến một câu chuyện hay như thế.

8. Trời ạ, không biết nên hình dung như thế nào, tôi đọc mà rối bời, khi lướt lof thật sự không dám đọc những bài hướng hiện thực. Buổi sáng nằm lười trên giường lướt Thâm hô Tích, đọc đến cuối nước mắt lập tức trào ra. Câu cuối cùng trong chính truyện và câu trong ngoại truyện, tui khóc đến mức phải dậy đi rửa mặt. Thật sự viết hay lắm, tác giả

9. Nửa đường đã đoán được cô gái là bé Xoài nhưng trăm triệu không thể ngờ lại có một câu trong ngoại truyện . . . Lần đầu tiên tôi cảm thấy cốt truyện sau khi BE con gái của một người đối thoại với người còn lại cũng có thể không cẩu huyết không xấu hổ mà còn rất hay . . . ! Rưng rưng ca ngợi tác giả

[Tác giả] rep: Xoa xoa lúc tui viết cũng buồn lắm

[Tác giả] rep: Câu chuyện này tui viết rất thuận, cảm ơn cô thích

[Tác giả] rep: Cảm ơn! Lúc tui viết cũng sắp khóc

[Tác giả] rep: Lúc tui viết cũng rối rắm lắm, có nên cho bọn họ một cái kết tốt hơn không, nhưng cuối cùng vẫn viết như vậy

[Tác giả] rep: Thật ra ban đầu câu chuyện này chính là bắt nguồn từ một câu ấy

[Tác giả] rep: Lúc nào cũng có tiếc nuối, chúng ta không thể trách được ai

[Tác giả] rep: Kỳ thật đây chính là một bộ phim điện ảnh đó, tất cả những thăng trầm, chúng ta đều chỉ có thể nhìn thoáng qua một góc trong đó mà thôi. Tôi chỉ hy vọng có một thế giới song song, hai người bọn họ tốt đẹp

[Tác giả] rep: Sao có thể không nhận ra được chứ, cho dù anh và cô ấy chẳng giống nhau mấy  

[Tác giả] rep: Cảm ơn! Tôi rất thích cái này, khi viết bị bí văn là tui lại đi lướt Weibo, phải tự nhắc bản thân hết lần này đến lần khác là tất cả  phải đi trở mình vi bác, khiến cho chính mình một lần biến đều là giả thôi, liên tục nghe “Hoa dạng niên hoa”, hai người họ quá đau khổ, tui thà tin rằng ở một thời không khác bọn họ sẽ là soulmate sẽ ở bên nhau

[Tác giả] rep: Tôi chỉ có thể giữ hắn ở đó thôi, chuyện này rất tàn nhẫn, nhưng tôi cũng không còn cách nào

[Tác giả] rep: Hướng hiện thực của Thâm hô Tích dù là đọc hay viết rất khó chịu nổi, luôn chờ mong  một cái kết tốt nhưng trong lòng cũng biết điều đó là không có khả năng, bọn họ có lẽ có yêu nhưng không ai biết được, tôi chỉ ước sao lần sau bọn họ có thể gặp được nhau sớm một chút

[Tác giả] rep: Xoa xoa lúc tui viết xuống cũng cảm thấy chính mình rất tàn nhẫn

[Tác giả] rep: Thật xin lỗi bọn họ thật sự chỉ có thể như vậy, tôi không có cách nào cho một cái kết tốt 

[Tác giả] rep: Cảm ơn cảm ơn, thật sự chỉ có thể đổ thừa cho Hoa dạng niên hoa quá kích thích, tôi nhịn không được tới gần, ngay cả dục vọng cũng không nỡ né tránh

[Tác giả] rep: Thật ra thì Thâm Thâm có thể biết cũng có thể không biết. Một câu chuyện hơn hai mươi năm trước, con gái của “người bạn” ngày xưa đột nhiên tới chơi, thứ cho tôi bây giờ cũng không biết dùng từ gì để hình dung mối quan hệ này, cậu ấy lại là một người có tâm hồn trong trẻo như vậy, ít nhiều gì đều sẽ đoán được một chút. Nhưng nếu bé Xoài mong cậu ấy không biết thì cậu ấy cũng sẽ không biết

[Tác giả] rep: May mà trong hiện thực là tri âm tri kỷ tình bạn dài lâu, là kết quả tốt nhất có thể

11. Trước kia tôi chưa bao giờ thích đọc fic hướng hiện thực, bởi vì cảm thấy trong hiện thực vĩnh viễn không thể nào có cái kết hoàn hảo với tình cảm tốt đẹp như trong tưởng tượng được. Nhưng hôm nay đọc fic của cô viết khiến cho tôi hoàn toàn đổi mới cách nhìn, đọc từng dòng chữ cô viết đều không thể kiềm chế muốn đọc tiếp. Tuy cái kết không tốt đẹp nhưng tình cảm tràn ra giữa những hàng chữ đều thật sự nồng nàn. Tôi rất thích những gì cô viết ~

12. Không khí lạnh nhạt rất hay. Nhưng điều làm cho tôi ý thức được mọi thứ đều là hư cấu là, Bắc Kinh đã tuyết rơi

13. Từ trước đến nay tui vốn không thích những fic theo hướng hiện thực, bởi vì nó giống như một cây dao bén ngót, tàn nhẫn xé ra sự ấm áp dối trá, đem người ta trở về với sự thật thê thảm. Tuy chiếc fic này cũng rất đau lòng, nhưng nó cũng chứa đựng rất nhiều những tia dịu dàng nhỏ bé, cho nên tựa hồ cũng không còn khó chịu đựng như vậy nữa, giống như đang chầm chậm nói về một câu chuyện cũ, trong câu chuyện này có niềm vui, và cũng có nỗi buồn. Nhưng mà tui vẫn rất vui, Tích ca vẫn nhớ đến Thâm Thâm, với tui như vậy là đủ rồi.

14. Hy vọng bình luận của tui sẽ xứng với chiếc fic này. Tôi vốn tưởng viết những truyện hay theo hướng hiện thực thường rất dễ, nhưng khi thực sự viết mới biết thật không dễ chút nào. Rất thích bút pháp tinh tế của tác giả, từ cách miêu tả những chi tiết nhỏ cho đến diễn biến tâm lý, tất cả đều rất chân thật, thật một cách dịu dàng mà tàn khốc. Cả truyện có một cảm giác tự thuật, chỉ nhẹ nhàng chậm rãi kể lại, chúng ta đều chỉ là những người ngoài cuộc đang nghe một câu chuyện, sâu sắc khó quên đến thế. Không có những cảm xúc thay đổi đầy kịch tính, nhưng lại làm cho người ta đỏ hốc mắt. Phải chăng ngay từ đầu tình yêu đã là một sự sai lầm? Trở lại lúc ban đầu chỉ trách cuộc gặp gỡ hoang đường này? Người nghe đều sẽ rời đi, còn những người sống trong câu chuyện thì lại nên đi về nơi đâu. Cái chết của nhân vật trong đoạn kết không hiểu sao lại mang đến cho tôi một tia nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, giống như câu chuyện đã kết thúc rồi, rồi lại giống như vẫn chưa kể hết.

15. Đọc hết câu chuyện của tác giả xong trong đầu toàn là《 Trăng cong cong 》 của bọn họ: Vương Tích: chờ viên mãn Châu Thâm: Không chờ được viên mãn

rep: Buồn nhất chính là cậu ấy đã không đợi được, câu chuyện này làm cho tui buồn như khi biết Nam Khang Bạch Khởi năm ấy vậy.

[Tác giả] rep: Thực ra thì tui cũng không dám viết fic hướng hiện thực, không dám cấu tứ, không dám suy nghĩ, không dám đi hy vọng xa vời. Nhưng câu chuyện này thật sự cho tôi một cảm giác là tôi nhất định phải viết, tôi không viết không được. Thật vui là tôi đã viết ra được câu chuyện này, cũng thật vui các cô đã thích.

43. Tui không biết tui đã đọc bao nhiêu lần, đây là lần đầu tiên dám nghe BGM mà đọc. Máy phát nhạc ngẫu nhiên, từ “Hoa dạng niên hoa” đến “Ký ức độc quyền”, cuối cùng lại đến “Trăng cong cong”. Không biết vì sao lại tình cờ như thế, từng bài hát vang lên, cực kỳ giống như sự tăng tiến cảm xúc trong câu chuyện này, chỉ tại năm tháng như hoa ấy quá kích thích. Tôi thích người là ký ức độc nhất vô nhị của tôi, tôi hy vọng người sẽ là ký ức độc quyền của riêng tôi. Không đợi được viên mãn đều là do chúng ta không dũng cảm. . .

44. Tui chịu không nổi, thời điểm này mà đọc truyện kiểu này quả thực chính là tự ngược, mà quan trọng nhất là chiếc fic này lại còn chân thật một cách kỳ lạ nữa

45. Tôi cứ nhìn đi nhìn lại ngày trên lịch, lại nhìn tới nhìn lui ngày đăng bài. M*

46. Từ mùa đông năm ấy đến bây giờ lần đầu tiên đọc bài này, một năm nay đã xảy ra nhiều chuyện lắm, quay đầu nhìn lại, thật sự là nhân thế vô thường. . . . . .

47. Đm ngon chết tui ngược chết tui Rõ ràng là trong tình yêu không nên có người thứ ba, người không được yêu chính là kẻ bại, nhưng Thâm Thâm thực sự đã gặp anh quá muộn. Nghiệt duyên.

48. Đọc xong cảm thấy hiện thực vẫn ngược hơn, ít nhất ở đây bọn họ vẫn có nhau trong lòng, còn trong trong hiện thực. . .

49. Bản thân Thâm hô Tích chính là một bộ ngược văn!

50. Huhuhuhu Thâm hô Tích thật sự đã gạt hết nước mắt cả đời của tui TvT

51. Tui có một cái tưởng tượng, nếu đã nhận ra từ đầu thì có phải những lời này là cố ý nói cho cô bé nghe không, có lẽ thật sự không hề từng yêu. (Tui không phải anti, tui là fan, chỉ đơn thuần là ý kiến cá nhân thôi, đừng uýnh tui.)

52. Tôi đem câu chuyện dang dở kể cho cô ấy nghe, để hiểu được tình yêu say đắm đã quấn lấy tôi cả đời

53. Họ trong câu chuyện bị những năm tháng cũ quấn quít không buông, hy vọng xa vời của chúng ta cũng không thể nào quên đi, cuối cùng chỉ có thể cảm thán một câu: đời vô thường.

rep: Nói nhỏ một câu, hồi Tết Thái Nghiêu và Tích ca hai người đi chơi với nhau, Xảo Nhi đăng Weibo, bên dưới lại tự bình luận một câu, “Tiểu Thâm Thâm của em [trong tiếng Trung là “you” thôi] giỏi quá”, mấu chốt là bài Weibo đó chẳng có liên quan gì đến Thâm Thâm hết, có chút ngọt ngào ^O^

rep: Cho nên đoán câu đó là Tích ca đăng phải không

rep: Phần bình luận nổ bạo luôn Chắc chắn rồi, Xảo Nhi lúc nào cũng kêu Thâm Thâm là Thâm ca, cả hồ Mai Khê chỉ có Vương lão Vũ mới nói Tiểu Thâm Thâm của tôi ~

54. Từ Trường Sa, hồ Mai Khê tui đã rơi nước mắt. Đây là fic duy nhất về hai người họ mà tui có thể đọc đến cuối. Fanfic người thật thì đương nhiên phải hiện thực, giả tưởng gì gì mà dùng tên người có thật cứ làm tôi cảm thấy không thoải mái. Cảm xúc của con người luôn tinh tế mà phức tạp, cho nên làm một người tử tế không có nghĩa không có khát vọng, mà là biết khống chế. Những người không muốn làm tổn thương người khác, thường hay tự tổn thương chính mình. Nhớ tới một fic của VO [Viggo Mortensen/ Orlando Bloom] “Chính là lúc ấy” tui từng đọc rất nhiều lần mười mấy năm trước, có nhiều chi tiết từng thực sự xảy ra được trộn cùng những chuyện vừa khó chứng thật mà cũng vừa không thể phản bác. Làm những người đứng ngoài vở diễn, chúng ta đều đau lòng muốn chết.

55. Tui với Thâm hô Tích xem ai sống thọ 🙃 Chúc các Dưỡng Khí thọ hơn Nam Sơn, sống lâu sẽ có kỳ tích, với lại đọc truyện ngược đừng quá đau lòng, lẳng lặng tiêu hóa là được rồi. Tự nói với mình ship Thâm hô Tích là không có trái tim

56. Kỳ thật cuối cùng tôi lại nghĩ, nếu trong tình yêu lại gặp được một người không thể xa rời, dù là cùng giới hay khác giới, thì đó sẽ là một cảm giác thế nào?

57. Tôi vĩnh viễn có thể nhận ra anh, đương nhiên cũng nhận ra được người giống anh ấy như thế là em

58. Sau khi biến thành chỉ thấy đượcnửa năm, có lẽ thế nhân chỉ còn thấy được một, hai phần Thâm hô Tích trong những lời đồn truyền lại mà thôi 

59. Cô chắn chắn đã tới từ tương lai! Bây giờ bọn họ đều không còn liên lạc

60. Á, câu cuối cùng thật sự đã giết tui. Đọc đến một nửa tui đã đoán được cô nương này là bé Xoài, bỗng nhiên hiểu được vì sao đoạn trước cô ấy lại nói ra rất nhiều câu tui nghe ít nhiều gì cũng cảm thấy chói tai và xấu hổ, nhưng dù là cô ấy thì có lẽ cũng sẽ phần nào thông cảm cho tình cảm của bọn họ. Tui lọt hố quá muộn, khi biết đến bọn họ thì trên cơ bản đã là ngoài mặt gió êm sóng lặng, trên thực tế vẫn còn rất cảm như bây giờ rồi. Nhưng nói thật, cho dù là bây giờ nhìn bọn họ lúc trước thì tui vẫn cảm thấy bọn họ tựa như trong câu chuyện của tác giả, yêu là thật, không thể yêu cũng là thật. Tui nhớ Tích ca nói trong phỏng vấn rằng kết hôn giống như một bản song ca, anh ấy đã gặp bài song ca phù hợp với mình quá sớm, cho nên những người gặp gỡ sau này đã đến muộn, bọn họ thực sự có rất nhiều sự bỏ lỡ. Haiz, nhưng mà tui vẫn còn muốn tin rằng sẽ có một ngày, khi mà tất cả những chuyện xảy ra trước kia biến thành những kỷ niệm không còn quá buồn trong cuộc đời họ nữa, thì bọn họ sẽ còn có thể gặp lại nhau trên sân khấu. 

61. Đang cười thì nước mắt chảy xuống. Kỷ niệm về hồ Mai Khê thật đẹp, đẹp đến mức tôi đã quên. . . . . . Đã hai năm rồi.

62. Hôm nay là sinh nhật Tích ca, tui vẫn đang đợi bình luận của Thâm Thâm, cho dù chỉ có bốn chữ

63. Đột nhiên hy vọng bọn họ là giả, nếu không sẽ ngược lắm

64. Có ai giúp tui phân tích ý nghĩa của hoa cài áo không!

65. Sinh nhật Tích ca năm nay Thâm Thâm cũng không bình luận chúc mừng Tôi đợi trên Weibo cả ngày cũng không đợi được một câu “Chúc mừng sinh nhật”

rep: Có phải là chiếc hoa trên bộ đồ Trăng cong cong không (đoán mò

rep: ! Tui vừa mới đi coi! Giống y như miêu tả của tác giả trong bài! Hẳn là đúng vậy! Tích ca và Thâm Thâm đều có!

rep: Lúc diễn tập của ai người đấy đeo, khi ghi hình chính thức bọn họ đã đổi hoa với nhau

rep: Đổi hoa??!! Tui thiếu bài

66. Một đao thật bén, nhưng sau lưng hình chụp có địa chỉ, cô bé mới có thể tìm được, cho nên. . . Tích ca đã từng đến Ukraine, mới có thể biết địa chỉ của Thâm Thâm ở đó?

67. Nói thật, làm một Sinh Mễ thật ra tui không ship nổi shx, đương nhiên lâu lâu thì cũng đọc những bài theo hướng tình bạn (Haiz, tuy không ship được nhưng tui cũng đâu có ghét cpf, như bây giờ cũng thật sự rất buồn). Mộ danh mà đến lần đầu tiên đọc shx hướng aq [tình yêu], cư nhiên lại muốn điên cuồng ca ngợi. Quả nhiên một tác giả lợi hại thực sự chính là viết về một CP mà bạn không ship nổi mà lại có thể khiến cho bạn nhịn không được vỗ tay ca ngợi. Bài này thật sự viết hay quá (Tuy tui vẫn không ship được nhưng không ngăn tui ca ngợi tác giả thần tiên!)

68. Mộ danh mà đến, khóc lóc đi ra, tác giả thật sự rất biết cách kiếm nước mắt người khác

69. Phải là một tình yêu như thế nào mới có thể khiến một người ở lại trong cô đơn liếm láp hạnh phúc?

70. Điều ngược nhất fic này với tôi không phải là câu cuối cùng trong ngoại truyện mà là thời điểm viết.  Ai có thể ngờ rằng hiện thực còn điên cuồng còn tuyệt vọng còn hoang đường vô lý hơn cả fic? Đều tại ánh trăng này, mê hoặc loạn lòng người. Tỏ mờ tròn khuyết, cứ như vậy đi.

71. Chân thực quá đáng, cho nên cũng dễ khóc quá đáng. Rõ ràng hàng ngàn hàng vạn ngày đêm, chúng ta đã từng có được nhau

72. Có ai từng nghe bài “Ngày này sang năm” của Trần Dịch Tấn không? Bản tiếng Quảng Đông. . . . . . Quả thật chính là. . . . . . chân dung của hai người bọn họ . . . . . . Những câu cuối cùng là “Có thể gặp gỡ em trong cuộc đời này đã dùng hết tất cả may mắn của tôi. Đến tận hôm nay mới phát hiện, cũng đã từng hít thở không khí.”

73. Đầu tiên, tui mới vừa lọt hố được 83 ngày, còn rất nhiều chuyện chưa hiểu hết về bọn họ, nhưng điều đó cũng không ngăn cản tui đi đọc chiếc fic này. Lần đầu tiên đọc được fic này là trong một video trên B trạm về “Những câu thoại nổi tiếng trong fanfic《 Thanh nhập nhân tâm 》”, lúc ấy đọc được câu trong ngoại truyện “Cô bé lớn lên rất giống anh ấy, tôi liếc một cái là nhận ra ngay.” Những lời này khiến tui rất hứng thú, vì thế tui tìm đến đọc chiếc fic này. Khi đọc câu đầu tiên, vì đã đọc câu trong ngoại truyện, cho nên tui tưởng cô bé ấy chỉ là một cô gái trông giống Tích ca, cuối cùng sẽ ở bên Thâm Thâm. Nhưng khi đọc đến một nửa, tui đột nhiên ý thức được cô gái này chính là bé Xoài. Tui tưởng Tích ca bảo bé Xoài tới, kết quả lại là Tích ca đã mất, bé Xoài tự muốn đi thăm dò quá khứ ấy. Với tui thì câu chuyện này không có sự mừng rỡ hay đau đớn tột độ, chỉ có một nỗi đau nhẹ nhàng. Chắc là từ đoạn Thâm Thâm bắt đầu trốn tránh Tích ca thì tui bắt đầu khóc, mãi đến đọc xong lại khóc thật lâu, mới từ từ bình tĩnh lại. Cuối cùng, chờ viên mãn. Tích ca cùng Thâm thâm bình an, hết thảy thuận lợi.

74. Tôi lại đến đọc một lần nữa, đã đổi sang một tài khoản khác. Đã hơn một năm, vậy mà nội dung bên trong tôi đều còn nhớ rõ. Cho dù đọc bao nhiêu lần vẫn cảm thấy buồn, Thâm hô Tích thật sự đâm trong tim rất đau

“Những câu chuyện chưa kể hết này đều cất giấu hình bóng nhung nhớ nhất.”

75. Phải nhớ kỹ câu chuyện ấy, kể rằng chúng ta từng cũng quen biết nhau, cho dù hiện tại mỗi người một phương, bị năm tháng cắn nuốt. —— Hôm nay đột nhiên nghe lại bài “Chuyện xưa chưa nói hết” của Thâm Thâm, cứ nghe đi nghe lại . . . . . . Bỗng chợt nhớ đến chiếc fic này. Cảm ơn gặp gỡ, cảm tạ sóng vai.

76. Chúng ta chỉ là  dừng lại một lúc ngắn ngủi giữa dòng thời gian, sau đó chạy về hai đầu trái ngược với dấu vết lẫn nhau trong lòng

77. Vốn định lật lại những bài Weibo trước đây của Thâm hô Tích, mới phát hiện cả hai người đều là chỉ xem được nửa năm

78. Xem concert Nam Kinh của Thâm Thâm xong đột nhiên nhớ tới chiếc fic này, lại trở về đọc, quả nhiên, những năm tháng cũng vẫn cứ khốn cùng lấy tôi không buông

79. 2025 rồi nhưng mà video trên wb [Weibo] Vương ca tháng mười một năm ngoái sao lại phát bài “Ánh trăng” chứ 

80. Năm 2025 Châu Thâm đến New York mở concert. Tôi đang trên đường bay đi, cố ý trở về nhắn lại ở chiếc fic đã nhớ tới vô số lần suốt mấy năm nay, cùng tôi yêu đương, kết hôn, sinh con. Bây giờ tôi sắp đi gặp cậu ấy rồi. Tình yêu cho người ta sức mạnh. 


⭐ Tui vẫn còn phân vân nên để anh-anh hay anh-cậu. Cho tui biết ý kiến với nha!