Tags

,

【 Thâm hô Tích 】 Mượn cho bọn họ một đời an nhiên

FMV Mượn_Mao Bất Dịch by 海鸭蛋还是辣牛肉.
Nguồn: B trạm (24/02/2020).

Mượn ngọn đèn vàng mờ trên phố nửa đêm
Soi bóng hai người trên con đường gập ghềnh
Mượn một tia nắng ấm áp ngày tam cửu
Làm tan đi thế gian rộng lớn giá lạnh này.

“Lần này đến Thượng Hải anh có dự định cùng Châu Thâm, Lý Kỳ…” 

“Trong vòng tay của anh…” “Anh vẫn chưa hát đã mà!”

Mượn dòng chảy xa xưa từ con sông quanh co chín khúc
Mang theo ánh nến đung đưa đi thật xa
Mượn một đoạn giai điệu cũ và nhẹ nhàng
Hát lên những điều không thể nói thành lời

Người bị cơn gió cuốn đi nói người chưa yêu sâu đậm,
Người bị mưa rơi ướt đẫm nói người không hề lạnh
Đêm bất tận còn muốn bịt mắt thêm bao kẻ nữa,
Nó đã in hằn lên đôi mắt mà người vẫn chẳng dám thừa nhận

Mượn một vạt nắng chiều nghiêng mờ nhạt
Thêm chút ánh sáng cho quãng đời còn lại này
Mượn một câu khắc cốt ghi tâm rằng ngày tháng còn dài,
Giả như chẳng thể nào không đôi ngả

Người bị cơn gió cuốn đi nói người chưa yêu sâu đậm,
Người bị mưa rơi ướt đẫm nói người không hề lạnh
Đêm bất tận còn muốn bịt mắt thêm bao kẻ nữa,
Nó đã in hằn lên đôi mắt mà người vẫn chẳng dám thừa nhận

Có điều, luôn có những sự nghiêm túc không thể bị gió cuốn đi,
Có giọt nước mắt không thể bị nước mưa xóa nhòa
Một ngày kia mặt trời sẽ mọc, sớm tinh mơ
Một cầu vồng, hai bóng người

“Chào mọi người, tôi là Vương Tích.”
“Tôi là Châu Thâm, ca sĩ nhạc thịnh hành.”

Mượn một mảnh thiên đường để nương thân,
Mượn cho người một kiếp bình thường.


Một số comment Shi thích.

1. Bút ký sáng tác của Mao Bất Dịch: “Trên đời này, vẫn còn rất nhiều giấc mơ không được ủng hộ, tình cảm không được chúc phúc, trẻ em không được chăm sóc. Họ chưa từng làm sai điều gì, nhưng lại chỉ có thể run rẩy, đơn độc bước trên con đường chiến đấu. Bài hát này dành tặng cho bọn họ, mượn vạn vật khắp thế gian, không ước cho có thể đến được đâu, chỉ mong sao trên đường ít đi chút sương gió. Giúp họ bước đi một cách bình thường.”

2. Thật là, tôi lại nhớ tới “Sơn hải”. Người hiểu được, điều mà người muốn, tôi không cho nổi. Tôi hiểu được, điều mà người muốn, tôi không cho nổi. Bất cứ điều gì cũng có thể là thật, chỉ có chúng tôi không thể.

3. Đau khổ quá. Tôi thà rằng bọn họ thật sự chưa từng gặp nhau, thật sự chỉ có một kiếp bình phàm. Rốt cuộc thì giữa “cầu mà không được” và “chỉ thoáng lướt qua” cái nào sẽ càng đau hơn.

4. Cho nên lời bài hát “Trăng cong cong” cứ thế mà biến thành sự thật rồi

5. Điều tôi sợ không phải là gì khác, nhưng hy vọng bọn họ sẽ không vì những yếu tố bên ngoài mà ảnh hưởng đến quan hệ hai bên, nhưng tôi lại cảm thấy rất khó để không bị ảnh hưởng, cho nên tôi sợ lắm

6. Đúng vậy, tỷ muội, tui cũng thế. Cho dù về sau không bao giờ có thể công khai chung một khung hình nữa, không bao giờ có thể đứng chung sân khấu nữa, tui vẫn có thể tự trấn an mình rằng không sao cả, nhưng tui sợ lắm, sợ tình cảm giữa bọn họ cũng sẽ từ từ phai nhạt. Nói thật, không chỉ một lần tui từng nghĩ có phải là bởi vì chúng ta, tất cả là vì chúng ta nên mới làm cho bọn họ như vậy, nghĩ như thế liền càng khó chịu, giống như mình đã phạm một sai lầm không thể vãn hồi. (Mong rằng những lời này sẽ không làm cho các chị em buồn, có chỗ nào không ổn thì có thể xóa)

7. Yêu ngày mai 一 và Thanh Nhập Nhân Tâm 一
Ngày mai 一 là nơi bắt đầu cũng như kết thúc của nguyện ước ban đầu
Thanh Nhập Nhân Tâm 一 rực rỡ 一 thoáng nhìn khó quên

8. Tôi biết, tôi đều biết cả, rằng Tích ca là một người đàn ông chung tình có trách nhiệm, Thâm Thâm là một nghệ sĩ có đạo đức, nhưng mà, câu chuyện của Thâm hô Tích luôn đều có thể lay động tôi như vậy, lần này đến lần khác

9. Việc Vương Tích biết kịch bản mà ekip chương trình đưa cho Thâm Thâm thật ra là từ mấy tập đầu có thể thấy Thâm Thâm có cực ít khung hình, biết chắc có thể trong chương trình này Thâm Thâm sẽ không được tô vẽ xuất chúng, nhưng Tích ca vẫn cho Thâm Thâm lên hát hết lần này đến lần khác, bởi vì anh ấy muốn cho Thâm Thâm thêm cơ hội biểu diễn. Tích ca biết hết, nhưng anh ấy không nói gì cả. Cảm giác an toàn mà những người đàn ông trưởng thành đem lại thật sự rất ấm áp

10. Dường như đột nhiên nghe hiểu bài “Mượn” này, Mao lão sư muốn nói gì rồi

11. Không sao hết mà các tỷ muội! Bây giờ mới có bao lâu đâu chứ! Chúng ta chờ là được! Quãng đời còn lại còn dài, một ngày nào đó chim sơn ca sẽ gặp lại đàn cello thôi

12. Nước mắt tự trôi. Xưa đâu bằng nay, cảm giác như bỗng nhiên bị sầu bi bao phủ. Quả nhiên là đời vô thường

13. Đọc được một bình luận ở một vid khác nói quá đúng, lúc ngọt thì rất lý trí ship tri âm tri kỷ, không nhất thiết phải hát chung với nhau. Hai người vừa cạch mặt nhau một cái là bắt đầu điên cuồng nghĩ mình đã ship đúng thật rồi, mọi chi tiết đều là đường vụn thủy tinh.

14. Anh đang nhìn cậu, anh đang ôm cậu, anh đang thương cậu. Nhưng anh cũng không tháo nhẫn xuống, anh ấy tỉnh táo hơn bất kỳ ai, anh biết chính mình nên làm chuyện gì, anh ấy không cho nổi tình yêu mà Thâm Thâm muốn, anh ấy cũng không thể từ bỏ vợ và con gái mình. Cho nên, cuối cùng vẫn phải nói lời tạm biệt với Thâm Thâm của anh thôi. Trăng cong cong, không chờ được viên mãn. Người kia, vào một thời điểm không thích hợp, trong một trường hợp không thích hợp, cứ thế mà va vào lòng mình, nhưng, cũng chỉ có thể chôn trong lòng mà thôi. Bọn họ, cuối cùng vẫn đích thân để lại nỗi tiếc nuối cho nhau.

15. Thật ra thì tui cảm thấy bọn họ là tri kỷ của nhau, cho nên tui chỉ mong sao bọn họ đều mạnh khỏe, có lẽ một ngày nào đó bọn họ vẫn còn có thể gặp lại.

16. Tỷ muội, vì sao bọn họ không thể là những người bạn thân thiết? Vì sao nhất định phải nói là tình yêu? Bảo bối, tình cảm giữa hai người không phải là điều mà người ngoài có thể bình luận được, đừng quá lậm vai.

17. Khúc 2 phút 08 giây là chuyện gì vậy!!

rep: Đừng coi, chính là vì nghe nói có cái đó nên tui mới ráng chịu đựng nghe mấy người giám khảo chế nhạo Tích ca, tua tới tua lui xem quá trời lần. Đó không phải là điện thoại của Tích ca đâu, của Lâu Nghệ Tiêu đó.

-> Haiz. . . Không phải điện thoại Tích ca

18. Tách ra ba năm, nghe hết tất cả những bài hát của cả hai người, tuyệt! Ngoảnh nhìn lại, tôi thà rằng bọn họ thật sự chưa từng gặp nhau, thật sự chỉ có một kiếp bình thường cùng những trải nghiệm phi thường. Tiếng huýt sáo cô độc của Mao Mao chính là tất cả những niềm bất đắc dĩ của những con người bất đắc dĩ!

19. Phải chăng chính bởi vì có những tiếc nuối như thế mới có thể khiến cho chúng ta càng khó quên đi. . . . . .

20. Lúc 48 giây là phỏng vấn nào vậyyyyyyyy tui thiếu bài

rep: Hoạt động nước giải khát ở Thượng Hải hồi tháng 7

21. Lửng lơ chính là điều tàn nhẫn nhất.