Tags
Không, lão Vương không có hát. Để tag [SHX] vì tui có nhắc đến [SHX] thui.
Vì bài này mà Shi phải dịch ngay chiếc fic “Một phút người qua đường”.
Bá Vương biệt cơ_Tiết Chi Khiêm, Châu Thâm, Lưu Đoan Đoan by 琉云星.
Nguồn: B trạm (14/10/2024).
Đương mặt hồ trong xanh
Nụ cười khuynh thành
Một ánh mắt theo ta vạn lý
Phiêu bạt giữa loạn thế, bên sông đáp lời người
Một đời gọi thiếp “Ngu Cơ”
Khi giáp bạc trên người, ngựa đen kích dài
Vốn không ai có thể địch lại
Dù tiếng hát nước Sở vang lên bốn phía, không đường để lui
Thiếp cũng không hối hận
Bá vương chàng ơi, đến lúc xa rồi
Xin cho nô tỳ nhấc kiếm dâng người một điệu múa
Cuối cùng lại cắt một đoạn tóc dài thiếp đây
Không lưu lại vướng bận cho chàng
Nương tử nàng ơi ta chuẩn nàng lui ra
Đổi lần xung trận cuối cùng trong cuộc đời này
Xin nàng dưới địa phủ hãy chờ ta thêm một chút
Đón ta cùng chiến mã xương trắng hếu
Ngu Cơ liệu nàng có hối hận chăng?
Đại vương, thiếp đây theo người… Đời này không tiếc!
Tại sao Châu Thâm thích bài “Bá Vương biệt cơ” như vậy, mà lại không chọn nó?
“Ai xem xong chương trình đều biết, bài hát mà Châu Thâm thích nhất chính là “Bá vương biệt cơ”, gần như lúc nào cậu ấy cũng đang ngâm nga bài hát này. Nhưng đến cuối cùng thì cậu ấy vẫn không biểu diễn nó. Cuối cùng, cậu ấy vẫn không chọn nó. Thật ra có rất nhiều bạn để lại bình luận rằng thật đáng tiếc, rất muốn nghe “Bá vương biệt cơ” bản của Châu Thâm. Bởi vì khi cậu ấy ngâm nga thì cái cảm giác đó, đúng không, mọi người đều có thể bị kéo vào [bài hát/ câu chuyện] rồi. Bản thân cậu ấy vốn đã có phong cách cổ trang rồi, cho nên khi biểu diễn những ca khúc mang xu hướng Trung Quốc, có thể sẽ đem đến một hương vị đặc biệt. Cho nên rất nhiều bạn đã rất mong chờ, nhưng cũng cảm thấy rất tiếc nuối, vì cậu ấy không chọn cho nên bạn sẽ không thể nghe được version của cậu ấy hát.
Trước đây trong chương trình tôi cũng đã nói rồi, thật ra khi mấy bài này ra demo xong thì bài tôi thích nhất cũng là “Bá vương biệt cơ”. Lý do tôi thích nhất không phải là do mấy bài khác không có giá trị cao về mặt nghệ thuật, mà bài hát này chính là một bài mà “ai hát người nấy hot”. Đúng chưa? Mọi người đi xem bảng xếp hạng bên QQMusic thử đi, phán đoán này hoàn toàn là chính xác. Bài này ai hát người nấy hot, cho dù bạn không thể diễn tả hết cảm xúc của bài thì bạn cũng có thể gom về không ít sự chú ý. Cho nên tôi nói khi Tiết Chi Khiêm viết nhạc là anh ấy viết bằng cả sự nhiệt huyết; trước đây ổng đã có sự bứt phá như vậy rồi mà vẫn còn có thể viết ra những bài hát thế này, thực sự hoàn toàn chẳng dễ chút nào. Chỉ có những người đầy đam mê mới có thể làm được. Hơn nữa ổng cũng có thiên phú nữa ha. Ổng cũng có vận may trong đó nữa, nhưng đầu tiên chắc chắn là ổng phải có đủ đam mê.
Cũng có thể nhìn ra được khi Châu Thâm nhìn thấy bài hát này một cái, thật ra cậu ấy đã hát những ngần ấy bài rồi, cậu ấy chắc chắn biết rõ giá trị của bài hát này nằm ở đâu. Cho nên cậu ấy cứ liên tục ngâm nga bài này mãi, thể hiện sự yêu thích của mình. Nhưng nếu xem xét một cách khách quan thì nếu như Châu Thâm trình bày bài hát này thì không nhất định sẽ đem lại hiệu quả tốt nhất. Nghe đến đây, chắc nhiều bạn sẽ không đồng ý, đúng không?
Quan điểm của bạn là gì? Có phải là vì cậu ấy rất thạo hát những bài mang tính “chữa lành”, cho nên khi cậu ấy đi hoá thân thành một nhân vật thì sẽ không hợp lắm ư? Đúng không? Mọi người đều biết những bài hát “chữa lành” nên được hát bởi những người như thế nào đúng không? Là những người đã trải qua bao thăng trầm trong cuộc sống rồi, sau đó quay đầu nhìn lại cuộc đời của mình, xem tất cả như một câu chuyện tếu, trong bài hát mang hy vọng, nhìn thẳng vào nỗi thất vọng tràn trề như vẫn hướng về phía trước mới hát ra được.
Vậy thì thể loại ca khúc này cần người hát như thế nào? Là người đứng ngoài câu chuyện để nhìn vào câu chuyện. Cho nên khi bạn đi diễn giải một câu chuyện, đây đã là hai loại tâm thái khác nhau rồi. Cho nên, có lẽ rất nhiều bạn sẽ cảm thấy vậy có phải anh cho rằng cậu ấy thích hợp hát những bài hát “chữa lành” và không hợp hát những bài “diễn giải” không?
Bài hát “diễn giải” nghĩa là cậu ấy phải đi diễn giải một nhân vật, đúng không? Ở đây có hai nhân vật: một là “Bá Vương”, hai là “Ngu Cơ”. Đương nhiên, nhân vật “Bá Vương” có lẽ sẽ không phù hợp lắm, bởi vì nhân vật “Bá Vương” cần phải rất dũng mãnh, chất giọng có lẽ cần thô dày một chút. Còn về nhân vật “Ngu Cơ”: thật ra Châu Thâm hoàn toàn có năng lực khống chế, xử lý được. Đúng chưa? Cậu ấy hoàn toàn có thể làm được điều đó.
Vậy thì có phải anh cảm thấy cậu ấy không phù hợp với việc hoá thân thành nhân vật này không? Không đúng. Tôi không nhận xét như vậy. Nguyên nhân nằm ở đâu? Nguyên nhân rất đơn giản. Thật ra bạn chỉ cần đi nghe lại bài “Đạt La Băng Ba” cậu ấy hát hồi xưa là hiểu rồi. Trong một bài hát, cậu ấy có thể cùng một lúc luân phiên hoá thân thành bảy, tám nhân vật khác nhau liền mạch lưu loát, chẳng có lấy một tia đứt đoạn; hoá thân thành một nhân vật hoàn toàn không thành vấn đề. Đúng không? Hoá thân thành một nhân vật hoàn toàn không thành vấn đề. Cho nên đây tuyệt đối không phải là lý do mà tôi chọn.
Vậy thì, còn một vấn đề nữa là có phải anh cảm thấy cậu ấy bài xích việc hát vai nữ không? Tôi cảm thấy cũng không phải. Bởi vì Châu Thâm ấy, thật ra trong quá trình cậu ấy hát chung với rất nhiều người, cậu ấy cũng sẽ đảm nhiệm vai nữ, đúng không? Trước đây khi hát với Lý Khắc Cần, hát với ai ai thì đều như vậy. Bởi vì chất giọng của người khác có thể sẽ không hoà tới được.
Vậy thì nguyên nhân ở đây là vì sao? Tôi cho rằng như thế này: Sự khác biệt giữa ca khúc song ca và ca khúc đơn ca thật ra là nằm ở chỗ nào? Nằm ở chỗ quãng giọng của nam và quãng giọng của nữ hoàn toàn khác nhau. Một người có thể viết những bài song ca hay, ở đây nói những bài song ca nam nữ nha, người đó phải nắm rất rõ phạm vi quãng giọng của nam ca sĩ và phạm vi quãng giọng của nữ ca sĩ thì mới có thể hoà hai thứ đó vào nhau được. Cho nên, khi hai quãng này được ghép vào với nhau, bạn sẽ phát hiện ra: bạn phải chọn quãng giọng phù hợp nhất cho bên nam và quãng giọng phù hợp nhất cho bên nữ để kết hợp với nhau, như vậy mọi người mới có thể đem lại cảm giác tuyệt vời nhất khi nghe nhạc. Bằng không thì khi nghe sẽ cảm thấy rất lao lực.
Nói thật ra thì ngày xưa có một bài hát tên là “Vì yêu”, may mà bài đó do Vương Phi hát, nhưng không phải lần nào Vương Phi hát live cũng có thể hát tốt bài hát này. Bài hát đó thật ra đã viết quãng giọng của nam và nữ bị rộng quá, cho nên khi biểu diễn bài này, bên nữ hơi gặp phiền phức. Nhưng cũng rất may là quãng giọng của bài này vẫn còn nằm trong tổng quãng giọng của Vương Phi, chưa vượt ra khỏi phạm vi ấy.
Vậy thì, khi Tiết Chi Khiêm viết bài này, thật ra bạn xem trong quá trình Lưu Đoan Đoan và Diêu Hiểu Đường song ca, quãng giọng của họ hoàn toàn OK. Nhưng mà, bạn xem quãng giọng của Châu Thâm ấy, thật ra thì có hơi đặc biệt một chút. [Quãng giọng của] cậu ấy so với nam ca sĩ thì hơi thiên hướng nữ một chút, mà so với nữ ca sĩ thì hơi thiên hướng nam một chút. Cho nên trong toàn bộ quá trình, nếu bạn muốn chọn quãng giọng phù hợp với bên nam, vậy thì quãng giọng của “Ngu Cơ” sẽ không nằm trong phạm vi thoải mái nhất của Châu Thâm. Đương nhiên là cậu ấy có thể hát được, nếu mọi người đi xem cậu ấy song ca với Lý Khắc Cần hay ai đó, khi cậu ấy hát vai nữ thì cậu ấy có thể hát được, nhưng đó tuyệt đối không phải là quãng giọng phù hợp nhất của cậu ấy; cậu ấy vì tạo điều kiện cho bên kia dùng quãng giọng tốt nhất của mình nên mới hy sinh quãng giọng của chính mình. Đương nhiên nếu biểu diễn thì vẫn OK, nhưng chắc chắn không phải là phạm vi quãng giọng thoải mái nhất khi trình diễn của cậu ấy. Cho nên nếu muốn chọn quãng giọng phù hợp nhất đối với Châu Thâm thì nhân vật “Bá Vương” này của nam hoàn toàn không thể hát nổi rồi. Cho nên tôi nghĩ đây có lẽ chính là lý do Châu Thâm do dự nửa buổi trời, tính đi tính lại nửa buổi trời, suy nghĩ nửa buổi trời, cuối cùng từ bỏ bài hát này.
Đương nhiên thì bạn cũng có thể thấy được Tiết Chi Khiêm vô cùng muốn cho Châu Thâm hát bài này của mình, đúng không? Cho nên trong suốt cả quá trình, cuối cùng Châu Thâm nói vậy chắc có lẽ em chỉ hát được mỗi câu cuối thôi, chính là câu hý của Ngu Cơ bla bla. Cho nên, chính tôi cũng cảm thấy rất đáng tiếc. Nếu như bài hát này có thể sửa thành một bản đơn ca, tôi cho rằng nếu do Châu Thâm trình bày thì chắc chắn sẽ là một tác phẩm tuyệt vời. Nhưng mà, nếu là đơn ca thì lại thiếu đi mất cảm giác đối thoại khi Bá Vương và Ngu Cơ song ca với nhau. Cho nên thật ra thì bài hát này cũng khá là khó đấy.
Đương nhiên rồi, bản của Lưu Đoan Đoan và Diêu Hiểu Đường thì cũng rất hay. Khi bản này ra thì tôi có thể thấy được rating nhảy vọt luôn. Có thể thấy rõ được bài hát này rất được yêu thích, đúng không? Chỉ là tôi cảm thấy khuyết điểm duy nhất chính là phần cảm xúc hơi kém một chút xíu xiu. Điểm này, tôi tin rằng nếu là Châu Thâm thì cậu ấy sẽ có thể làm được. Phần cảm xúc là sao? Nói thế nào ta, chính là giữa bọn họ có cảm giác yêu nhau đấy, nhưng thiếu mất cảm giác hoang vu. Bởi vì đằng nào thì bạn cũng phải tự vẫn mà, đúng không? Ngu Cơ đằng nào cũng phải tự vẫn rồi mà, khi tự vẫn thì sẽ có cảm giác cô độc, hoang vu, cảm giác chẳng thiết tha gì với thế gian này nữa. Cảm giác này… không thể hiện ra được. Nếu ra được loại cảm giác này thì “Bá vương biệt cơ” sẽ thật sự trở thành một tác phẩm hoàn hảo.
Cho nên bài hát này lúc đầu là tôi muốn nghe một bản của Tiết Chi Khiêm cơ. Bởi vì khi anh ấy hát “Bá Vương” tôi có thể cảm nhận được cả người anh ấy đều đã nhập tâm vào nhân vật “Bá Vương” này rồi. Anh ấy thì hoàn toàn thể hiển ra được cảm giác [cô độc] đó. Còn thứ hai thì… xem xem có cách nào ra được bản đơn ca hay không, Châu Thâm trình bày bài hát này.”
Tất cả những điều này…
Nếu có Tích ca, cần gì lo nữa!
Lúc đó nhiệt huyết tràn trề tính đăng gấp mà rốt cuộc quên khuấy mất tiêu. Má ơi ông này nói dài kinh.
