Tags
3.
Vở diễn gần nhất của Trịnh Vân Long và A Vân Ca có trạm dừng ngay tại Trường Sa, cho nên họ tới sớm nhất. Khi Châu Thâm đến, Trịnh Vân Long đang ngồi ôm tay trên ghế sô pha, thoáng cúi đầu. A Vân Ca đứng trước mặt anh, một tay cầm chai keo, một tay giúp anh chải lại mấy sợi tóc con chẳng mấy nghe lời. Cậu đứng ngoài cửa thất thần, khoảnh khắc này như một màn ảnh bị kéo ra chiếu trên một màn hình rộng bằng khoảng cách mười năm. Cuộc sống thường ngày của hai người liên tục đan xen, hiện lên trong dòng thời gian này. Bao nhiêu khoảnh khắc trong cuộc sống đầy ắp trào ra màn hình, bao phủ lấy cậu từ đầu đến chân.
“Long ca, Ca Tử ca!” Châu Thâm lấy lại bình tĩnh, cười gõ vài cái trên cánh cửa rộng mở.
A Vân Ca quay lại thấy Châu Thâm, nhét chai keo vào tay Trịnh Vân Long, dang tay ôm chầm lấy Châu Thâm: “Thâm Thâm! Nhớ em!”
Châu Thâm bị kẹp chặt giữa cánh tay và lồng ngực anh, thiếu chút thở không nổi. Cậu đập đập vào lưng A Vân Ca ra hiệu cho anh buông ra, đưa hai túi quà tặng cho từng người bọn họ: “Em mới từ nước ngoài về, mang ít quà cho các anh nè.”
“Sao khách sáo thế. Mà đúng là đã lâu lắm chúng ta không gặp rồi, để anh xem xem Thâm Thâm mang cái gì cho anh nào.” A Vân Ca nhận lấy mở ra ngay. Trịnh Vân Long nhận xong đặt xuống bên cạnh mình, vỗ vào khoảng ghế trống kế bên ra hiệu cho cậu qua ngồi, anh vừa cầm chai keo xịt tóc thưởng thức vừa hỏi: “Bây giờ đúng là Giáo sư Châu rồi đấy à?”
“Không có không có.” Châu Thâm ngượng ngùng gãi đầu: “Em mới lấy chức trợ lý giáo sư, assistant professor thôi. Ngay cả phó giáo sư cũng chưa tới nữa, làm sao kêu giáo sư được. Nhiều lắm gọi là thầy Châu thôi.”
Châu Thâm ngồi xuống, nhận kịch bản phỏng vấn tập thể và phỏng vấn cá nhân từ tay nhân viên công tác, vừa hàn huyên cùng hai người bọn họ vừa cập nhật tình hình mới nhất của những thành viên khác, từ từ khâu ghép lại những hành trình mười năm khác nhau của các bạn mình.
Không ngoài ý muốn, Trịnh Vân Long và A Vân Ca đã trở thành những trụ cột vững chãi trong giới nhạc kịch Hoa ngữ, vài năm trước còn cùng nhau mở một phòng làm việc, mỗi năm đều ký thêm một, hai nghệ sĩ mới, thổi những làn gió mới vào giới nhạc kịch. Gần đây họ vừa nhận được một số lời mời trao đổi từ nước ngoài, chuẩn bị cuối năm sẽ đi. Thái Trình Dục đang làm việc trong Viện Ca Vũ Kịch Quốc gia, hai năm trước thành công tổ chức concert cá nhân ở Nhà hát lớn Quốc gia vừa kịp trước khi bước vào đầu ba. Danh tiếng giọng ca vàng đi đến đâu được hoan nghênh đến đó, hoàn toàn xứng đáng với cái tên một nghệ sĩ nhạc kịch trẻ đầy triển vọng. Cao Thiên Hạc cũng đã có chút danh tiếng trong giới MC rồi, những buổi dạ tiệc có phần trang trọng đều muốn tìm đến anh. Nhưng anh ấy vẫn một mực nói đó chỉ là nghề phụ thôi, ngày nào không luyện giọng thì hát sẽ khàn ngay, nhìn thầy Thái nhà bên hăng hái như vậy, anh cũng không dám lười biếng. Thầy Dư Địch thì tình cờ trở thành quản lý của một nhà hát ở Thượng Hải, công việc hiện tại đang tập trung vào việc giới thiệu những vở nhạc kịch nước ngoài, dạo này đang vào giai đoạn tiếp thị. Lần này vì có thể tham gia cuộc phỏng vấn tập thể này cùng mọi người mà thầy còn cố ý thay đổi lịch trình làm việc nữa.
Châu Thâm sâu sắc bồi hồi, cảm khái mười năm trước một ngành hẹp đến mức không đủ kiếm sống, diễn viên không có cơm mà ăn, mà giờ đây bọn họ đã phá ra được một con đường thênh thang, tươi sáng, đồng thời cũng cảm khái về những khó khăn, gian khổ đằng sau con đường xán lạn này.
Cậu nhớ đến Vương Tích, đó là mẫu vật cậu có thể quan sát bằng khoảng cách gần nhất. Cậu đang ở múi giờ ET 5, cách Bắc Kinh mười hai giờ, nhiều khi cũng bận tối mày tối mặt, chẳng có lý do gì để tán gẫu với Vương Tích. Nhưng mỗi khi có tác phẩm chuẩn bị ra mắt, cậu đều theo thói quen báo với anh một tiếng, cũng có ý muốn thảo luận, nhưng phần nhiều là mượn danh chia sẻ để gửi lời thăm hỏi.
Lúc trước khi Vương Tích ký với Nhạc Hoa có tìm cậu rối rắm một phen, ký một chữ này chính là sẽ hoàn toàn chuyển mình thành ca sĩ thương mại. Sự nghiệp này là thứ mà anh đã dốc sức xây dựng trong giới ca nhạc hơn một thập kỷ với bao thăng trầm, tuổi nghề đã gần bằng một nửa tuổi đời anh rồi, bây giờ sắp bước chân vào cửa thì anh bắt đầu cảm thấy do dự.
Châu Thâm hỏi lại anh rằng: Anh không muốn làm người trải đường nữa sao? Dùng câu nghi vấn, nhưng giọng điệu thì là khẳng định.
Nhưng làm người mở đường nào có dễ dàng? Giọng nam trầm có rất ít tác phẩm, cần phải tìm nhà sản xuất từ từ cọ xát, nhưng chất lượng ca khúc và sức hưởng ứng từ thị trường lại là một chuyện khác. Sau đó thì Vương Tích lại có thêm nhiều cơ hội hát nhạc phim chủ đề của những bộ phim nổi tiếng, giọng hát hoàn toàn khớp với nội dung phim. Cuối cùng khi công bố danh sách giọng hát và diễn viên, vô số khán giả sửng sốt. Công ty chớp lấy cơ hội này chạy bài quảng cáo, cả bài hát và bộ phim cùng nổi tiếng lên, xem như anh đã có được tác phẩm tiêu biểu của chính mình.
Chuyển hướng sang thương mại rất thành công, cũng có vài bài giọng trầm ai cũng say mê, trái tim muốn làm nghệ thuật lại bắt đầu rục rịch muốn sáng tạo ra những tác phẩm mới. Vương Tích muốn làm một album chỉ toàn nhạc jazz, anh đã trao đổi với nhiều nhà âm nhạc khắp nơi trên thế giới để tìm nguồn cảm hứng. Thỉnh thoảng Châu Thâm lại được anh gửi cho một đoạn lời bài hát ngắn, một đoạn nhạc khí, một khúc ngân nga không lời, hay một màn biểu diễn ban nhạc mờ mờ ghi lại từ một quán bar nào đó —— cậu ở nơi xứ người xa xôi, lại như đã tận mắt chứng kiến đứa con tinh thần của anh từng bước một sinh ra đời.
Cậu đang ăn cơm trưa, vừa trộn nước sốt vào rau xà lách, ức gà và quinoa, vừa trêu ghẹo Vương Tích: Tích ca lại nửa đêm emo nữa à?
Vương Tích cười: Chứ còn gì nữa, em không thấy đấy thôi, anh sắp rụng sạch nửa đầu rồi.
Trả nợ x1.
