Tags

,

5.

Lần này chuỗi hoạt động sẽ diễn ra ba bốn ngày liên tục, mọi người cũng không vội vã tụ họp, vì thế sau khi hoàn thành phỏng vấn tập thể, ai nấy nhận thẻ phòng do ekip chương trình cung cấp rồi ai làm việc nấy. 

Vương Tích đánh mắt với Châu Thâm: “Hôm nay thời tiết đẹp lắm, đi hóng gió không?”

Châu Thâm mở cửa ghế phụ ra, nghiêng người ngồi vào, thắt dây an toàn, cũng chẳng hỏi Vương Tích định đi đâu. Vương Tích chỉnh lại kính chiếu hậu, tra chìa vào ổ khoá, thuận tay bật nhạc trên xe, chân trái đạp bộ ly hợp, lùi xe ra khỏi bãi đậu. Âm nhạc tình cờ phát đến ca khúc chủ đề cùng tên trong album của Châu Thâm, vẫn nhẹ nhàng và du dương như thường lệ, nhưng lại mang theo một tia da diết đâm giữa âm sắc trong trẻo lạnh lùng. Mới nghe thì thấy thật mờ mịt, nhưng nghiềm ngẫm kỹ lại cảm thấy sự mờ mịt này chân thực vô cùng. Tóm lại, nó kỳ diệu đến mức khó có thể diễn tả bằng lời, và kỹ thuật nghe là biết cực kỳ đáng gờm.

Châu Thâm thoáng ngây ra, lập tức phản ứng lại ngay, ôm quyền nói với Vương Tích: “Đa tạ Vương Tích lão sư ủng hộ.”

“Em vừa ra album là tôi mua ngay, xin Châu lão sư phải nhớ kỹ tôi là fan trung thành của anh đấy.”

“Lão sư cái gì lão sư, gọi em là Châu giáo sư!” Châu Thâm phì cười một tiếng, hất cằm lên, hai tay chống nạnh: “Anh mua mấy cuốn album đấy? Ít nhất phải một cuốn trong xe một cuốn một cuốn trong văn phòng, yêu cầu này không quá đáng chứ?”

“Tác phẩm vĩ đại của Châu giáo sư mà không mua một thùng để đó thì quả thật không tài nào nói nổi rồi.” Vương Tích ngoan ngoãn gật gù, tiếp tục đánh lái, thong thả trả lời.

“Anh bớt đi. Anh nhanh tay quá, em còn chưa kịp tặng nữa. Có điều em thấy có vẻ như Vương lão sư cũng đã bước ra ngoài biên giới rồi, trước khi về nước em còn từng nghe nhạc jazz của anh trong một quán bar ở New York nữa. Lúc ấy em kích động lắm luôn, tưởng là quán bar do người Hoa mở, còn cố ý chạy tới hỏi thử. Kết quả phát hiện chủ quán bar đó là một người da đen mê nhạc jazz, thế là em càng vui hơn. Em nói đây là nhạc của bạn thân em, ông ấy liền kéo em lại hàn huyên một lúc, còn cho em xem cả một phòng đĩa than dưới tầng hầm quán, trong đó có cả album nhạc jazz kia của anh nữa.” 

“Xa quê gặp bạn cũ, mượn rượu gặp bạn mới. Rất tốt.”

“Hửm?”

Vương Tích thoáng nhìn qua Châu Thâm đang vui vẻ múa may trên ghế phụ bỗng như bị nhấn nút tạm dừng, trên đầu toát ra những bong bóng hình dấu chấm hỏi, anh không khỏi cười cười. Nhạc nền đúng lúc chạy tới đoạn ngân nga của Châu Thâm, anh híp mắt, trong tám phách này cậu đã xốc đỉnh đầu mình lên tận mấy lần.

Phải mất một lúc anh mới hồi thần, giọng nói cố ý thả nhẹ, đè thấp gần như bị bao phủ bởi tiếng ngân nga: “Nghe tiếng như thấy người.”

Châu Thâm nhìn ra được ông chủ quán bar thực sự là một người lành nghề, khắp ba mặt tường trong tầng hầm ngầm đều được sắp xếp chỉnh tề theo năm và khu vực. Thuận miệng nhắc đến một nghệ sĩ một nước nhỏ bên Thái Bình Dương ông cũng có thể đọc vanh vách những tác phẩm của người ấy, có thể sánh với một từ điển nhạc jazz sống không ngừng cập nhật. Chủ quán say mê trò chuyện với cậu, còn pha cho cậu một ly rượu cocktail dựa theo bài ca ngẫu hứng của Vương Tích. Cậu nhận lấy chẳng chút do dự, hiếm khi nào nốc rượu thoải mái như thế, càng hiếm khi uống đến say mèm. Cậu cảm thấy toàn thân ấm áp, ngâm mình trong món rượu được pha cho và giọng nói như chứa cồn của Vương Tích, biến thành một cỗ máy chỉ biết trào ra những cảm xúc kỳ quái, trong lòng tràn đầy niềm vui sướng lâng lâng và sự kiêu ngạo không thể kiềm nén.

Cậu lại quay về chủ đề chính, ngữ điệu thêm vài phần nghiêm túc: “Vừa rồi phỏng vấn tập thể không nói kỹ với anh về album đó. Tuy em chắc chắn không hiểu được nhạc jazz bằng anh, nhưng chất lượng âm thanh quả thật đã tiến thêm một bước so với lúc trước. Hơn nữa nói thế nào đây, trước đây anh giống như đang đặt mình vào trong bài hát của ai đó, như một nhạc cụ dùng để diễn tấu bài hát này vậy. Bây giờ anh đã khiến cho ca khúc chủ động hoà hợp vào giọng hát của anh, cách diễn đạt phong phú hơn rất nhiều, cho nên từng bài hát đều viết tên của anh.”

Xe chạy đến chỗ đèn đỏ chậm rãi dừng lại, Châu Thâm quay sang nhìn về phía Vương Tích, nói với giọng chân thành, tha thiết mà trịnh trọng. Ánh sáng đèn hậu xe hơi xen với ánh đèn neon xuyên qua kính xe tràn vào đáy mắt cậu, như đầu que diêm bừng sáng ánh mắt anh. 

“Tích ca, em thật lòng rất vui cho anh.”


Chữa lành ha.

Vừa rồi Thâm Thâm cũng thật sự đã đi New York rồi ha. Delulu là đã nghe được giọng của Tích ca trong một quán bar nào đó rồi.