Tags
4.
“Đầu tiên rất cảm ơn Châu Thâm lão sư có thể đặc biệt về gấp từ nước ngoài để tham gia chương trình kỷ niệm mười năm Thanh Nhập Nhân Tâm của chúng ta cùng một số những hoạt động tiếp theo; đồng thời cũng chúc mừng album thứ ba của Châu lão sư mới ra mắt đạt được thành tích cực kỳ tốt đẹp. Về album vừa mới phát hành, anh có điều gì muốn chia sẻ với khán giả của chúng ta không?”
“Hello chào mọi người, tôi là Châu Thâm! ‘Ánh Trăng’ là album cá nhân thứ ba mới nhất của tôi, cũng là một sự thử nghiệm kết hợp giữa nhạc cổ điển và thịnh hành mà tôi đã muốn làm từ lâu. Trong album này cũng có rất nhiều suy tưởng của tôi với việc ca hát trong năm năm sống ở nước ngoài, và cũng có sự kết hợp với rất nhiều nghệ sĩ trên toàn thế giới. Hiện tại album hẳn đã được phát hành trên các kênh âm nhạc lớn, tóm lại hy vọng sẽ được mọi người ủng hộ thật nhiều!”
“Chúng ta ai cũng biết, không lâu trước đây Châu Thâm lão sư đã đạt được học vị thạc sĩ và chức phó giáo sư ở đại học Juilliard. Vậy so với mười năm trước, anh có thay đổi gì về suy nghĩ với việc ca hát không?”
“Đó là một câu hỏi hay ha ha.” Châu Thâm nhìn về phía trần nhà trước mắt, thở hắt ra với đôi phần cảm khái, nắm con búp bê trong tay, suy tư trong chốc lát: “Tôi cảm thấy nếu tổng kết lại thì có lẽ vẫn là về quá trình từ ca hát đến hát ca đi.”
“Giống như những gì tôi từng đề cập trước đây, việc ca hát lúc đầu phải luyện những điều cơ bản nhất, toàn bộ là kỹ thuật, nốt cao phải hát như thế nào cho vững, làm sao để lấy hơi sâu. Nhưng đợi đến khi luyện hết tất cả những thứ này thật giỏi rồi thì phải bắt đầu làm phép trừ, làm sao giấu hết tất cả những điều này đi, làm sao phân bổ tỉ lệ giữa lực và hơi. Sau đó lại phải quay ngược về và chồng thêm vào một số những điều có thể dung hoà màu sắc và phong cách cá nhân của mình, cũng giống như một quá trình làm phép cộng vậy.”
“Kỳ thật nói một cách đơn giản chính là sự kiềm nén và bộc lộ của giọng hát. Nghe thì có vẻ đơn giản nhưng để làm được thì cần phải không ngừng trải nghiệm. Giống như ban đầu chúng ta thấy núi là núi, sau đó lại thấy dường như núi không phải là núi nữa, nhưng cuối cùng thì lại thấy núi vẫn là núi rồi, nhưng tất cả chỉ là những bộ phận của một giai đoạn mà thôi. Khi bạn đến được giai đoạn tiếp theo thì sẽ lại tiếp tục bắt đầu một vòng tuần hoàn thấy núi là núi, thấy núi không phải là núi, rồi lại thấy núi trở về là núi nữa. Ôi chao có phải tôi đã nói so deep quá không ha ha ha.”
“Ngoài ra, tôi cảm thấy chuyện ca hát có liên quan rất nhiều đến cuộc sống. Khi bạn có đủ nhiều kinh nghiệm sống, bạn sẽ không cần phải dựa vào mỗi mình sự đồng điệu với bài hát để phỏng đoán góc nhìn và nhân vật trong bài nữa. Khi bạn hát về những điều mình đã đích thân trải nghiệm hoặc chứng kiến được, giọng hát của bạn cũng sẽ trở nên có độ dày và sống động hơn rất nhiều.”
“Vậy anh có thể chia sẻ một số chuyện thú vị trong quãng thời gian học thạc sĩ ở nước ngoài không?”
“. . . . . .”
Châu Thâm hoàn thành cuộc phỏng vấn cá nhân của mình, trở về phòng chờ gọi người tiếp theo chuẩn bị. Cậu phát hiện thầy Dư Địch cũng đã tới rồi, có vài người đang vây chung quanh không biết đang thảo luận với nhau cái gì. Nghe kỹ lại, Trịnh Vân Long đang nói về cậu con sắp vào tiểu học của mình, hỏi thăm kinh nghiệm của Dư Địch về chuyện mua nhà, chọn trường. Về vấn đề này Dư Địch chính là người từng trải, hiển nhiên anh đã từng dành rất nhiều thời gian nghiên cứu chuyên sâu, lận trong mình hàng tá kinh nghiệm đau khổ có thể chia sẻ, chỉ cần mở miệng là mở ngay được một cuộc hội thảo tư vấn.
“Bây giờ đã xem được đoạn đường nào chưa? Giá cao hay thấp?”
“Những đoạn bên Từ Hối, Phổ Đông và Dương Phổ em đều đang xem, giá cả không chênh lệch nhiều. Khoảng cỡ mười sáu, mười bảy vạn một mét vuông, cũng miễn cưỡng trả nổi tiền đặt cọc.”
“Vậy là lại tăng một ít rồi. Từ Hối có nhiều trường tốt nhất, công tư có hết.”
“Đúng rồi, hơn nữa còn cách phòng làm việc của bọn em không xa. Hiện tại em cũng đang nghiêng về phía Từ Hối hơn.”
“Cậu có tính trường tư không? Chẳng hạn như Ái Cúc, trường ở bên Pháp Tô Giới đó, cũng coi như nửa trường nghệ thuật, chất lượng dạy học cũng được lắm. Những năm gần đây, tỷ lệ đậu vào Đại học Hoa Ngữ và Đại học Nghiên cứu Quốc tế Thượng Hải của trường này đều khá tốt. Nếu con cậu cũng có năng khiếu nghệ thuật như cậu thì gửi con đến đó cũng tốt lắm.”
“Cái này lại là một vấn đề hoàn toàn khác. Không phải trường công đều được tuyển thẳng hả? Tạm thời em chưa có khái niệm gì về trường tư hết.”
“Vậy cậu nhớ phải đi xem chính sách nhập học, mỗi trường mỗi khác. Chẳng hạn như có trường bắt cả nhà phải cùng hộ khẩu, còn phải ở ít nhất ba năm. Tốt nhất là nên ghi chú lại, chứ đừng bỏ tiền mua nhà rồi mà vẫn không được vào.”
A Vân Ca ngồi một bên nghe như lọt vào sương mù, ông nói gà bà nói vịt chen vô: “Cũng phải quan tâm đến các loại căn hộ và tiện ích chung quanh nữa phải không?”
Trịnh Vân Long không khách khí làm lơ luôn.
Nhưng cho dù là giá nhà, nhà khu trường học hay trường công, trường tư, Châu Thâm đều còn lớ ngớ hơn cả A Vân Ca nữa. Cậu đứng một bên nghe cho vui, từ bể tri thức mới ấy thở ra một câu:
Thời gian như gió, chớp mắt trôi qua.
Fic này viết hồi 2020, nói 2028 Thâm Thâm ra album thứ ba. Xét đến 2024 Thâm Thâm mới ra album thứ hai, không biết chuyện này có mấy phần trăm khả năng nữa haha.
Trả nợ x2.

đọc lại nè
giờ tính là ra album thứ 3 rồi ha
Thường thì EP không tính á. Nhưng mà đọc lại cũng thấy bồi hồi ghê.