Tags

,

1.

Bên trái: Lời bài hát “Dòng sông nhỏ” – Vương Tích.

Ánh trăng vương vãi bên ô cửa nhà ai
Và an ủi vết thương người nào
Từng yên lặng tiêu dao
Vầng trăng cong cong in ngược trên dòng sông nhỏ
Cứ chảy về nơi xa
Từng đi qua những nỗi buồn muôn hình vạn trạng
Từng đi qua bao lần bàng hoàng lên mây xuống vực
Cho dù từng trải bao lần sương gió
Chuyện cũ đan xen vẫn chất chồng vây bủa
Cuối cùng tôi đã trở thành tôi.

Bên phải: Lời bài hát “Trăng cong cong” – Thâm hô Tích.

Những câu nói chưa kịp thốt thành lời ấy
Em cứ nghĩ thời gian sẽ chữa lành tất cả.
Gặp nhau nơi chốn cũ,
Giờ đây, khúc tàn người tan.
Chỉ còn niềm tin thuở ban đầu,
Ngoảnh đầu lại, cảnh còn người mất.

2.

Tạm biệt nhé, ánh trăng của tôi, màu xanh của tôi, tình yêu của tôi.
(Lời bài hát “Con người là” – Châu Thâm)

Ánh trăng nhuộm những năm tháng cũ thành màu xanh biếc.
(Lời bài hát “Trăng cong cong” – Thâm hô Tích)

3. Bản thân tui thì con đường lọt hố là từ bản live “Đáp án” của Thâm Thâm trong Dạ tiệc B trạm, sau đó bị “Phi thuyền tận thế” đá cái bốp vào hố, sau đó là Giấu mặt, Bài hát của chúng ta, Thanh nhập nhân tâm khảo cổ cùng một lúc, xem fmv đoàn sủng lập tức đập muốn nát cái quần, tui nói cái này dễ thương quá cho tui ôm một cái (?), sau đó đến Trăng cong cong thì không trèo ra nổi nữa.

Giọng hát của hai người ấy thật sự rất dễ níu chân người ở lại.

Thật ra lúc đó tui còn chưa kiên định ship Thâm hô Tích cho lắm đâu, đến hôm tui biết Tích ca hát bài “Hoa dạng niên hoa” với lyx đang buồn hết sức thì trang chủ giới thiệu fmv ver Thâm hô Tích của byt [?], nhấp vào Weibo của cô ấy xong bắt đầu quá trình khảo cổ dày đặc.

Mấy hôm trước thấy Weibo của lão Vương ngày 29/9, không thốt nên lời, tui rơi nước mắt cho mối tình này, đâm đầu thẳng vào hố, đầu rơi máu chảy, ngậm cười ăn dao.

Tui cảm thấy được tui thương Thâm hô Tích đã không còn là ship nữa, mà là không ngừng tưởng niệm những ngày tháng bọn họ ở bên nhau, cảm xúc của bọn họ lộ ra ngoài quá rõ ràng, tui thấy được, thì đó chính là sự thật.

Kêu tui đi tưởng tượng tui cũng không hoang tưởng nổi những chuyện họ đã từng làm.

Từ lúc lọt hố đến bây giờ, cũng chỉ có thể tạm thời chúc hai người sự nghiệp thành công, sớm thấy rõ lòng mình, thân thể khỏe mạnh, vạn sự như ý.

4.

Nếu có một ngày

Anh lại nghe thấy Cá lớn , nhắc tới chim sơn ca
Lại nhắc đến vẻ đẹp tột đỉnh, sự hài hòa tột đỉnh
Hoặc là một lần nữa hát vang Trăng cong cong
Lại nghe Hoa dạng niên hoa trong thính phòng
Lại trở về Trường Sa, thấy hồ Mai Khê, nhớ đến thôn “Hy” vọng

Có khi nào anh sẽ nhớ tới một người tên là Thâm Thâm không?
Có khi nào anh sẽ nhớ tới chú chim sơn ca năm 2018 không?
Có khi nào anh sẽ nhớ tới một đôi người gọi là Thâm hô Tích không?
Có khi nào anh sẽ nhớ tới bài “Hoa dạng niên hoa” mà anh đã hứa?

Có khi nào anh sẽ lại mời cậu ấy… đến xem trăng tròn một lần nữa?

Còn tôi thì sao?

Liệu tôi có thể hy vọng xa vời chim sơn ca lại đậu lên cây đèn cello không?
Đàn vang lên chương nhạc đầy xúc động khiến tôi tan nát con tim?
Liệu tôi có thể lại nhìn thấy màn kết hợp tuyệt mỹ vượt qua bốn mươi sáu phím đàn đen trắng không?

Liệu tôi có thể…
Có thể hay nhìn thấy trăng tròn lần nữa hay không?

5. [Nói về bài “Nghe thấy tiếng mưa rơi” – Châu Thâm]

Nguồn: Weibo (20/12/2022)

Không phải đâu Châu Thâm cậu ngươi đừng vớ vẩn thế chứ 😅 Sao lại quằn quại dữ vậy nè

Sao mà dễ liên tưởng thế này [干饭人][干饭人][干饭人]

“Rồi em lặng mình lắng nghe tiếng mưa rơi (tâm tư)
Nhớ về đôi môi anh nói lời yêu thương (một khoảnh khắc nào đó)
Hạnh phúc cũng có thể thật lặng yên (3 năm)
Những gì em hy sinh luôn cẩn trọng. (im lặng)
Cuối cùng em cũng nghe thấy tiếng mưa rơi (tiếc nuối)
Và rồi thế giới trong em chợt tỉnh giấc (trái tim được mở ra)
Chỉ sợ cảm xúc làm hoen đôi mắt (concert)
Thật không nỡ để lệ lăn dài trên gương mặt hai ta. (5.0)”

[Lời bài hát “Nghe thấy tiếng mưa rơi”]

Sau —— những đoạn dày xé con tim (đầy hình tượng)

Cho nên, cuối cùng chính là mũi tên hai chiều, đúng không

(ps: tui bịa đó tui bịa đó tui bịa đó)

Trên: Thiếu oxy/ Thiếu oxy
Dưới: Bao nilon nhỏ chứa trí tuệ to to/ Trí tuệ to to là của tui, đừng ai hòng động vào

Micro đâm Vương Tích

Châu Thâm tui sẽ bóp chít các cô

6. Tuy rằng nhưng mà, tôi vẫn cảm thấy cho dù bây giờ Thâm hô Tích có trở về hát đi nữa thì có lẽ cũng sẽ không có sức “cộng tình” [hoà chung cảm xúc] được như lúc ấy. Tuy mấy năm nay ít nhiều gì cả hai cũng đều có phát triển và tiến bộ, nhưng những thứ tốt đẹp tựa như thời gian hay tình cảm, nếu lỡ mất thì sẽ mất vĩnh viễn.

Tuy tôi cũng rất chờ mong, rất thích, nhưng cũng rất lo thời gian sẽ kéo cao sự chờ mong quá mức, những tưởng tượng trong đầu điểm tô hiện thực quá đẹp, đến khi thật sự thực hiện rồi lại không thể tìm được ca khúc phù hợp hoặc là hát không hay, thì còn không bằng cứ BE luôn cho rồi…

7. Thâm hô Tích yêu nhau như yêu chính mình, cho nên tình yêu của bọn họ không hề mang lòng chiếm hữu và sự thấp thỏm lo được lo mất, nỗi đau gắn liền với sự hoang mang. Họ chỉ muốn thấy đối phương tốt đẹp, muốn bảo vệ nhau, muốn cùng nhau lưu lại những thứ mang dấu ấn thuộc về mình. (tuy là “cầu không được” thì cũng ship rất ngon)

8. 46 phím đàn đen trắng các người cũng có thể vượt qua được, có lý do gì không qua được lúc này

9. Giọng hát của Thâm hô Tích giúp tôi hóa giải mọi đau thương của mình với toàn thế giới

Hai giọng hát cùng tông vô tiền khoáng hậu

Mấy năm nay tôi đau khổ chờ đợi chưa một khắc nào nghĩ tới việc buông xuôi chính là vì hai giọng hát trời ban tuyệt vời này

Chỉ cần hòa cùng nhau là lập tức đột kích oanh tạc làm cho tôi thương tích đầy mình

Từ thân xác đến linh hồn đều vỡ thành cát bụi

Dù chết tôi cũng không sẽ bỏ cuộc

Mất trăng tròn cuộc đời này tôi sống cũng uổng phí

B trạm Kchan bị tôi lật đi lật lại cả trăm lần bài nào cũng nghe đến mòn lỗ tai

Tôi chính là một kẻ cố chấp như vậy Châu Tích Vương Thâm các người có thể làm gì tôi đây

Tôi tuyệt đối sẽ không từ bỏ

Tuyệt đối không

Tôi sẽ chiến đấu với các người đến cùng

10.

Một Tiểu Châu đầy dũng cảm thật sự rất dễ khiến người ta mê muội.

Tôi luôn cảm thấy hai người họ hẳn là sẽ thực sự chia tay hai năm, sau đó khoảng hai năm rưỡi sau sẽ kết hợp lại.

Trải qua sự lắng đọng của thời gian, những kỹ thuật cần tăng sẽ tăng lên mạnh mẽ, những tình cảm cần đè nén ngược lại cũng sẽ càng ngày càng nồng nàn.

Sự tự tin mà lão Vương đích thân giúp Tiểu Châu bồi dưỡng, cuối cùng lại tác dụng ngược ngay trên chính mình.

Bị lão Vương từ chối cũng không sao cả, người ta chần chờ cũng không thể tổn thương cậu ấy được, Tiểu Châu có thể không hề tùy tiện lùi về chính mình đích bảo hộ xác.

Ca, em nói em muốn anh, thì em nhất định phải có.

Em có thể nghiên cứu lĩnh vực của anh, có thể trải đường cho hai chúng ta, còn anh chỉ cần chờ em hoàn thành việc này là được rồi.

“Thâm Thâm, em chưa nghe à, với cùng một người, không bao giờ có thể có sự tình cờ lần thứ hai đâu”

“Em biết sẽ không tình cờ, nhưng lần này là em liều mạng giành lấy được, Tích ca”

[抱一抱][抱一抱][抱一抱][抱一抱]

[Tình cờ 21/03/2024 Thâm Thâm ra bài “Tuyết mùa xuân”. Lời bài hát…]